Chương 87: Hố đen Tử Thần
Đêm khuya, An Khanh ngồi một mình trong phòng khách xem phim.
Tiếng gõ cửa vang lên, giờ này người có thể đến đây chỉ có thể là Ninh Trí Viễn. Những ngày gần đây, Ninh Trí Viễn thay đổi rất nhiều, dường như chỉ sau một đêm cậu ta đã trưởng thành hơn, ánh mắt không còn giữ được vẻ trong sáng như trước.
Cậu ta ngồi bệt xuống thảm, tựa lưng vào ghế sofa. Trên màn hình tivi vẫn đang phát bộ phim Interstellar (Hố đen tử thần). Mấy ngày nay, An Khanh cứ bật đi bật lại bộ phim cũ này, xem tới xem lui cũng chỉ có mỗi nó.
"Sao chị cứ xem mãi bộ này vậy?" Ninh Trí Viễn không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
An Khanh mỉm cười: "Chỉ khi xem những bộ phim về vũ trụ và không gian thế này, tôi mới thấy con người chúng ta nhỏ bé và nực cười đến nhường nào. Cả ngày cứ đấu đá, tranh giành lẫn nhau, để rồi cuối cùng cũng chỉ là một hạt bụi trong cõi hư vô mà thôi."
"Xem nhiều quá sẽ thấy cuộc đời chẳng còn ý nghĩa gì đâu." Ninh Trí Viễn cầm điều khiển tắt tivi.
Phòng khách trở nên yên tĩnh, cậu mới tiếp tục: "Thời Luật cũng đi rồi, nhà họ Thời giờ chỉ còn lại mỗi bố anh ta, Thời Thiều Ấn."
"Anh ấy sẽ quay lại thôi." An Khanh đứng dậy đi rót cho cậu ta ly nước.
"Đã chạy thoát ra ngoài rồi mà còn quay lại sao?"
Đưa ly nước cho cậu ta, An Khanh lại ngồi xếp bằng xuống thảm: "Nếu bố cậu không đi được, rồi dặn cậu cứ ở lại Toronto đừng về nước nữa, liệu cậu có quay về không?"
"Chắc em sẽ không về." Ninh Trí Viễn không hề biện minh cho bản thân, chỉ nói: "Chuyện bố em phạm phải, có về cũng vô ích, chẳng thà em ở lại đó chăm sóc tốt cho em trai mình."
"Cậu nói đúng." An Khanh dựa ra sau sofa, nhắm mắt lại: "Tôi cũng hy vọng anh ấy đừng bao giờ quay lại."
Biết rõ Thời Luật là người mà An Khanh luôn trân trọng và không cho phép bất cứ ai xúc phạm, Ninh Trí Viễn không nhắc thêm một lời nào về anh nữa. Câu chuyện tiếp theo xoay quanh việc khi kết quả chính thức được công bố vào vài ngày tới, họ phải làm thế nào để thương lượng với Trần Cường.
Dù kết quả đã ngã ngũ nhưng vì chưa công bố nên Trần Cường còn phải nể nang đôi chút. Một khi đã công khai, gã sẽ ngông cuồng đến mức chẳng coi nhà họ Ôn ra gì, lúc đó ngay cả Ôn Chính cũng khó lòng can thiệp.
Giai đoạn này đối với Ninh Trí Viễn và An Khanh mà nói, chính là khoảng lặng trước cơn bão.
...
Một ngày trước khi kết quả được công bố, Ninh Trí Viễn lái xe đưa An Khanh đến một hội sở có tên là Ức (忆).
Chữ "Ức" trên bảng hiệu được viết theo lối phồn thể: 憶. Nghe nói ông chủ đứng sau hội sở này có lai lịch cực lớn và là đối thủ một mất một còn với Trần Cường nhưng cụ thể là vị đại gia nào thì đến nay vẫn chưa ai dò ra được.
An Khanh chỉ nói là đi gặp một người bạn cũ, tuyệt nhiên không nhắc đến tên ai. Ninh Trí Viễn cảm thấy khó chịu trong lòng: "Ngay cả em mà chị cũng đề phòng sao?"
An Khanh vẫn chỉ mỉm cười, không đáp lời. Khi xe đã đỗ lại, Ninh Trí Viễn không thể kìm nén thêm được nữa: "Có phải Ôn Chính ở bên trong không?"
An Khanh tháo dây an toàn, bình thản đáp: "Nếu tôi đi gặp Ôn Chính, còn cần cậu lái xe đưa tôi sao?"
Câu nói này khiến Ninh Trí Viễn cứng họng. Dù bực bội đến đâu, cậu cũng chỉ có thể đứng ngoài mắt nhìn cô bước vào hội sở mà không thể đi theo.
Khoảng 40 phút sau, An Khanh bước ra, trên tay còn xách theo một quả dưa lưới.
"Gặp bạn xong lại còn được 'tay xách nách mang' thế này sao?" Ninh Trí Viễn trêu: "Chị thích ăn dưa lưới đến thế à?"
"Dưa lưới ở hội sở này thực sự rất ngọt, về nhà tôi cắt cho cậu nếm thử." An Khanh đã vui vẻ hơn hẳn so với lúc trước khi vào trong. Điều này khiến Ninh Trí Viễn không khỏi tò mò: Rốt cuộc cô đã vào đó gặp ai?
Về đến căn hộ, ăn miếng dưa lưới An Khanh cắt, đúng là rất ngọt. Ninh Trí Viễn nhìn cô rồi nói: "Ngày mai có kết quả rồi, bố em muốn đưa em và chị đi tối nay."
An Khanh vẫn bình thản: "Đi đâu cơ?"
"Seattle."
"Lại là Mỹ sao."
"Lần này là địa điểm do em chọn. Chúng ta đến Seattle rồi sẽ đổi sang thành phố khác, không ở lỳ một chỗ."
"Vậy còn em trai cậu thì sao?"
Em trai anh, Ninh Trí Hằng, đã sang Hong Kong học cấp ba. Bây giờ nghĩ lại, đâu phải là đi học? Rõ ràng là đi làm con tin thì có.
"Cần phải sống sót cái đã." Đôi mắt Ninh Trí Viễn đã mất đi ánh sáng: "Người mà chết thì chẳng còn hy vọng gì nữa."
"Suy nghĩ của tôi hoàn toàn ngược lại với cậu." An Khanh ăn một miếng dưa, thần sắc vô cùng kiên định: "Đến cái chết tôi còn chẳng sợ, thì sợ gì lũ 'châu chấu' đó chứ?"
"Rốt cuộc người chị gặp ở hội sở đó là ai?"
"Một người đàn ông tuyệt tình."
"Tuyệt tình đến mức nào?"
"Đến mức ngay cả bố đẻ mình mà anh ta cũng dám đâm."
Ninh Trí Viễn nghe vậy thì vô cùng chấn động: "Bố đẻ mà cũng dám đâm? Loại đàn ông đó mà chị cũng dám đi gặp một mình sao?"
An Khanh hỏi ngược lại: "Nếu bố cậu là loại người như Trần Cường, cậu có muốn đâm ông ta không?"
"Mẹ kiếp, tôi chỉ hận không thể giết chết gã!"
Phản ứng của cậu nằm trong dự tính, bởi vì những hành vi rác rưởi của Trần Cường từ lâu đã khiến người đời căm phẫn.
Đêm đó, tivi không còn phát Interstellar nữa, mà là bộ phim truyền hình Gió thổi Nam Khê.
Đây là bộ phim chữa lành lấy bối cảnh tại cổ trấn Nam Khê ở Đại Lý. Nhìn thấy sân khấu kịch cổ quen thuộc, nhà trọ Hảo Vận Lai, tiệm sách Tiên Phong, cầu Ngọc Thạch và cây đa trăm tuổi lay động trong gió, khóe miệng An Khanh khẽ nhếch lên. Cô nói với Ninh Trí Viễn đang buồn ngủ bên cạnh: "Nếu lần này chúng ta vượt qua được, tôi nhất định sẽ đưa cậu đến cổ trấn Nam Khê ở vài ngày. Gió ở đó... thực sự khiến người ta rất dễ chịu."
Không nhận được câu trả lời, thấy Ninh Trí Viễn đã gục đầu ngủ thiếp đi trên sofa, An Khanh nhẹ nhàng đắp tấm chăn mỏng cho cậu ta. Cô vặn nhỏ âm lượng tivi xuống.
Nhìn bộ phim, rồi lại nhìn Ninh Trí Viễn đang ngủ, có lúc An Khanh thấy hai người họ như đang nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.
Rất nhiều năm về sau, mỗi khi nhớ lại những ngày sống cùng Ninh Trí Viễn ở Bắc Kinh, An Khanh vẫn luôn hoài niệm, dù chính Ninh Trí Viễn là nguyên nhân dẫn đến thảm kịch sau này.
Bởi vì An Khanh đã suy tính lại không biết bao nhiêu lần, dù họ có lựa chọn thế nào, dù có ai nhúng tay vào hay không, thì thảm kịch đó vẫn phải xảy ra.
Giống như đêm cô rời khỏi khách sạn Bắc Kinh, cô tưởng rằng từ nay về sau mình và Thời Luật sẽ chẳng còn liên hệ gì nữa. Thế nhưng, sợi dây định mệnh đã sớm buộc chặt họ lại với nhau. Dù cô có vùng vẫy thoát ra thế nào, dù có ở đâu hay cách xa bao nhiêu, cô cũng sẽ lại gặp lại anh.
Trước đây nếu có ai hỏi An Khanh: "Cô có tin vào số phận không?"
Cô sẽ kiên quyết lắc đầu.
Thế nhưng số phận dường như muốn trừng phạt sự tự tin thái quá của cô. Ngày hôm sau, khi kết quả vừa được công bố trên bản tin trực tiếp, ống kính máy quay lướt qua khuôn mặt của những người nhà họ Tiết và nhà họ Giang. Nhìn những bộ mặt đạo đức giả đang cố nén cười đó, An Khanh cảm thấy buồn nôn.
Nhưng điều khiến cô kinh tởm hơn cả là: Trong đám người đó, lại xuất hiện một gương mặt quen thuộc — bố cô, An Khang Thăng.
Hình ảnh lướt qua rất nhanh, vì là truyền hình trực tiếp nên chưa có bản xem lại, Ninh Trí Viễn không nhìn kịp nên chẳng thấy bố cô đâu. Thấy vẻ mặt tuyệt vọng nhưng lại mang theo nụ cười của An Khanh, cậu ta thắc mắc: "Chẳng phải chị đã sớm biết kết quả này rồi sao?"
"Ninh Trí Viễn." An Khanh cười nói với cậu ta: "Hai chúng ta đúng là trò cười mà."
"Không phải chứ? Chị bị làm sao thế?" Ninh Trí Viễn lo lắng cho tình trạng tinh thần của cô.
Cậu ta định ngồi xuống an ủi cô thì trên màn hình tivi đang phát sóng trực tiếp đột nhiên xuất hiện những hình ảnh nhạy cảm... Những thước phim đó đủ để thay đổi hoàn toàn cục diện đã định.
Và trong khung hình trụy lạc đầy nhơ nhuốc, ngoài gã chủ nhân được nhà họ Tiết ủng hộ, còn có cả bố anh — Ninh Khải, cùng mấy ông chú ở Macau nữa...
"Thật nực cười..." An Khanh như quả bóng xì hơi: "Chúng ta mãi mãi không thể đánh thức một con sư tử đang ngủ say, trừ phi có tiếng súng nổ..."
Nhưng sau tiếng súng nổ, liệu còn có ai là người chiến thắng?
Cục diện đã định đoạt, nay theo những vụ bê bối bị phanh phui đã lập tức đảo ngược hoàn toàn. Nhà họ Lục xoay chuyển tình thế, biến bại thành thắng.
Chẳng trách ngày hôm qua tại hội sở Ức, Tiết Trạch đã nói với cô: "Đến phút cuối cùng, cô sẽ không bao giờ biết được ai mới là người thắng cuộc. Nhưng kẻ thắng đó, cũng chưa chắc đã cười được lâu đâu."
An Khanh đã nghĩ rằng họ sẽ không cười được lâu nhưng cô không thể ngờ tới, nhà họ Tiết bên này lại chưa cười nổi một phút...
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
