Chương 86: Cảm Giác Tự Ngược

Có đôi khi An Khanh thấy cô và Thời Luật giống như băng và lửa vậy.
Cô là khối băng nhưng ẩn dưới lớp vỏ lạnh lẽo đó là một trái tim nóng bỏng luôn khao khát được Thời Luật sưởi ấm. Còn Thời Luật, dù cơ thể anh có rực cháy đến thế nào thì trái tim vẫn như tảng băng giá, chỉ có Tiểu Cẩn của anh mới có thể làm nó tan chảy. 1
Cô ôm chặt lấy Thời Luật, không ngừng ve vuốt, dùng cơ thể mình để mơn trớn anh nhưng vẫn không nhận được bất kỳ phản hồi nào. An Khanh kinh ngạc nhận ra trong lòng mình không hề có chút cảm giác hụt hẫng, trái lại, cô còn cảm thấy có phần may mắn.
May mắn vì người đàn ông cô nhìn trúng đã không gục ngã trước sự cám dỗ.
An Khanh chẳng thể diễn tả rõ cảm giác này, chỉ thấy lòng mình dâng lên một nỗi tự giày vò khôn nguôi. Cô cứ mãi luẩn quẩn trong sự mâu thuẫn, để mặc cho những suy nghĩ chồng chéo ấy bào mòn tâm trí mình
Chi bằng cứ thế buông xuôi thôi.
"Cảm ơn anh, Thời Luật." Sau khi rời mặt khỏi lưng anh, An Khanh thu tay lại khỏi thắt lưng của anh.
Cô cài lại khóa thắt lưng, rồi mò mẫm tìm từng chiếc cúc áo sơ mi, cài lại cho anh từ dưới lên trên: "Cảm ơn anh đã giúp em tìm lại chính mình."
Nhặt chiếc váy lên mặc vào, An Khanh nhìn mình trong gương một lần nữa, chỉ thấy bản thân sao mà xa lạ quá.
Cô dám chắc rằng: Mình không thích dáng vẻ này một chút nào. Hoàn toàn không thích. Kẻ không biết tự trọng thì làm sao xứng đáng được yêu? Muốn được người khác yêu thương, trước tiên phải học cách yêu lấy chính mình đã.
Cố nén cảm giác bỏng rát nơi dạ dày, Thời Luật thản nhiên lên tiếng: "Đi tìm Ôn Chính đi."
An Khanh ngẩng đầu lên, nghe anh nói tiếp: "Nhà họ Ôn không đứng về phe nào cả. Ôn lão gia có gốc rễ rất sâu, mạng lưới quan hệ ở Bắc Kinh cũng cực kỳ rộng."
"Đa tạ anh đã chỉ điểm." Không nán lại thêm một giây nào, An Khanh cầm đôi giày cao gót dưới đất lên, chân trần rời khỏi phòng khách sạn.
Mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Thời Luật mới mở mắt ra. Ánh mắt anh mang theo nỗi bất lực và mỏi mệt đến rệu rã.
Khoảng mười phút sau, Quý Bình gọi điện tới: "Chị dâu đón taxi đi rồi ạ."
"Tiếp tục phái người đi theo." Thời Luật đau dạ dày đến mức sắp mất đi ý thức.
Quý Bình nghe ra giọng anh có gì đó không ổn: "Hay là chúng ta đến bệnh viện một chuyến đi?"
Thời Luật vẫn giữ nguyên câu đó: "Chưa chết được."
Bắc Kinh không phải Giang Thành, hơn nữa còn vừa đắc tội với Trần Cường và nhà họ Giang, làm sao Quý Bình có thể yên tâm cho được?
Sau khi cắt cử người theo sát An Khanh, Quý Bình đi lên lầu. Gõ cửa mãi không thấy ai trả lời, cậu mới vội vàng liên hệ nhân viên khách sạn dùng thẻ dự phòng mở cửa. Nhìn thấy Thời Luật đang hôn mê ngã gục bên cạnh giường, Quý Bình cuống quýt gọi người của nhà họ Vương lên, đưa anh đến cấp cứu tại bệnh viện Hiệp Hòa gần đó.
...
Khi Thời Luật tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau.
Điện thoại của An Khanh vẫn trong tình trạng tắt máy. Những người được phái đi thực ra đã gửi thông tin về nhưng Quý Bình không biết nên nói hay nên giấu. Bị Thời Luật hỏi liên tiếp mấy lần, cậu không giấu được nữa đành nói thật: "Tối qua cô An đã về Hải Điến. Vừa về chưa được bao lâu thì người của nhà họ Ôn đã tới, sáng sớm nay... mới rời đi."
Cậu không còn gọi là "chị dâu" nữa. Gọi như thế chẳng khác nào bảo đầu anh Luật nhà cậu bị mọc sừng — lại còn là sừng xanh mướt.
Đây là kết quả nằm trong dự đoán của Thời Luật, chỉ là anh không ngờ An Khanh lại hành động nhanh đến thế. Nhưng dù sao đó cũng đúng là phong cách của cô, vốn dĩ cô làm việc gì cũng chẳng bao giờ dây dưa kéo dài.
Quý Bình dò hỏi: "Vậy người của chúng ta có cần tiếp tục theo dõi nữa không ạ?"
"Rút về đi." Gương mặt Thời Luật tái nhợt, không còn lấy một giọt máu, "Ôn Chính đã ở bên cạnh cô ấy, nhà họ Giang và Trần Cường chưa thể động đến cô ấy được nữa đâu."
Quý Bình định hỏi thêm vài câu nhưng những lời đó cậu thực sự không thốt ra nổi. Bởi vì cậu hoàn toàn không nhìn thấu nổi hai vị này đang làm cái gì nữa rồi. Cảm giác như mọi thứ đã loạn cào cào cả lên.
Tối đó khi quay về Giang Thành, Quý Bình đã có câu trả lời. Phía nhà họ Thời, bao gồm cả Lý Liên Quân, toàn bộ vé máy bay đi Toronto vào đầu tháng sau đều đã được đặt xong. Họ là nhóm cuối cùng rời đi. Kể từ Tết đến giờ, người nhà họ Thời cơ bản đã dọn đi gần hết rồi.
Kết hợp với những hành động "điên cuồng" bất thường trước đó của anh Luật: Ra tay giúp nhà họ An loại bỏ sự giám sát của Trần Tiến Xương, giúp nhà họ An thử lòng Ninh Khải, vì An Khanh mà không tiếc công tới Bắc Kinh đắc tội với nhà họ Giang và Trần Cường. Ngay cả khi biết Ôn Chính — gã bạn trai cũ — tìm đến tận cửa cũng dửng dưng không chút phản ứng...
Bây giờ nghĩ lại, đâu phải là dửng dưng, mà là vì từ nay về sau, anh Luật của cậu đã không còn sức lực để che chở cho cô được nữa rồi. Anh đã trải sẵn toàn bộ con đường cho An Khanh, phần còn lại phải xem cô đi thế nào thôi. Bởi vì sắp tới đây, nhà họ Thời sẽ rơi vào cảnh: Ốc không mang nổi mình ốc.
...
Thấm thoát đã đến đầu tháng Năm tại Bắc Kinh.
An Khanh không hề nói cho Ôn Chính biết lý do thực sự khiến cô cứ ở lỳ tại Bắc Kinh. Cô không nói nhưng Ôn Chính ít nhiều cũng đoán được. Cuộc đấu đá ngầm giữa nhà họ Tiết và nhà họ Lục đã kéo dài hơn 10 năm, giờ đã đến lúc một mất một còn. Thực tế thắng bại đã phân định từ lâu, chỉ còn chờ thời điểm để công bố mà thôi.
Điều Ôn Chính đoán là: Nhà họ Tiết thắng thế, nhà họ Giang là cánh tay phải của nhà họ Tiết, An Khang Thăng là thuộc hạ đắc lực của nhà họ Giang. Sở dĩ mấy ngày nay An Khanh cứ ưu tư phiền muộn là vì lo cho người chồng cũ Thời Luật của cô.
"Không cần phải lo đâu, người ta đi từ lâu rồi." Ôn Chính an ủi cô: "Nhà họ Thời tinh lắm, ngay cả thời chiến loạn còn có thể sống sót, lẽ nào lại không chịu nổi mấy đợt sóng nhỏ này?"
An Khanh nghe xong chỉ mỉm cười nhạt nhẽo: "Anh cũng nghĩ nhà họ Tiết thực sự sẽ cười đến cuối cùng sao?"
"Đâu phải anh nghĩ đâu, chuyện này gần như đã là vấn đóng thuyền rồi."
"Trong lòng anh hy vọng bên nào thắng?"
Câu hỏi này khiến Ôn Chính sững người. Vì thân phận đặc thù, có những lời không thể nói nhiều, càng không được nói bừa, nói quá lời sẽ dễ rước họa vào thân cho gia đình. Trước đây bất kể ai hỏi, Ôn Chính đều chỉ dùng một câu để lấp liếm qua chuyện: Tôi chỉ là một thằng công tử bột chỉ biết ăn chơi thôi, quan tâm ai thắng ai thua làm gì.
"Đúng là con cáo già mà còn không chịu thừa nhận." An Khanh nhấm nháp một miếng bánh sữa chua, nghe bản nhạc "Tỳ Bà Ngữ" đang phát lặp đi lặp lại trong quán trà. Cô nhớ lại hồi còn ở nhà họ Thời, lúc nào cũng nghe thấy bản nhạc không lời này.
Thời Luật nói là do mẹ anh — Cao Việt — thích nghe. Nhưng ở đó được vài ngày, An Khanh nhận ra, đâu phải Cao Việt thích, mà là Thời Thiều Ấn thích nghe thể loại nhạc không lời này. Cao Việt nắm rõ mọi sở thích của chồng, bà luôn cố gắng chiều lòng ông đến mức gần như đã đánh mất chính mình .
"Lại nhớ chồng cũ của em rồi à?" Ôn Chính thấy cô thẫn thờ, đưa tay quơ quơ trước mặt cô.
Hoàn hồn lại, An Khanh hỏi: "Anh vừa nói gì cơ?"
"Không có gì." Ôn Chính cười khổ đánh trống lảng, hỏi ngược lại cô: "Vậy trong lòng em hy vọng ai thắng?"
Câu hỏi này cũng khiến An Khanh sững lại.
Ôn Chính cười trêu cô: "Em chẳng phải cũng là con cáo nhỏ sao?"
An Khanh chỉ đành hùa theo: "Phải phải, em cũng vậy."
"Cả hai chúng ta đều là cáo, chứng tỏ là một cặp trời sinh." Ôn Chính đột nhiên đổi giọng: "Khanh Khanh, cho anh thêm một cơ hội nữa đi."
"Gia đình anh sẽ không đồng ý đâu."
"Không cần họ đồng ý." Ánh mắt Ôn Chính vô cùng nghiêm túc, "Là anh muốn cưới em, chứ không phải gia đình anh."
An Khanh hỏi ngược lại: "Vậy nếu như nhà họ Lục thắng thì sao?"
Sự do dự thoáng qua trong giây lát, Ôn Chính mới đưa ra câu trả lời: "Chuyện đó không liên quan gì đến thắng bại."
Chính sự do dự đó đã khiến An Khanh nhận ra khoảng cách giữa anh ta và Thời Luật.
Thời Luật sẽ không vì bên nào thắng mà coi nhẹ cô, cũng sẽ không vì nhà mình thua mà phải bấu víu vào cô. Con người thường là vậy, luôn âm thầm làm phép so sánh. Càng so sánh, người ta lại càng nhận ra những chi tiết nhỏ nhặt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.