Chương 113: Bắn Vào Trong
Thời Luật nghe xong sẽ có biểu cảm gì?
An Khanh chưa kịp nhìn thấy thì đã bị anh lật người lại, ấn xuống quỳ ở đầu giường. Không hề dạo đầu, anh thúc mạnh vào bên trong vừa nhanh vừa hiểm, mỗi cú đâm đều chạm đáy — đó là cách Thời Luật trút bỏ nỗi bất mãn đang kìm nén.
Sâu hơn bất kỳ lần nào trước đây, An Khanh nhiều lần co rúm người lại nhưng vẫn không tránh được sự xâm chiếm hung hăng của anh. Cô vặn vẹo, nghẹn ngào, liên tục nức nở cầu xin: "Thời Luật... ưm..."
Mỗi khi cô vừa thốt ra tên anh, lại bị anh thúc mạnh đến mức nuốt ngược lời vào trong. Không thể nói được một câu hoàn chỉnh, An Khanh chỉ biết bấu chặt lấy gối, cắn môi chịu đựng sức mạnh hung mãnh từ phía sau.
Làn da An Khanh rất trắng, eo thon ngực đầy đặn, vùng xương hông bị bàn tay to lớn của Thời Luật ấn ra những vết bầm tím rõ rệt, từ cổ đến ngực cũng đầy rẫy những vết hôn và dấu răng đỏ rực. Duy trì nguyên một tư thế, suốt 20 phút An Khanh đã lên đỉnh liên tiếp hai lần, đầu gối quỳ đến mức tím bầm nhưng Thời Luật vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại.
"Thời Luật..." Đôi chân An Khanh run rẩy, cô vùi mặt sâu vào gối như một con đà điểu, mấy đầu ngón tay bấu víu đến mức gãy cả móng. Ngay khi anh vừa rút ra, cơ thể cô lập tức mềm nhũn, đổ ập xuống giường.
Thời Luật lại bế thốc cô lên, nâng mặt cô đối diện với mình: "Là em đã chọn anh."
An Khanh ôm chặt lấy cổ anh, gục đầu lên vai anh nức nở không thành tiếng. Cô khóc đến mức không thể ngừng lại được và Thời Luật đã dùng nụ hôn để chặn đứng những giọt nước mắt ấy. Anh hôn cô hết lần này đến lần khác, vị nước mắt mặn chát lan tỏa giữa đầu lưỡi, anh mút chặt lấy lưỡi cô không rời.
Mãi đến khi An Khanh chủ động đáp lại nụ hôn, Thời Luật mới nhấc mông cô lên, để cô ngồi xuống đúng vị trí, một lần nữa đâm xuyên qua cô, chôn chặt trong cơ thể cô, đóng đinh tại nơi sâu nhất mà nghiền nát.
...
Ngày hôm sau, An Khanh không thể gượng dậy nổi. Cổ tay bầm tím và đôi mắt sưng mọng vì khóc là minh chứng thép cho sự quá độ của Thời Luật đêm qua. Cô chẳng còn chút sức lực nào để xuống giường, vừa ngồi dậy, một dòng nhiệt nóng hổi đã tuôn ra giữa hai chân. Không cần cúi đầu nhìn cô cũng biết đó là cái gì, mấy lần làm tình tối qua, Thời Luật đều bắn vào trong, xong xuôi lại tiếp tục, như thể muốn lấp đầy cô mới thôi. Lần cuối cùng nếu không phải cô khóc lóc kêu đau, chắc chắn anh sẽ còn ấn cô lại để làm tiếp.
Suốt cả quá trình đều bật đèn, An Khanh có thể thấy rõ sự phẫn nộ trong mắt Thời Luật.
Thời Luật xuống giường khoác áo choàng tắm, ra ban công hút thuốc. An Khanh nằm trên giường, nhìn góc nghiêng của anh lờ mờ sau làn khói, cô cảm nhận được sự bất lực và không cam lòng của anh. Có lẽ những người bên trong không chỉ bắt anh phối hợp điều tra, mà chắc chắn còn đưa ra lời cảnh báo, bắt anh hiểu rằng nếu cứ tiếp tục nhúng tay vào, con đường làm quan vừa mới khởi sắc của anh sẽ hoàn toàn tan tành.
Sự mỉa mai của giới thượng lưu Bắc Kinh, sự thất vọng của Vương Dục, sự bất lực của Mạnh Lão, sự sụp đổ của nhà họ Thịnh và ba ngày bị giam lỏng điều tra... tất cả như những ngọn núi khổng lồ đè nặng lên vai anh.
Buổi trưa, hai người dùng cơm tại nhà hàng ở tầng một khách sạn, bên ngoài cửa sổ sát đất là hồ Kim Kê. Trời u ám, dự báo thời tiết nói rằng sẽ có tuyết rơi vài nơi. Sắp đến Tết Dương lịch, nhân viên nhà hàng đang treo đèn lồng ở cửa. An Khanh ăn một miếng bánh bao súp gạch cua, nước súp chảy ra từ khóe môi, cô vừa định dùng khăn giấy lau thì Thời Luật đã nhanh tay lau giúp cô trước.
An Khanh cười, gắp một chiếc bánh bao đưa đến bên miệng anh: "Ngon hơn ở Giang Thành, anh ăn thử đi."
Quý Bình vừa bước vào nhà hàng thấy cảnh này liền dừng bước chân vội vã, không đi vào trong nữa. Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, tiếc gì vài phút đồng hồ đó nữa.
Sau khi món lên đủ, Thời Luật cũng không có cảm giác thèm ăn, suốt bữa chỉ lo gắp thức ăn đút cho An Khanh. Quý Bình nhìn mà lòng không khỏi xót xa, nhiều lần phải quay mặt đi chỗ khác. Khi người của tổ thanh tra tới, anh vội vàng ra ngăn lại: "Thôi mà, cũng chẳng đáng là bao, để họ ăn hết bữa cơm đã. Người đã bị bao vây rồi, có mọc cánh cũng không thoát được."
Mãi về sau An Khanh mới biết, không chỉ ở cửa nhà hàng, mà đại sảnh khách sạn, trên cầu gỗ Kim Thủy Loan, đâu đâu cũng có người của tổ thanh tra. Họ sợ Thời Luật sẽ đưa cô đi, nên đã bố trí kiểm soát từ đêm qua, chỉ cần cô bước ra khỏi khách sạn là sẽ có lệnh bắt giữ ngay lập tức.
Bởi vì trong thời gian bố cô — An Khang Thăng làm "ô dù" cho các sòng bạc, để đề phòng ông phản bội, Trần Cường đã lập nhiều tài khoản ở nước ngoài đứng tên cô. Một phần số tiền đen được rửa ra đều nằm trong tài khoản của cô. Khống chế được cô nghĩa là có thể truy thu lại phần tiền này.
An Khanh hoàn toàn không hay biết, cô ngập tràn hạnh phúc đắm mình trong sự chăm sóc của Thời Luật.
Thời Luật hỏi cô: "Có muốn đi Lưu Viên ngắm hoa trà không?"
Hoa trà ở Lưu Viên gần ngay trước mắt nhưng An Khanh chưa từng một lần tới xem, cô chỉ mới thấy qua những bức ảnh Thời Luật từng gửi cho Tống Cẩn trong chiếc iPhone 5 cũ kỹ của anh. An Khanh vĩnh viễn không quên được sự ngưỡng mộ khi nhìn những bức ảnh đó, lúc ấy cô đã nghĩ: Bao giờ mình mới được Thời Luật đưa tới Lưu Viên, cùng anh ngắm hoa trà nhỉ?
Thời Luật ra ngoài vài phút, An Khanh tưởng anh đi vệ sinh. Liếc nhìn ra cửa, cô thấy một người đàn ông đi đi lại lại, lỗ tai dường như đeo tai nghe. Trực giác vào thời khắc mấu chốt thường rất chuẩn nhưng lần này cô đã đoán sai. Cô tưởng người đeo tai nghe đó nhắm vào Thời Luật mãi đến khi Quý Bình bước tới ngồi xuống với vẻ mặt ngập ngừng, trăn trở, cô mới nhận ra chuyện này liên quan đến mình.
Quý Bình vừa định mở lời thì Thời Luật quay lại.
Thời Luật dường như không quan tâm Quý Bình đã nói gì với cô, anh thản nhiên và thoải mái như thể chẳng có chuyện gì xảy ra: "Đi thôi, đi Lưu Viên trước."
Đi Lưu Viên trước, nghĩa là anh còn muốn đưa cô đi nơi khác nữa.
An Khanh không biết Thời Luật đã hứa hẹn gì với người của tổ thanh tra nhưng suốt quãng đường hơn nửa tiếng từ khách sạn đến Lưu Viên, chiếc Volkswagen Passat màu đen kia luôn giữ một khoảng cách nhất định phía sau xe của họ.
Khách du lịch đến Lưu Viên ngắm hoa trà rất đông. Sau khi xuống xe, Thời Luật nắm chặt tay An Khanh, Quý Bình đi mua vé.
Vé vừa mua xong thì tuyết bắt đầu rơi.
An Khanh vĩnh viễn không quên được cảnh tượng chen chúc trong đám đông, cùng Thời Luật đội tuyết ngắm hoa trà: Rõ ràng xung quanh ồn ào náo nhiệt nhưng bên tai cô lại tĩnh lặng lạ kỳ. Những bông tuyết trắng tinh, những đóa hoa trà đỏ rực vươn cao tận mái nhà, đóa nào đóa nấy đều căng mọng, rực rỡ.
Cô ngẩng đầu ngắm hoa, những bông tuyết mát lạnh rơi trên mặt. An Khanh nắm chặt tay Thời Luật, nở nụ cười rạng rỡ đến lạ thường.
Quý Bình giơ điện thoại lên, bắt trọn khoảnh khắc ấy. Đây là bức ảnh chung đầu tiên của hai người, ngoài những tấm ảnh ở tiệc đính hôn, ảnh cưới, ảnh nghệ thuật hay tiệc cưới.
Trong ảnh chụp chung, Thời Luật chăm chú nhìn gương mặt An Khanh, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Đợi đến khi những người phía trước chụp ảnh xong và rời đi, An Khanh và Thời Luật đứng ở hàng đầu tiên, đúng lúc một bông hoa đỏ bị gió thổi rụng xuống chân cô. An Khanh cúi người nhặt lên, đặt bông hoa trở lại dưới gốc cây trà.
Rời khỏi Lưu Viên, An Khanh hỏi Thời Luật: "Tiếp theo chúng ta đi đâu?"
Thời Luật không nói với cô là đi đâu, chỉ bảo nơi đó hơi xa, bảo cô chợp mắt một lát. Đêm qua bị anh dày vò quá mức, An Khanh quả thực cũng đã mệt mỏi, vừa lên xe tựa vào lòng anh đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy, họ đã đến sân bay Hồng Kiều, Thượng Hải.
Sau khi lên máy bay, An Khanh mới phát hiện ra đây là chuyên cơ bao trọn gói. Cùng lên máy bay ngoài Quý Bình còn có hai người đàn ông lạ mặt.
An Khanh đoán được Thời Luật định đưa cô đi đâu.
Máy bay cất cánh lên cao, An Khanh nhiều lần phải kiềm chế sự xúc động trong lòng. Sau mấy tiếng đồng hồ, máy bay hạ cánh xuống sân bay Đại Lý. Xe chạy đến homestay mà trước đây hai người đã ở khi chụp ảnh cưới, An Khanh mới không kiềm chế nổi, ôm chặt lấy Thời Luật: "Cảm ơn anh, chồng yêu."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
