Chương 112: Gây Nghiện
Vương Dục ở lại Tô Châu chưa đầy ba ngày đã quay về Giang Thành trước.
An Khanh không đi, tiếp tục ở lại bên bờ hồ Kim Kê.
Đúng dịp cuối tuần, bên bờ hồ Kim Kê có biểu diễn nhạc nước phun, khán giả đến xem kín cả quảng trường. An Khanh đứng ở phía sau cùng, chỉ xem vài phút rồi rời đi.
Đi qua cầu gỗ, sắp về đến khách sạn thì điện thoại trong túi áo khoác rung lên. An Khanh không muốn nghe, vừa lấy ra định tắt tiếng thì nhìn thấy dòng chữ hiện lên trên màn hình: [Thiếu gia].
Hai ngày trước, dù nghe Vương Dục mắng chửi khó nghe đến mức nào, lòng An Khanh vẫn tê dại, không có chút phản ứng đau buồn nào nhưng vừa thấy cuộc gọi từ Thời Luật, cảm xúc bị kìm nén bấy lâu lập tức vỡ òa, nước mắt tuôn ra như vỡ đê.
Cô không nghe máy, Thời Luật vẫn kiên trì gọi, hết cuộc này đến cuộc khác.
Màn hình liên tục sáng lên, số lượng cuộc gọi nhỡ cứ thế tăng dần, An Khanh khóc không ngừng được, nước mắt cứ thế lã chã rơi
Hơn chục cuộc gọi nhỡ, Thời Luật không gọi thêm nữa.
Hơn nửa giờ sau, An Khanh với đôi mắt đỏ hoe nghe thấy tiếng gõ cửa. Nghĩ là nhân viên phục vụ phòng, cô vừa định đáp: "Không cần dọn phòng đâu."
Tiếng gõ cửa lại càng dồn dập hơn.
Tim đập loạn nhịp, đoán được người ngoài cửa là ai, An Khanh đi tới sau cánh cửa, tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì cô lại chùn bước.
Thời Luật dường như biết cô đang đứng ngay sau cửa: "Hèn thế sao?"
Nghe thấy giọng anh, An Khanh dùng tay bịt miệng, nức nở khóc thành tiếng.
Vài phút sau, bên ngoài không còn âm thanh hay động tĩnh gì nữa. Nghĩ rằng Thời Luật đã đi, dù đây là kết quả cô muốn nhưng lồng ngực vẫn thấy nhói đau.
Mở cửa ra, hành lang không một bóng người. Cô đứng ở cửa, những giọt nước mắt không tự chủ được lại trào ra.
Cánh cửa phòng đối diện mở ra, Thời Luật trong bộ đồ công sở bước ra ngoài. Thấy anh từng bước tiến lại gần, An Khanh không thể khống chế nổi cảm xúc nữa, cô vừa khóc vừa lắc đầu lùi lại phía sau. Cô thực sự không thốt nên lời, vì dường như nói gì cũng đều là sai lầm.
Thời Luật đưa tay kéo cô vào lòng ôm chặt, không cho phép cô lùi bước thêm nữa.
An Khanh ở trong lòng anh vừa khóc vừa lắc đầu, không dám đưa tay ôm anh, cũng không nỡ đẩy anh ra.
"Lên đến cao tốc anh mới biết em đang ở Tô Châu." Cảm nhận được sự nhút nhát và bất lực của cô, thật khó tưởng tượng nổi ba ngày qua một cô gái như cô ở bên ngoài đã phải trải qua những gì, Thời Luật ôm chặt lấy cô, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng: "Ở trong đó anh đã gặp bố em rồi, ông ấy rất khỏe, ông bảo em đừng lo lắng cho ông nữa."
An Khanh lắc đầu, khóc càng dữ dội hơn.
Vào phòng đóng cửa lại, Thời Luật nâng mặt cô lên: "Lo cho anh à?"
An Khanh gật đầu, ánh mắt nhìn anh tràn đầy áy náy.
"Đừng lo, anh và Quý Bình chỉ bị gọi đến phối hợp điều tra thôi." Thời Luật lau đi nước mắt trên mặt cô, nhìn gương mặt đã hóp lại và quầng thâm dưới mắt: "Mấy ngày nay không ăn uống hẳn hoi phải không?"
"Thời Luật..." Vừa gọi tên anh, An Khanh đã bĩu môi khóc thành tiếng như một đứa trẻ: "Anh đừng đối xử tốt với em như thế nữa, rõ ràng anh đã thấy hết rồi..."
Nghe ra cô đang nhắc đến đoạn video quay lén kia, sự dịu dàng trong mắt Thời Luật bị thay thế bởi sự phẫn nộ, anh cố gắng kìm nén: "Chuyện đêm đó là do anh không đúng, đều đã qua rồi."
"Không qua được!" An Khanh không biện minh cho mình, "Là em đã để Ninh Trí Viễn hôn mình, ngày hôm đó em thực sự đã muốn cùng cậu ta..."
Những lời phía sau bị nụ hôn của Thời Luật chặn đứng.
Thời Luật hôn cô, bá đạo nuốt chửng toàn bộ hơi thở của cô, mút chặt lấy lưỡi cô, ép cô vào góc tường, tay vươn ra nhấn nút điều khiển rèm cửa tự động.
Rèm cửa từ từ hạ xuống, tay của Thời Luật cũng luồn vào trong áo len của An Khanh, giật phăng chiếc áo lót bên trong, bóp mạnh lấy đôi gò bồng đảo căng tròn của cô, bàn tay còn lại đưa xuống dưới cởi bỏ cúc quần.
An Khanh không muốn làm tình với anh nữa vì càng làm sẽ càng nghiện.
Mà thực ra... cô đã nghiện từ lâu rồi.
Bất kể An Khanh vùng vẫy hay vặn vẹo thế nào cũng không thoát khỏi môi lưỡi và hai ngón tay linh hoạt của Thời Luật.
Ngón tay của Thời Luật dường như muốn cắm rễ vào bên trong cô, tàn nhẫn khuấy đảo, thúc mạnh...
"Thời Luật..." An Khanh mang theo tiếng khóc nức nở cầu xin anh, "Anh đừng như thế."
Ngón tay thúc đến tận cùng, được bao bọc bởi dâm thủy nóng hổi của cô, Thời Luật ngẩng đầu rời khỏi ngực cô: "Muốn cùng cậu ta làm, sao cuối cùng lại không làm?"
Đoạn video đó chỉ dài chưa đầy hai phút. Với cái đức tính thích khoe khoang của Ninh Trí Viễn, nếu sau đó thực sự xảy ra chuyện gì, cậu ta sẽ không chỉ gửi một đoạn ngắn như vậy.
An Khanh nghiến chặt răng không trả lời, vì những lúc thế này cô không thể nói dối, phản ứng của cơ thể cô chính là câu trả lời.
Thích một người, sinh lý sẽ nảy sinh ham muốn tình dục, không thích, sẽ bài xích về mặt sinh lý.
Ninh Trí Viễn vừa chạm vào môi cô, cô đã suýt nữa nôn ra vì sự bài xích sinh lý. Nếu không, Ninh Trí Viễn đã chẳng phải chỉ hôn cổ cô.
Thực ra sau khi Ninh Trí Viễn bỏ cuộc, An Khanh đã bảo cậu ta thử lại một lần nữa. Nhưng vừa bị cậu ta hôn lên môi, cô đã đẩy cậu ta ra, chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
An Khanh không thể diễn tả nổi cảm giác đó, có sự ghê tởm, cũng có cả sự tội lỗi và đau đớn.
Ôn Chính là người bạn trai đầu tiên cô có quan hệ thân mật, ngoại trừ bước cuối cùng thì những gì cần làm đều đã làm qua.
Nhưng sau này với Thời Luật, cô chưa từng thấy bài xích, thậm chí còn nghiện.
Trước đây An Khanh chưa từng tin vào cái gọi là "chỉ có mình anh", cô cho rằng dù có yêu sâu đậm đến đâu, thời gian cũng sẽ làm phai nhạt tình cảm đó, gặp Thời Luật cô mới hiểu ra, hóa ra khi thực sự yêu, thời gian ngược lại sẽ càng khắc sâu thêm những ký ức ấy.
Mỗi lần hồi tưởng đều giống như một lần đóng dấu vào sâu trong tim, từng lần từng lần một, dấu ấn càng lúc càng sâu, muốn quên cũng không thể quên được.
Huống chi, Thời Luật đối với cô tốt đến nhường nào. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ bố cô ra, chưa từng có người đàn ông nào đối xử với cô tốt như vậy, không chút toan tính.
An Khanh luôn muốn có được Thời Luật nhưng khi thực sự có được rồi, cô mới hiểu tại sao năm đó Tống Cẩn lại rời bỏ anh.
Có được rồi mới thấy anh tốt đến thế nào, tốt đến mức khiến cô thấy mình không xứng đáng, tình yêu của cô là một gánh nặng, cuộc hôn nhân này nếu tiếp tục chỉ làm liên lụy đến anh.
An Khanh không muốn trơ mắt nhìn Thời Luật gặp phải bất hạnh vì mình thêm lần nào nữa. Sự bất lực và đau khổ trong ba ngày qua, cô không muốn trải qua lần thứ hai.
Cô không muốn Thời Luật vì cô mà phải đi khom lưng quỳ gối trước người khác.
Càng không muốn Thời Luật vì cô mà bị người ta chỉ trỏ sau lưng.
Lại càng không muốn Thời Luật vì cô mà trở thành "đứa con bị bỏ rơi" của gia tộc, trở thành nhân vật tiêu cực bị mọi người xa lánh bàn tán.
Cô không thể tưởng tượng nổi, cũng không thể chấp nhận được việc Thời Luật vốn mất đi tất cả phải chịu đựng ánh nhìn lạnh lẽo của người đời trong suốt quãng đời còn lại, bị người ta mỉa mai chế giễu trước mặt.
Người cô yêu vốn là vị quân tử khiêm nhường, phong thái nho nhã, trong ánh mắt chưa từng vướng bận chút vẻ cầu cạnh ai khi họ lần đầu gặp gỡ tại khách sạn Quốc Tân.
So với việc ích kỷ chiếm hữu rồi hủy hoại anh, cô thà buông tay, đứng từ xa nhìn anh ngày càng tiến xa hơn.
Vì vậy, khi bị Thời Luật lật người, ép cô áp vào tường rồi hung hăng thúc mạnh vào bên trong, hết lần này đến lần khác bị anh đâm chọc đến mức co giật đạt cực khoái, khi đã mệt lả nằm bò trên chiếc giường lớn, An Khanh ôm lấy anh, đôi mắt đẫm lệ hôn lên vết sẹo do dao đâm trên vai anh, bắt đầu lời từ biệt: "Thời Luật, anh còn nhớ không? Anh từng nói con người năng lực đến đâu thì làm việc bấy nhiêu? Phải biết lượng sức mình, không được cố chấp."
Cô ngẩng đầu lên: "Nếu anh không làm được em sẽ không trách anh đâu, em biết anh đã cố hết sức rồi."
"Quen biết anh, được anh chọn làm đồng minh là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời em. Anh luôn nói vì em thông minh, đủ tỉnh táo nên mới chọn em. Nếu anh thực sự thấy em thông minh, không muốn em ngu muội thêm nữa, xin anh lần này hãy giao quyền lựa chọn cho em."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
