Chương 93: Mùi Tinh Dịch (Tái Hôn)

Đôi mắt Thời Luật đỏ ngầu.
Từ ánh mắt ấy, An Khanh có thể cảm nhận được sự thất vọng, không cam lòng và bất lực của anh lúc này.
Chỉ một ánh nhìn, An Khanh liền hiểu ra rằng trong mấy tháng giằng co vừa qua, không chỉ mình cô đau khổ, mà Thời Luật cũng đau khổ chẳng kém gì.
Từ lúc cô phá két sắt trộm hộ khẩu, quyết định cùng Thời Luật đi đăng ký kết hôn, cho đến khi Thời Luật vì cứu cô mà liều mình mạo hiểm, không tiếc đặt cược cả mạng sống và vận mệnh của gia tộc.
Giữa họ đã bắt đầu nảy sinh một loại dây dưa về cảm xúc.
Chỉ là chính cô vẫn hoàn toàn chưa hay biết.
Nếu Thời Luật thực sự ngủ với cô, thì khác gì bố anh là Thời Thiều Ấn?
Một vài hành động của cô, ở khía cạnh nào đó, chẳng phải cũng đang dồn ép Thời Luật sao?
Ép Thời Luật phải đưa ra một lời giải thích, cho dù... chỉ là thông qua con đường tình dục.
Dù là đêm ở khách sạn Bắc Kinh anh vẫn không hề lung lay trước sự quyến rũ của cô, hay đêm nay mượn rượu để đòi cô một câu trả lời, Thời Luật đều đang muốn nói với cô rằng: Hãy cho anh thêm chút thời gian.
"Em không đi đâu nữa đâu, Thời Luật." An Khanh vòng tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân ôm thật chặt, vùi mặt vào vai anh, "Em theo anh về Giang Thành, cùng anh sống những ngày tháng bình dị."
Là sống qua ngày, không phải yêu đương.
Tạm thời Thời Luật vẫn chưa thể cho cô tình yêu.
Bởi vì tình yêu chẳng là gì so với sinh mạng.
Một vấn đề đơn giản như vậy mà đến tận bây giờ cô mới nhìn thấu, hèn chi lúc nãy Thời Luật lại mượn rượu để hỏi cô gay gắt như thế.
Để rồi rất nhiều năm về sau, khi An Khanh nhớ lại đêm nay, nếu lúc đó cô giống như đêm ở khách sạn Bắc Kinh ép Thời Luật phải hành động, thì Thời Luật tuyệt đối sẽ "gạo nấu thành cơm" với cô ngay trong đêm.
Bởi vì Thời Luật đã chuẩn bị sẵn sàng tâm thế giống như bố mình, cả phần đời còn lại phải gánh vác nợ nần và đau khổ, chỉ để giữ cô bên mình, bảo vệ cô một đời bình an.
Thế là một tuần sau, khi trở về Giang Thành.
An Khanh được Thời Luật đưa đến Cục Dân chính Tây Hồ để tái hôn, cô không hề hỏi thêm một lời nào.
Lúc chụp ảnh thẻ, không còn ánh mắt oán hận như lần kết hôn đầu tiên, lần này An Khanh trang điểm xinh đẹp, tóc búi bằng trâm gỗ, đứng cạnh Thời Luật cười rạng rỡ như một con công đang xòe đuôi, kiêu hãnh và tự tin.
Cũng chính vào ngày nhận giấy kết hôn này, xe của Thời Luật lái vào đại viện, lại một lần nữa đỗ ở chỗ đậu xe đầu ngõ.
Dưới ánh mắt của những người hàng xóm đang quan sát qua khung cửa sổ, Thời Luật mở cửa xe cho An Khanh, lấy tay che đầu cô, để cô ngồi vào ghế phụ lái.
Lấy xong giấy kết hôn, anh đưa An Khanh đến quán trà trong rừng thủy sam trước, gọi vài món cô thích, rót cho cô một ly trà Phổ Nhĩ ấm bụng.
An Khanh bỗng thốt ra một câu: "Thật ra em cũng khá thích uống trà khổ đinh."
Thời Luật nghe xong liền đáp: "Em không thích uống trà khổ đinh đâu, em thích nhất là hành hạ anh."
Nghĩ lại cũng đúng, lần nào cô uống khổ đinh mà chẳng bị người đàn ông này ngăn cản?
Cả lần Mạnh Lão bảo hai người uống trà khổ đinh đó, anh cũng chẳng nói với cô thêm nửa lời.
Hóa ra không phải anh không muốn trò chuyện, mà là không muốn thấy cô uống loại trà đắng ngắt ấy nữa.
Ăn cơm xong, An Khanh lại cùng Thời Luật đi dạo, định bụng đến tiệm rượu ngồi một lát. Đi ngang qua căn viện nhỏ kiểu Trung Hoa kia, tán cây hợp hoan tươi tốt đã vươn cả ra ngoài tường.
Khắp cây toàn là nụ hoa, chắc chỉ một thời gian nữa thôi, những bông hoa nhung màu hồng sẽ nở rộ cả cây...
Đáng tiếc, hoa có nở rộ đến mấy thì chủ nhân của nó cũng không thấy được nữa.
Vì thời gian này Tiết Trạch đang bận tối mắt tối mũi, liên quan đến cả tính mạng. Vì người mình yêu, anh ta đã bắt đầu chuẩn bị con đường xem mắt cho chính mình.
Đúng vậy, hạng thái tử gia giới Bắc Kinh như Tiết Trạch, nhất là với thân phận đó, sau khi bố anh ta là Tiết Bân ngã ngựa, anh ta phải dùng giá trị của bản thân để đổi lấy một tia hy vọng mong manh cho bố mình.
Tiết Trạch phải liên hôn để tìm chỗ dựa, dĩ nhiên không phải vì người bố rác rưởi kia, mà là vì bố anh ta lại dùng Thịnh Thư Ý để uy hiếp anh ta.
Thịnh Thư Ý chính là tử huyệt của Tiết Trạch, lần nào Tiết Bân cũng đánh trúng phóc.
Kể từ ngày rời khỏi hội sở, An Khanh và Tiết Trạch cũng không còn liên lạc. Sau khi về Giang Thành, Tiết Trạch có nhờ quản lý Cao Kiện nhắn lại cho cô một câu, vẫn là câu đó: Đừng để bất kỳ ai ở Thời gia biết về mối quan hệ giữa tôi và tiểu Thư Ý.
Cho nên đôi khi An Khanh lại tự an ủi bản thân: "Thấy chưa, vẫn là phải giữ lại cái mạng này chứ?"
Mạng còn thì mới có quyền sở hữu tình yêu, mạng chẳng còn thì yêu đương cái nỗi gì?
"Em đang nhìn gì thế?" Thời Luật thấy cô nhìn chằm chằm vào căn viện kiểu Trung kia đến ngẩn người, "Quen chủ nhân ngôi nhà này à?"
"Em quen cái cây kia, cây hoa hợp hoan." An Khanh nói một câu lấp liếm cho qua, "Mẹ em thích hoa hợp hoan nhất."
Nhớ lại hai bên ngõ nhỏ nhà bà ngoại cô trồng toàn loại cây này, Thời Luật hỏi: "Em thích loại hoa nào?"
"Hoa thạch nam."
Lúc đầu Thời Luật tin thật, tưởng cô thực sự thích hoa thạch nam.
Anh gửi tin nhắn cho Quý Bình, bảo cậu ta ra tiệm hoa mua hoa thạch nam, nói hôm nay nhận giấy kết hôn, phải tặng hoa.
Mười mấy phút sau, Quý Bình gửi lại một icon cười khổ, phía sau còn hỏi thêm một câu: [Sếp chắc chắn là hoa thạch nam chứ? Không phải hoa thạch lựu sao?]
Chưa đợi Thời Luật trả lời, Quý Bình đã gửi tiếp một đoạn giải thích chi tiết về mùi của hoa thạch nam trên Baidu: 1. Mùi tanh nồng; 2. Mùi tinh dịch...
Thời Luật không đọc tiếp nữa, chỉ nhớ rõ ba chữ: Mùi tinh dịch.
Anh ngẩng đầu nhìn An Khanh đang nhâm nhi rượu vang đối diện, dáng vẻ thong dong kiêu kỳ, giống như lúc mới đi xem mắt năm xưa, kiêu hãnh như một con công, chẳng coi đàn ông ra gì.
Thời Luật hỏi cô một câu đầy nghiêm túc: "Em thích cái mùi hương đó của hoa thạch nam à?"
An Khanh trực tiếp bị ngụm rượu vang trong miệng làm cho sặc, phun cả lên chiếc sơ mi trắng của Thời Luật. Cô thầm nghĩ đúng là cái kết cho việc nói dối.
Quả báo đến quá nhanh.
Thời Luật thong thả cầm khăn giấy bước tới lau rượu vang bên khóe miệng cho cô, lại hỏi lại lần nữa: "Thật sự thích mùi hương của hoa thạch nam?"
Mặt An Khanh đỏ bừng, nóng ran.
Cô định nói: Ai mà thèm cái mùi tinh dịch đó chứ?
Nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt vào, An Khanh dùng lời thật lòng để chuyển chủ đề: "Thật ra em thích hoa ngọc lan, bạch ngọc lan."
Thời Luật: "Mùa này không có hoa ngọc lan."
Trong suốt nửa tiếng ngồi lặng yên, An Khanh vẫn chưa kịp phản ứng lại việc Thời Luật hỏi cô thích loại hoa nào, rồi nói mùa này không có bạch ngọc lan là có ý gì.
Mãi đến khi họ bước ra khỏi tiệm rượu, nhìn thấy Quý Bình ôm một bó hồng trắng lớn từ đằng xa chạy lại, trái tim An Khanh mới khẽ xao động.
"Chúc mừng tân hôn, chị dâu." Quý Bình thở hồng hộc đưa bó hồng trắng cho anh Luật nhà mình.
Thời Luật nhận lấy 99 đóa hồng trắng, đưa đến trước mặt An Khanh: "Chúc mừng tân hôn."
Khoảnh khắc này An Khanh mới phát hiện, hóa ra cô rất dễ thỏa mãn.
Chỉ cần là do chính tay Thời Luật tặng, dù là bạch ngọc lan hay hoa hồng trắng, cô đều thích.
Dù biết rõ đây không phải tân hôn mà là tái hôn, tái hôn cũng là để giữ mạng cho cô và bố mình nhưng cô vẫn không kìm được những giọt nước mắt xúc động.
Khi chiếc máy hát trong tiệm rượu vang lên ca khúc "Tình yêu chuyển dời", không còn là "Tình ca" hay "Liekkas" nữa, An Khanh nhìn bó hồng trắng tinh khôi trước mặt, lần đầu tiên trước mặt Quý Bình gọi Thời Luật một tiếng: Chồng.
Nguyên văn câu nói của cô là: "Cảm ơn chồng."
Cảm ơn anh đã đặt cược tất cả, chỉ để bảo vệ em một đời bình an.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.