Chương 75: Hôn Cô
Đến căn hộ ở tòa thị chính, An Khanh tình cờ gặp Quý Bình đang vội vã bước ra từ tòa nhà.
"Thư ký Quý?" An Khanh xách túi đồ ăn sáng vừa mua, thấy sắc mặt cậu ta không tốt lắm liền hỏi.
Quý Bình nhìn quanh một lượt, xác định không có ai mới thấp giọng nói lý do: "Anh Luật bảo tôi đi mua thuốc hạ sốt."
Đã lường trước việc vết thương nghiêm trọng sẽ gây sốt, An Khanh không để Quý Bình đi mua thuốc nữa: "Đi gọi bác sĩ đến đây."
"Nhưng mà..." Quý Bình do dự: "Bác sĩ mà đến thì người nhà bên kia sẽ biết chuyện mất."
"Biết chuyện còn hơn là để thiếu gia nhà các anh mất mạng." Vết thương nặng như thế, không phải cứ uống thuốc hạ sốt là giải quyết được.
Quý Bình cũng thấy thuốc hạ sốt không ăn thua, lo lắng vết thương chuyển biến xấu nên đành mời bác sĩ đến xem mới yên tâm được.
...
Thời Luật vẫn còn chút ý thức, thấy bác sĩ Phó thế mà lại tới, anh đang định nổi cáu thì An Khanh đã xuất hiện ở cửa phòng ngủ: "Là tôi bảo Thư ký Quý mời bác sĩ Phó đến đấy."
Thấy mặt anh tái nhợt, dáng vẻ bệnh tật uể oải, cô đi tới trước mặt bác sĩ, giơ tay cởi từng chiếc cúc áo trên người anh.
Thời Luật tựa vào đầu giường, không còn chút sức lực nào, vết thương ở vai đau nhức kịch liệt.
Chiếc áo mở ra, để lộ bả vai trái đang rỉ máu, bác sĩ Phó đã có tuổi vội vàng lấy kính đeo vào. Tiếp đó là tháo băng, kiểm tra vết thương, dọn dẹp máu tụ, An Khanh suốt buổi đều túc trực hỗ trợ đưa dụng cụ. Nhìn dáng vẻ bình tĩnh, không hề nao núng của cô, Quý Bình thầm cảm phục từ tận đáy lòng.
Lúc truyền dịch, An Khanh cũng không rời nửa bước, canh chừng bên giường. Đêm qua cô gần như thức trắng, thực ra cũng đã mệt lã người, để không ngủ quên, cô liên tục lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho Thời Luật.
Thời Luật tuy nhắm mắt nhưng không hề ngủ, vết thương quá đau khiến anh rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Mỗi lần An Khanh xoay cánh tay anh để đặt nhiệt kế rồi lại lấy ra, anh đều cảm nhận được rõ ràng.
Đặc biệt là khi An Khanh ghé sát người, mùi trà thoang thoảng phả vào mặt khiến Thời Luật càng lúc càng thấy quen thuộc. Không phải là lần ngủ trưa ở nhà họ An hôm đó, anh dám chắc mình từng ngửi thấy mùi hương này ở khoảng cách rất gần từ trước đó nữa.
Những mảnh ghép ký ức dần dần được chắp vá hoàn chỉnh: Mùi hương trà, tiếng rên rỉ của "Tiểu Cẩn" trong giấc mơ, đôi gò bồng đảo đầy đặn, vòng eo thon gọn, bờ mông cong vút và hoa nhụy sâu trong rừng rậm và chất lỏng dính nhớt...
"... Thời Luật."
"Nhẹ một chút... ưm..."
Đầu óc anh như nổ tung, giọng nói trong giấc mơ đó hoàn toàn không phải là Tống Cẩn, mà là An Khanh.
Thời Luật thậm chí bắt đầu nghi ngờ: Đêm đó rốt cuộc là anh nằm mơ, hay thực sự đã làm gì với An Khanh rồi? Bởi vì cảm giác mượt mà, sự bao bọc chặt chẽ nơi sâu thẳm ấy mang lại sự chân thực mà những giấc mộng xuân trước đây anh chưa bao giờ có được.
Cơ thể Tống Cẩn không nhạy cảm đến thế, bóng đen tâm lý thuở nhỏ khiến cô rất bài xích việc bị chạm vào nơi đó. Suốt những năm yêu nhau, mỗi khi thân mật dù có mất kiểm soát đến đâu, Thời Luật cũng phải dừng lại đúng lúc.
Thế nhưng trong "giấc mơ" đêm đó, "Tống Cẩn" không hề bài xích, ngược lại còn nghênh hợp siết chặt lấy eo anh, từng nhịp co thắt quấn quýt lấy anh, liên tục đạt đến cao trào dưới thân anh... Dòng nước nóng ấm phun trào lúc ấy thậm chí còn khiến anh đánh mất lý trí, quỳ gối đè chặt hai tay cô xuống, ra sức đâm sâu, va chạm, cọ xát...
"A... ưm..." Những tiếng rên rỉ vừa đau đớn vừa sung sướng ấy lại vang vọng bên tai.
Mười ngón tay đan chặt trong cơn run rẩy, đôi chân quấn quýt siết lấy hông anh..
Thời Luật đột ngột mở mắt.
An Khanh định giơ tay sờ trán xem nhiệt độ của anh thế nào, liền bị ánh mắt của anh làm cho giật mình: "Sao không ngủ thêm chút nữa? Vẫn còn một chai dịch hạ sốt chưa truyền xong đâu."
Thấy anh không phản ứng, cô tưởng anh sốt cao đến lú lẫn, vội vàng đứng dậy: "Để em đi gọi bác sĩ Phó vào."
Cổ tay đột ngột bị một lực mạnh tóm lấy, kéo cô ngã nhào xuống giường.
Điều Thời Luật muốn chính là để cô ngã xuống giường, anh dùng hết sức lực kéo cô sát lại, ấn chặt sau gáy cô rồi áp môi mình lên đôi môi cô.
Một nụ hôn không chút phòng bị, khiến cô chẳng kịp trở tay. 1
Trước đây An Khanh không tin chuyện khi bị hôn đầu óc sẽ trống rỗng nhưng khi chuyện này thực sự xảy ra, cô mới phát hiện ra: Hóa ra đầu óc thực sự có thể trở nên trống rỗng, cô sững sờ đến mức chẳng biết nên đẩy anh ra hay cứ thế mà chìm đắm.
Thời Luật không thỏa mãn với việc chỉ chạm môi, anh bắt đầu đưa lưỡi vào sâu bên trong.
Bàn tay, đôi môi, đầu lưỡi... tất cả đều nóng bỏng như lửa, tương phản hoàn toàn với thân nhiệt lạnh lẽo của An Khanh.
Đầu lưỡi bị anh mút lấy, cô cũng không dám vùng vẫy vì sợ đụng trúng vết thương của anh hơn nữa... sâu trong thâm tâm An Khanh cũng nảy sinh lòng tham không nên có.
Dù cho Thời Luật có đang sốt cao đến mất nhận thức, dù cho anh lại một lần nữa coi cô là Tống Cẩn...
Thật hèn mọn làm sao? Một người từng kiêu hãnh như cô, vậy mà giờ đây lại cam tâm tình nguyện làm kẻ thay thế.
Vài giây sau, An Khanh nhận ra có điều gì đó không đúng. Thời Luật không giống như đang mê sảng, anh giống như đang tìm kiếm điều gì đó...
Còn tìm cái gì, An Khanh đã nhanh chóng hiểu ra. Bởi vì Thời Luật không chỉ hôn cô, mà còn luồn tay vào trong áo len, chạm vào đường cong thắt lưng và ngực cô. Những cái chạm ấy không mang theo dục vọng, mà giống như bàn tay của một thợ may đang đo đạc kích thước vòng eo và vòng ngực vậy.
Quý Bình vặn nắm cửa bước vào, đập vào mắt là cảnh tượng "giới hạn độ tuổi" này: Anh Luật nhà cậu dù đang bị thương nặng và sốt cao nhưng vẫn đang hôn chị dâu đắm đuối, hình như... tay còn đang luồn trong áo chị ấy. 1
Cậu ta vội vàng đóng cửa lại.
Nhưng tiếng động vẫn phát ra.
Tiếng đóng cửa làm An Khanh bừng tỉnh, cô vội dùng tay chống lên bả vai phải không bị thương của Thời Luật, đẩy anh ra nhắc nhở anh dừng lại.
Thời Luật không có ý định dừng lại, tay anh đã bắt đầu lần xuống dưới, định cởi cúc quần của cô.
An Khanh lập tức đè chặt tay anh lại, giọng nói vừa hèn mọn vừa run rẩy:"Em cũng có lòng tự trọng mà, Thời Luật."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
