Chương 146: 11 Xuất Tinh Trong
An Khanh phải thừa nhận rằng, chỉ cần nghe thấy giọng nói trầm thấp của Thời Luật, cơ thể cô đã không tự chủ được mà nảy sinh phản ứng.
Đó là sự mong đợi, như hoang mạc khô cằn cuối cùng cũng đón được nguồn nước, khát khao muốn được tưới tẩm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhưng một giọng nói khác lại vang lên trong đầu cô: Không thể trao cho anh nữa.
Bởi đã có quá nhiều vết xe đổ trước mắt, cô hiểu rằng chỉ cần lún sâu vào mối quan hệ với Thời Luật thêm một lần nữa, những dục vọng không nên có trong lòng cô sẽ lại trỗi dậy.
"Thời Luật..." An Khanh vừa gọi tên anh.
Thời Luật liền hôn lấy môi cô, bàn tay luồn xuống ôm chặt lấy vòng eo mềm mại, ấn cô vào lòng, mút mát quấn quýt lấy đầu lưỡi cô, không cho cô bất kỳ cơ hội kháng cự nào.
Thực tế, sau bao nhiêu lần tan hợp, Thời Luật đã nhận ra hướng đi trước kia của mình hoàn toàn sai lầm: Buông tay để cô đi, cô sống chẳng hề vui vẻ. Nếu thực sự hạnh phúc, cô đã không tự giày vò mình đến mức gầy gò thế này.
Chạm vào những đốt xương sườn gồ lên của cô, Thời Luật càng thêm xót xa. Hồi trưa anh đã phát hiện ra rồi, cô thực sự gầy đi quá nhiều.
"Anh nên tìm thấy em sớm hơn." Thời Luật ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe.
An Khanh không nỡ nhìn anh tự trách như vậy, cô vòng tay qua cổ anh, ngửa đầu hôn lên môi anh. Sự chủ động của cô đổi lại nụ hôn càng thêm mãnh liệt từ Thời Luật.
Thời Luật bế thốc cô lên, để cô quấn chặt đôi chân quanh hông mình, rồi đỡ lấy mông cô tiến về phía giường. An Khanh luồn tay vào trong áo choàng tắm của anh, há miệng đuổi theo lưỡi anh để quấn quýt. Hai đầu lưỡi chạm nhau, dây dưa không dứt.
Khi đã lên giường, Thời Luật vẫn mút chặt lưỡi An Khanh không buông, một khắc cũng không muốn đợi thêm, nhanh chóng kéo khóa chiếc váy liền thân của cô xuống. An Khanh cũng kéo tung dây thắt áo choàng tắm của anh, đưa tay xuống dưới thắt lưng, nắm lấy anh...
Thời Luật lại không cho cô nắm, anh kéo tay cô ấn lên đỉnh đầu, cúi xuống hôn lên xương quai xanh, cổ, ngực, xương sườn...
Anh hôn mỗi lúc một xuống thấp, An Khanh cảm nhận được hơi thở nóng rực và vội vã của anh, phối hợp nâng cao mông để anh cởi bỏ quần lót.
Thời Luật không thể chờ đợi thêm, anh chỉ kéo quần lót xuống đến đùi, đầu đã vùi vào giữa hai chân cô, hít hà mùi hương của cô, thô bạo giật phăng chiếc quần lót ra. Anh há miệng ngậm lấy những cánh hoa đã đẫm nước, tay đưa lên bóp mạnh bầu ngực mềm mại, dùng cả môi lẫn lưỡi trêu đùa vùng nhạy cảm của cô.
"A... ưm..." An Khanh nắm chặt lấy gối trên đầu, cơ thể tê dại uốn lượn như rắn nước, ngón chân co rụt lại cọ xát mạnh vào ga giường, "Thời Luật..."
Đã quá lâu không có cảm giác này, khoái cảm mãnh liệt đến mức cô chỉ trụ được chưa đầy một phút đã đạt cực khoái.
Thời Luật biết cô đã đến đỉnh, anh tách rộng chân cô ra, hai ngón tay xông thẳng vào sâu bên trong khuấy động, đồng thời hôn ngược lên bụng dưới, xương sườn, rồi lần lượt mút lấy núm vú cô.
"A... a..." Không chịu nổi sự kích thích như vậy, An Khanh giữ lấy tay anh.
Thời Luật lập tức rút ngón tay ra, kéo tay cô ấn lên đó, để cô tự mình cảm nhận xem nơi này của cô đang khao khát đến nhường nào.
Chưa bao giờ làm chuyện này trước mặt anh, An Khanh xấu hổ muốn rụt tay lại. Nhưng tay vừa nhấc lên, Thời Luật đã đưa những ngón tay dính đầy dịch ngọt của cô vào miệng cô, bắt cô nếm thử hương vị của chính mình.
Những màn dạo đầu như thế này trước đây chưa từng có, ban đầu An Khanh còn thèn thùng nhưng không chịu nổi sự cường thế của Thời Luật. Cô bị ép buộc ngậm lấy ngón tay anh, lưỡi bị ngón tay anh khuấy đảo, nước miếng men theo khóe miệng chảy xuống.
Thời Luật lại vùi đầu vào giữa hai chân cô, ngón tay khuấy động lưỡi cô, miệng thì mút cắn "miệng nhỏ" phía dưới, khiến cả hai cái miệng của cô đều không ngừng rỉ nước...
"Ưm... ưm..." Bị kích thích đến mức ngứa ngáy khó nhịn, cảm giác khát khao được anh lấp đầy càng thêm mãnh liệt. An Khanh đưa tay ấn đầu anh, túm lấy tóc anh, mút ngón tay anh, cong người nâng cao mông muốn nhiều hơn nữa.
Biết cô rất muốn rồi, Thời Luật không dày vò cô thêm, anh quỳ bật dậy, gác hai chân cô lên vai, áp sát vào lối vào đang đóng mở phập phồng, rồi đột ngột thúc mạnh vào sâu bên trong.
Cuối cùng cũng có được sự lấp đầy hằng mong đợi, An Khanh sướng đến mức ngửa đầu ra sau rên rỉ. Chứng kiến dáng vẻ quyến rũ này của cô, Thời Luật thở dốc, điên cuồng đâm thúc mạnh bạo vào nơi sâu nhất của cô.
Trước khi làm, Thời Luật cũng muốn dịu dàng nhưng sau khi tiến vào, mọi thứ hoàn toàn vượt xa dự tính của anh. Nơi đó quá chặt, kẹp đến mức anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải hung hãn đụ cô một trận!
An Khanh chợt nhớ ra: "Đeo bao vào, a..."
Lời nói bị anh thúc ngược trở lại.
Mắt Thời Luật đỏ vằn tia máu, không còn vẻ dịu dàng nào nữa, anh đâm lút cán vào nơi sâu nhất, va chạm kịch liệt, khiến cô rên rỉ không ngừng mới chịu thôi.
An Khanh kêu đến khản cả cổ, liên tục đạt cực khoái hai lần, cơ thể thực sự chịu không nổi: "Thời Luật, cầu xin anh..."
Thời Luật cúi người xuống, giọng khàn đặc: "Em nên biết lúc này anh muốn nghe thấy điều gì nhất."
"Cho em..." An Khanh lập tức đổi lời.
"Cho em cái gì?"
"Cho em..."
"Nói ra, muốn anh cho em cái gì!"
Thời Luật thúc càng mạnh hơn, hận không thể đâm xuyên qua người cô, cắm rễ vào trong đó mãi mãi không rút ra.
An Khanh biết tối nay nếu không nói ra, Thời Luật tuyệt đối sẽ không buông tha cô, chỉ có thể thuận theo mà thốt ra hai từ anh muốn nghe nhất.
Thời Luật nghe xong lập tức hôn lấy môi cô, mười ngón tay đan chặt, đâm chọc ngang dọc bên trong cô, khiến cô siết chặt tay anh, đôi chân cũng cong lên kẹp chặt lấy hông anh.
Rất nhanh, dòng tinh dịch nóng hổi mà cô mong muốn, Thời Luật đều trao hết cho cô, nóng đến mức khiến cô co giật mà đạt cực khoái một lần nữa.
Sau khi bắn hết vào trong, Thời Luật vẫn chôn chặt bên trong cô không rút ra, tiếp tục hôn cô, vuốt ve cô...
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
