Chương 91: Tin Tưởng Anh

Nếu là trước đây, Thời Luật chắc chắn sẽ tuôn ra một tràng dài những lời phân tích sắc bén, chỉ ra cho An Khanh thấy vì cô quá lo lắng nên mới rối loạn tâm trí, dẫn đến việc sập bẫy Trần Cường.
Thế nhưng, nhìn cô gái trước mặt khóc nức nở không thành tiếng, nhớ lại dáng vẻ mất kiểm soát khi cô cầm dao đâm người, Thời Luật không tài nào giữ nổi vẻ lý trí lạnh lùng như cỗ máy được nữa.
"Đừng nghĩ gì cả, cứ yên tâm nghỉ ngơi dưỡng thương, mọi chuyện cứ giao cho tôi." Anh nắm chặt lấy tay cô, trao quyền quyết định cho cô: "Em có sẵn lòng tin tưởng tôi thêm một lần nữa không?"
An Khanh lập tức gật đầu.
Sẵn lòng chứ, sao có thể không sẵn lòng?
Nếu không có anh, làm sao Trần Cường chịu buông tha cô dễ dàng như vậy?
Nếu không có anh, làm sao đám tay sai của Trần Cường có thể rút đi nhanh đến thế?
"Cảm ơn anh, Thời Luật. Thực sự cảm ơn anh." Ngoài lời cảm ơn, cô chẳng biết phải nói gì hơn.
Thời Luật rút khăn giấy lau nước mắt trên mặt cô: "Nếu thực sự muốn cảm ơn tôi, thì em nên uống thuốc rồi nhắm mắt ngủ một giấc thật ngon đi."
Bình dịch truyền kháng sinh đã cạn, đây là chai cuối cùng của ngày hôm nay. Sau khi rút kim, chỉ để lại ống lưu kim, Thời Luật đi đến bàn chuẩn bị thuốc, rồi rót cho cô một ly nước ấm.
Uống thuốc xong, An Khanh muốn vào phòng vệ sinh. Vì vết thương ở bụng, cô chỉ có thể nằm thẳng, không được cử động mạnh, chỉ cần nhích nhẹ là vết thương sẽ bị kéo căng gây đau đớn.
Thấy Thời Luật vẫn chưa có ý định rời đi, dù cô đang rất muốn giải quyết nỗi buồn nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào.
Nhìn dáng vẻ cắn môi nhíu mày của cô, Thời Luật đoán ra được phần nào: "Muốn đi vệ sinh phải không?"
Mặt An Khanh đỏ bừng lên, cô khẽ gật đầu.
Lúc ở trong phòng vệ sinh, An Khanh nhớ lại lúc anh bế mình vào, trước khi đóng cửa còn dặn một câu: "Tôi ra ngoài gọi điện thoại, xong việc thì nhắn tin cho tôi."
Đúng là người đàn ông ấm áp lịch thiệp và thông minh.
Việc anh ra ngoài gọi điện đã giúp cô tránh khỏi tình cảnh ngượng ngùng khi vào nhà vệ sinh.
Xong việc, đợi không khí thông thoáng, An Khanh vịn tường cố gắng tự mình đi về phía giường. Vết thương ở bụng bị tác động khiến cô đau đến mức đứng không vững.
Chờ mãi không thấy tin nhắn của cô, Thời Luật sốt ruột đẩy cửa vào. Thấy cô đang khom người vịn tường gắng gượng, anh lập tức sải bước tới, bế thốc cô trở lại giường: "Cứ phải để tôi mắng cho một trận mới chịu được sao?"
"Thà rằng anh cứ mắng em đi, như vậy lòng em mới nhẹ nhõm hơn đôi chút." An Khanh nhắm mắt lại, vẫn chưa thể đối diện với sự ngu ngốc của chính mình.
"Nếu em không phải kiểu con gái biết tự kiểm điểm, em nghĩ tôi sẽ không mắng em chắc?"
"Tự kiểm điểm thì có ích gì? Chẳng phải vẫn sa chân vào cái bẫy của Trần Cường đó sao."
"Sai một lần em sẽ nhớ đời. Nếu lúc này tôi còn mắng em thì chẳng phải tôi cũng chỉ là loại người nói đạo lý khi mọi chuyện đã xong xuôi rồi sao?"
"Lỡ như em không nhớ đời thì sao?"
"Nếu em thực sự ngốc đến thế, ngay từ đầu tôi đã không chọn em làm đồng minh."
Lại là đồng minh...
An Khanh nhắm mắt cười khổ, không đáp lại nữa.
Cuộc trò chuyện lại rơi vào ngõ cụt. Để cô yên tâm nghỉ ngơi, Thời Luật không nán lại trong phòng lâu. Xuống lầu thấy An Khang Thăng vẫn ngồi ở phòng khách, anh bảo ông hãy về Giang Thành trước.
Ninh Khải đã bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa đi, An Khang Thăng tự biết mình giờ đây đang lâm vào cảnh khốn cùng, có hối hận cũng đã muộn.
Lúc con gái An Khanh bị người của Trần Cường bắt đi, người đầu tiên ông gọi điện chính là Mạnh Lão. Trong tình cảnh khẩn cấp, Mạnh Lão không hề giáo huấn ông như mọi khi, mà chỉ nói đúng một câu: "Muốn sống thì mau đi tìm con rể cũ của ông đi! Thằng bé nói gì thì ông phải nghe nấy!"
Ban đầu An Khang Thăng còn nửa tin nửa ngờ, bởi vào thời điểm nhạy cảm này, ai cũng biết dính dáng đến ông là coi như con đường làm quan tan tành. Nhà họ Thời làm sao có thể để Thời Luật nhúng tay vào vũng nước đục của người bố vợ cũ như ông?
Thế nhưng thực tế đã chứng minh, Mạnh Lão vẫn là người nhìn xa trông rộng.
An Khang Thăng không hỏi thêm Thời Luật nửa lời.
Trước khi đi, Thời Luật còn dặn dò: "Đưa Ninh Trí Viễn về luôn thể."
Được Thời Luật nhắc nhở, An Khang Thăng càng thêm nể phục mưu lược và sự lý trí của anh: Kẻ phạm tội là Ninh Khải, còn cậu con trai Ninh Trí Viễn không hề nhúng tay vào những việc bẩn thỉu đó, công ty Internet ở Giang Thành cũng rất sạch sẽ. Lúc này nhà họ Ninh cần có người đứng ra phụ trách, không thể để tình trạng "rắn mất đầu".
...
Tám rưỡi tối, An Khanh bị bỏ đói đến tỉnh cả người.
Nữ bác sĩ đến kiểm tra vết thương, nghe thấy tiếng bụng cô kêu sùng sục thì mỉm cười nhắc nhở cô dù có đói cũng chỉ nên ăn vừa đủ, đừng quá no, phải uống nhiều nước để tránh táo bón trong thời gian vết thương lên da non.
Đó là một nữ bác sĩ lớn tuổi, nụ cười hiền hậu ấm áp. Nhân lúc Thời Luật không có mặt, An Khanh hỏi thêm một câu: "Vết thương ở vai anh ấy đã đỡ hơn chút nào chưa ạ?"
"Lo cho bản thân mình trước đi." Nữ bác sĩ vừa thu dọn hộp thuốc vừa nói: "Chồng cũ của cháu khỏe lắm, bế cháu chạy vù vù còn được nữa là, không cần phải lo cho cậu ta đâu."
Đến cả bác sĩ cũng biết đó là chồng cũ của cô, chứng tỏ người này là người thân tín của anh.
Dù chưa từng bước chân ra khỏi phòng nhưng nhìn qua khung cảnh ngoài cửa sổ, An Khanh cũng cảm nhận được đây là khu biệt thự cao cấp nào đó.
Cô ra tay nặng như vậy, e là gã Vũ kia cũng bị đâm đến nửa sống nửa chết.
Thời Luật không hề đả động gì đến tình trạng của gã, chỉ nói những việc còn lại cứ để anh thu dọn tàn cuộc, bảo cô đừng bận tâm nữa.
Gã Vũ đó sống hay chết cô có thể mặc kệ nhưng Ninh Trí Viễn thì cô phải quan tâm.
Đứng trước mặt Thời Luật, dường như An Khanh chẳng có bí mật nào giấu nổi.
Sau khi tiễn bác sĩ, Thời Luật bưng khay thức ăn lên lầu, việc đầu tiên là thông báo cho cô biết tung tích của Ninh Trí Viễn: "Ninh Trí Viễn đã cùng bố em về Giang Thành rồi."
An Khanh vội hỏi: "Vậy còn Ninh Khải?"
"Đã bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tạm giữ rồi."
Anh giúp cô kê lại gối đầu giường rồi đỡ cô ngồi dậy.
Thấy vẻ mặt lo âu của cô, Thời Luật nói một câu trúng tim đen: "Em có biết vì sao trong thế giới mạt thế, người ta lại phải 'tiêu diệt' những kẻ thánh mẫu đầu tiên không?"
An Khanh lập tức bừng tỉnh, cô không còn do dự gì nữa mà cầm lấy thìa húp bát cháo loãng.
Những ngày sau đó cũng trôi qua như vậy.
Nữ bác sĩ đều đặn đến thay thuốc và kiểm tra độ hồi phục của vết thương cho An Khanh, sau đó kê cho Thời Luật một thực đơn giúp cả hai nhanh chóng liền sẹo.
An Khanh ăn gì, Thời Luật ăn nấy.
Dẫu sao cả hai đều là vết thương do dao đâm.
Để An Khanh không còn lo chuyện bao đồng mà tập trung tĩnh dưỡng, Thời Luật đã tịch thu điện thoại của cô, không cho cô xem bất kỳ tin tức nào làm loạn tâm trí.
Theo lẽ thường, việc đột ngột mất đi điện thoại chắc chắn sẽ rất nhàm chán.
Thế nhưng mỗi khi tỉnh giấc, nhìn thấy Thời Luật đang ngồi bên bàn làm việc ở góc phòng, màn hình máy tính chỉnh độ sáng thấp, bóng lưng anh hơi đổ nghiêng khi gõ phím và di chuột... An Khanh lại có cảm giác an tâm chưa từng có.
An Khanh rất thích cảm giác này, dường như mọi thị phi ồn ào ngoài kia đều chẳng liên quan gì đến cô. Bởi vì dù trời có sập xuống, Thời Luật cũng sẽ là người chống đỡ thay cô.
Vì thế, vào một đêm nọ, khi Thời Luật vừa tắt máy tính chuẩn bị về phòng ngủ, An Khanh đã gọi anh lại: "Có phải em nên nghe lời bố em, cùng Ninh Trí Viễn sang Mỹ trước không?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.