Chương 4: Xem Mắt
Thứ Bảy, vẫn là một ngày mưa âm u.
Trời vừa hửng sáng, An Khanh đã che chiếc ô đen đứng chờ chuyến xe buýt liên xã đi ngang qua trên con đường lớn đầu thôn.
Thôn Cáp Tây nằm vị trí hẻo lánh, muốn đi lên huyện phải đứng vẫy tay gọi xe khi nó đi qua chứ không có trạm dừng cố định; trạm gần nhất cũng phải đi bộ hai cây số mới tới.
Loại xe buýt liên xã này cứ hai tiếng mới có một chuyến, mỗi chuyến đi qua hơn 30 ngôi làng, mất hơn một tiếng đồng hồ mới vào đến huyện
Đến bến xe khách của huyện lại phải mua vé đi vào thành phố, từ huyện lên phố lại mất thêm một tiếng nữa.
Ngồi trên xe khách hướng về thành phố, An Khanh lướt mắt nhìn phong cảnh non nước hữu tình dọc đường, trong đầu cô dần hiện lên hình ảnh Tây Hồ ở Giang Thành, với cầu Đoạn Kiều trong cơn mưa gió...
Bởi vì đó là nơi cô và Thời Luật xem mắt — chính là Khách sạn Quốc Tân Tây Hồ Giang Thành, vào một ngày mưa lất phất.
Mưa nặng hạt hơn, cửa kính xe dần mờ ảo, An Khanh nhắm mắt lại, bên tai như vang vọng câu nói của Thời Luật trong lần đầu gặp gỡ: "Chào cô, tôi là Thời Luật, 26 tuổi."
Đó là vào cuối tháng 10 năm 2016 tại Giang Thành.
Tháp Lôi Phong dưới ánh hoàng hôn hòa cùng núi xa và Tây Hồ đẹp như một bức tranh thủy mặc.
An Khanh còn chưa kịp thưởng thức thì cửa phòng bao đã mở ra từ phía ngoài. Mấy vị chú bác mặc đồ Trung Sơn bước vào, giới thiệu với cô người đàn ông duy nhất có độ tuổi tương đương — Thời Luật.
"Con trai lớn của bác Thời, Thời Luật. Đi du học Anh, học luật, vừa nghỉ việc ở văn phòng luật của chú Từ, hiện đang ôn thi công chức đấy."
Người đang nói là Mạnh Đông, lãnh đạo cũ từng nâng đỡ bố cô — An Khang Thăng. Vì lý do sức khỏe, chưa tới năm mươi tuổi ông đã nghỉ hưu, ông từ Bắc Kinh trở về Giang Thành định cư đã mười mấy năm nay.
Người trong giới đều thân thiết gọi ông là Mạnh Lão.
Mạnh lão tính tình hiền hòa, thường xuyên lập hội hẹn người quen đến ven Tây Hồ uống trà đánh cờ.
Hôm nay An Khanh đi cùng bố mình là An Khang Thăng. Bố cô không nói rõ, nhưng trong lòng cô tự hiểu, buổi gặp mặt này chính là một buổi xem mắt.
Các bậc trưởng bối đã sang phòng bao khác, chỉ còn lại cô và Thời Luật.
Sinh ra trong một gia tộc lớn như nhà họ Thời, từ nhỏ đã được giáo dục về lễ nghi, sự tu dưỡng như khắc vào xương cốt.
An Khanh có thể cảm nhận được Thời Luật rất bài xích buổi xem mắt này.
Nhưng vì nể mặt người nhà hai bên và người mai mối đang ở phòng bên cạnh, anh vẫn chủ động giới thiệu: "Chào cô, tôi là Thời Luật, 26 tuổi."
Lần đầu đi xem mắt, An Khanh cũng không có kinh nghiệm gì, cô chỉ có thể học theo mà đáp lại: "Chào anh Thời Luật, tôi là An Khanh, kém anh một tuổi."
Cuộc trò chuyện tiếp theo cũng chỉ là những chủ đề bình thường.
Mặc dù câu nào của cô Thời Luật cũng đáp lại, nhưng lớn lên trong gia đình đơn thân, An Khanh vẫn nhạy cảm nhận ra anh chẳng muốn nói thêm với mình dù chỉ một lời.
Khi quay lại phòng lớn dùng bữa, có rất nhiều tiền bối, ai nấy đều là cựu lãnh đạo, An Khanh suốt buổi chỉ im lặng rót trà rót nước.
Cô đã sớm quen với những dịp thế này.
Mẹ mất sớm, bố bận công vụ, cô lớn lên trong khu nhà tập thể, chẳng khác nào ăn cơm trăm nhà, thường xuyên ăn chực nhà người ta nên cũng đã hình thành thói quen: phải biết quan sát sắc mặt và phải biết giữ miệng.
Bởi thân phận của cô đặt ở đó — nói sai, nói nhiều, đều có thể mang lại phiền phức không cần thiết cho ông.
Mãi đến năm mười một tuổi, trong nhà mới có bảo mẫu, cô mới không cần đi ăn nhờ nhà người khác nữa.
Có lẽ bắt nguồn từ hoàn cảnh trưởng thành và bối cảnh không có chỗ dựa của nhà họ An, bố cô hoàn toàn dựa vào nỗ lực bản thân mới ngồi lên được vị trí ở Tỉnh ủy nên ông luôn muốn tìm cho cô một người con rể xuất thân từ gia tộc có nề nếp, bố mẹ đều còn khỏe mạnh.
Thời Luật chính là lựa chọn phù hợp nhất.
Nhà họ Thời là danh gia vọng tộc trăm năm, gốc rễ ở tỉnh Giang Bắc rất vững chắc, danh tiếng cũng tốt.
Thực ra, bố của Thời Luật là Thời Thiều Ấn những năm gần đây đã lùi về tuyến hai, không còn thực quyền nhưng danh tiếng gia tộc vẫn còn đó, cộng thêm việc Thời Luật tướng mạo tuấn tú, chưa từng có thói hư tật xấu, lại là Tiến sĩ Luật thực thụ, nên các vị lãnh đạo trong giới này đều muốn anh trở thành con rể nhà mình.
...
Cơm nước xong xuôi, mọi người bắt đầu bàn chuyện công vụ.
An Khanh là phận hậu bối nên ý tứ rời bàn, muốn tìm một phòng trống nghỉ ngơi một lát, Mạnh lão cũng đi ra theo.
Mạnh lão cười hỏi, giọng mang chút khoe công: "Thế nào Khanh Khanh? Thời Luật mà bác Mạnh giới thiệu cho cháu cũng khá đấy chứ?"
"Người ta có ưng cháu đâu ạ." Cô chỉ thuận miệng nói một câu.
Theo ánh mắt của Mạnh lão nhìn về phía sau, Thời Luật đang đứng ngay cửa phòng bao cách đó không xa. Cuộc đối thoại của cô và Mạnh lão, rõ ràng Thời Luật đã nghe thấy hết.
Chính Mạnh lão đứng ra hóa giải sự ngượng ngùng: "Thời Luật, lại đây, đi dạo với bác một vòng cho tiêu cơm."
Không biết Mạnh lão đã nói gì với Thời Luật, khi quay lại, anh đã chủ động kết bạn WeChat và xin số điện thoại của cô.
Từ nhỏ đến lớn cô đã quá quen với cái giới này, An Khanh hiểu rõ sự chủ động của Thời Luật bắt nguồn từ việc anh cúi đầu trước quyền thế, chứ không phải vì anh có tình cảm gì đặc biệt cá nhân gì với cô.
...
Ba ngày sau.
An Khanh nhận được tin nhắn hẹn gặp của Thời Luật: trà chiều tại khách sạn Liễu Oanh Lí bên Tây Hồ.
Khác với sự lạnh nhạt lần gặp đầu tiên, lần này Thời Luật ân cần hơn nhiều.
Anh hỏi: "Cô uống trà hay cà phê?"
"Bạch trà." An Khanh quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh nắng rực rỡ, mặt hồ lấp lánh ánh sáng, tâm trạng cô cũng theo đó mà tốt lên lạ thường.
Dù trong lòng cô hiểu rõ, người Thời Luật hẹn không phải là "cô", mà là "nhà họ An" đứng sau lưng cô.
Thời Luật cũng đã nhìn thấu tâm tư của cô, anh không vòng vo: "Buổi trà chiều này là do mẹ tôi đặt, tin nhắn cũng là do bà dùng điện thoại của tôi gửi cho cô đấy."
Lời này, đổi thành bất cứ đối tượng xem mắt nào khác nghe được cũng sẽ nổi giận, nhưng An Khanh lại không hề có phản ứng.
Cô mỉm cười đáp lại một câu: "Mẹ anh thật có mắt nhìn, chọn chỗ rất đẹp, trà cũng ngon."
Phản ứng hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của Thời Luật.
Anh quan sát cô một lúc, thấy cô thong thả ăn bánh ngọt, nhai chậm rãi rồi nhấp một ngụm trà — không phải giả vờ rộng lượng, mà là thật sự không để tâm.
Có lẽ vì bị gia đình thúc giục quá mệt mỏi, Thời Luật muốn nghỉ ngơi một thời gian, anh hỏi: "Cô có người trong mộng chưa?"
An Khanh thành thật lắc đầu, uống ngụm trà rồi mới cười nói: "Người nhắm đến tôi thì khá nhiều, nhưng toàn là nhắm vào việc 'ăn tuyệt hộ'
Ăn tuyệt hộ: chiếm đoạt tài sản nhà không có con trai
Rõ ràng là một câu nói khá bi thương, nhưng thốt ra từ miệng cô lại mang đến một cảm giác thanh thản, phóng khoáng.
Cô nhìn thấu mọi chuyện, bao gồm cả mục đích của buổi trà chiều này, lời nói ấy như một sự mỉa mai ngầm dành cho anh: Chẳng phải người nhà anh cũng muốn "ăn tuyệt hộ" nên mới dùng điện thoại của anh nhắn tin cho tôi sao?
Thời Luật bỗng thấy cô gái này rất thú vị, khác hẳn với những tiểu thư nhà quan khác, thế là anh quyết định nói thẳng: "Chúng ta hợp tác đi, An Khanh."
"..."
Hợp tác cái gì?
An Khanh nghe mà ngơ ngác.
Cô sở hữu một gương mặt dịu dàng khiến người ta rất muốn che chở, đối diện với gương mặt ấy, cùng với sự thông tuệ và cởi mở của cô, dù là người lạnh lùng đến đâu cũng khó lòng nói ra những lời tuyệt tình.
"Tôi giúp cô đuổi khéo những gã đàn ông muốn 'ăn tuyệt hộ' kia, còn cô giúp tôi đối phó với người nhà tôi." Thời Luật thú nhận với cô: "Trong danh sách con dâu mà bố mẹ tôi chọn cho tôi, cô xếp thứ nhất."
An Khanh vẫn nở nụ cười dịu dàng như cũ: "Anh ở chỗ bố tôi cũng xếp thứ nhất."
Thời Luật nghe xong cũng bật cười theo.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, vào khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, dường như họ đã đạt được một sự đồng thuận ngầm nào đó.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
