Chương 107: Mất Lý Trí
Nó không giống với bất kỳ lần cắn xé nào trước đây, An Khanh có thể cảm nhận rõ ràng sự phẫn nộ của Thời Luật và cả... dục vọng của anh.
Ngoại trừ đêm đính hôn năm ấy, Thời Luật chưa bao giờ để lộ dục vọng của mình rõ rệt đến thế.
Mùi máu tanh lan tỏa giữa môi răng, đau đến mức An Khanh phải chống hai tay lên lồng ngực Thời Luật, dồn hết sức bình sinh để đẩy anh ra.
Cô càng đẩy, lực cắn của Thời Luật càng tàn nhẫn.
Trong những chuyện thế này, An Khanh xưa nay chưa bao giờ là chú cừu non cam chịu đợi làm thịt, đẩy không ra thì cô cắn trả.
Từ cắn xé chuyển thành gặm nhấm lẫn nhau, hơi thở trở nên dồn dập, hai cơ thể cũng dán chặt vào nhau hơn.
Không biết ai là người đưa lưỡi ra trước, đến khi An Khanh kịp phản ứng thì cô đã vòng tay ôm cổ Thời Luật và hôn trả nồng nhiệt.
Bàn tay trái của Thời Luật siết chặt vòng eo mềm mại, tay phải ấn vào bờ mông tròn trịa của cô, đầu lưỡi xâm lấn và khuấy đảo trong khoang miệng, không cho phép cô có bất kỳ ý nghĩ xao nhãng nào.
Khi sự mê đắm đã mấp mé bờ vực mất kiểm soát, chính những giọt nước mắt của An Khanh đã kéo Thời Luật trở lại thực tại.
An Khanh nhắm nghiền mắt, nước mắt không ngừng tuôn ra từ khóe mi, hai tay nắm chặt, nghiến răng ken két. Cô muốn kiềm chế cảm xúc, cố gắng không bật khóc thành tiếng nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được.
"Anh lúc nào cũng thế."An Khanh nức nở, ánh mắt nhòe đi vì lệ: "Khó khăn lắm em mới quên được anh, vậy mà anh lại làm thế này."
"Cho anh một cơ hội." Thời Luật đưa tay lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng, "Chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
"Không bắt đầu được đâu." An Khanh đẩy anh ra, "Đã không thể quay lại được nữa rồi."
"Cứ nhất định phải ép anh ra tay tống Ninh Trí Viễn vào trong đó sao?"
Câu nói này khiến An Khanh rất muốn cười: "Tống Cẩn cũng có người đàn ông khác rồi, sao anh không ra tay tống người đó vào tù đi?"
"Khác nhau."
"Khác chỗ nào?"
"Ninh Trí Viễn không xứng."
"Xứng hay không không phải do anh quyết định." An Khanh bước xuống giường đi về phía phòng tắm.
...
Nửa tiếng sau, An Khanh đã phải trả giá cho những lời mình vừa nói.
Thời Luật dùng hành động thực tế để chứng minh cho cô thấy: Xứng hay không, quả thực chỉ mình anh mới có quyền quyết định.
Nhà họ Ninh vốn chẳng sạch sẽ gì, chỉ cần Thời Luật ra tay, Ninh Trí Viễn cũng giống như bố cậu ta là Ninh Khải, đều là những con châu chấu nằm sẵn trong nồi chờ bị chiên.
Tin tức nóng hổi vừa được đẩy lên điện thoại: Cảnh sát nhận được tin báo của người dân về việc có kẻ tụ tập sử dụng ma túy tại một khu biệt thự. Khi cảnh sát ập đến hiện trường đã bắt giữ các đối tượng họ Ninh, họ Lý...
Khu biệt thự đó chính là nơi Ninh Trí Viễn đang ở.
Lúc đầu An Khanh không hề nghĩ đến Ninh Trí Viễn. Với vết xe đổ của ông bố nghiện ngập Ninh Khải, Ninh Trí Viễn vốn cực kỳ căm ghét ma túy.
An Khanh luôn tin rằng cậu ta sẽ không bao giờ chạm vào thứ đó.
Cô gọi cho Ninh Trí Viễn liên tiếp mấy cuộc nhưng đều không có người nhấc máy. Lúc này cô mới chạy ra phòng khách tìm Thời Luật: "Ninh Trí Viễn dùng ma túy sao?"
Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn ngủ, khói thuốc lá lượn lờ. Thời Luật ngồi trên sofa, gạt tàn đã đầy ắp đầu lọc.
Không nhận được câu trả lời, An Khanh tiến tới giật lấy điếu thuốc trên tay anh rồi dụi tắt: "Rốt cuộc Ninh Trí Viễn có dùng ma túy hay không!"
Thời Luật thong thả ngẩng đầu lên: "Là người đầu ấp tay gối với cậu ta, cậu ta có dùng hay không lẽ nào em không biết?"
Không kịp suy nghĩ nhiều, An Khanh quay về phòng thay quần áo, cầm lấy áo khoác lao ra ngoài. Cô phải đến đồn cảnh sát tự mình tìm câu trả lời.
Vừa mở cửa ra, cô nghe thấy tiếng Thời Luật vang lên từ phía sau: "Chẳng ai cười nhạo kẻ quay đầu tìm lại người cũ đâu. Người ta chỉ cười loại người vì chút sĩ diện hão mà nhắm mắt đưa chân vào con đường chết thôi. Em định cứng đầu đến bao giờ?"
Sai một ly, đi một dặm...
An Khanh quay đầu nhìn anh một lúc lâu, trên mặt anh không hề có chút biến đổi cảm xúc nào. Anh ngồi đó với phong thái ung dung của kẻ nắm giữ ván cờ, dường như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Đột nhiên An Khanh bừng tỉnh: Việc Ninh Trí Viễn có hút hay không không quan trọng, quan trọng là những người đó đã hút ở nhà cậu ta.
Nguồn thuốc rất có thể xuất phát từ phía Ninh Trí Viễn.
Ai cũng biết: Sử dụng ma túy chủ yếu chịu trách nhiệm hành chính nhưng tàng trữ và cung cấp ma túy thì cấu thành tội phạm, phải truy cứu trách nhiệm hình sự.
Nếu ma túy là do Ninh Trí Viễn cung cấp...
Cảm giác lúc này của An Khanh thật khó gọi tên. Cô tự giễu chính mình là kẻ tự phụ hão huyền, để rồi cuối cùng bị hiện thực tàn khốc giáng cho một đòn chí mạng, đau đến mức chết lặng
Sự thất bại này khiến cô bị Thời Luật lôi ngược trở lại phòng ngủ. Quần áo dần rời khỏi cơ thể, cô nằm trần trụi trên giường, đôi chân bị tách mở mà vẫn chưa kịp nhận ra mình nên đẩy anh ra.
Cả cơ thể lẫn trái tim đều tê dại không cảm giác, chỉ có cơn đau xé rách mới nhắc nhở An Khanh về những gì đang diễn ra.
Thời Luật lúc đó vừa đóng cửa vừa nói với cô đúng một câu: "Nếu tiền đề để bắt đầu lại là bắt anh phải làm kẻ ác, thì anh thà làm kẻ ác đến cùng."
Ngay sau đó, Thời Luật hôn cô, đồng thời ném chiếc áo khoác cô đang cầm trên tay xuống đất.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cô bị hôn đến mức gần như thiếu oxy, cộng thêm cú sốc tâm lý nặng nề khiến đầu óc An Khanh hoàn toàn mụ mị.
Cơn đau khiến An Khanh sực tỉnh, cô lập tức bóp chặt vai Thời Luật: "Anh ra ngoài đi!"
"Cái miệng này của em đúng là cứng thật đấy!" Khoảnh khắc xâm nhập, Thời Luật đã hoàn toàn đánh mất lý trí.
Trong ánh mắt vằn tia máu của anh có sự căm hận, cũng có cả sự tự trách.
Oán hận vì An Khanh lừa dối anh, tự trách vì hơn một năm qua anh lại chưa từng nghi ngờ.
Quý Bình nói Ôn Chính đã ở lại căn hộ của cô đến tận sáng mới đi, Thời Luật luôn đinh ninh rằng để cứu bố mình, cô đã hiến thân cho Ôn Chính.
Đó là bạn trai cũ cô từng yêu sâu đậm, lại có nhiều lần tiếp xúc thân mật, trong lúc sa cơ lỡ vận rất dễ nảy sinh sự bốc đồng về mặt sinh lý.
Ở cùng Ninh Trí Viễn một đêm, trên cổ toàn là vết hôn và dấu răng, cộng thêm việc trước đó cô và cậu ta qua lại thường xuyên, mập mờ nên Thời Luật chưa bao giờ nghi ngờ việc cô nói dối.
Việc ký trước thỏa thuận ly hôn cũng là để bảo toàn danh tiếng cho cô, vì thân phận cô quá nhạy cảm, một khi bị chụp được thì rất dễ bị những kẻ có tâm địa xấu đem ra thêu dệt.
Kết quả, cô và anh giống nhau, đều là lần đầu.
Đau đến mức An Khanh bật khóc, cô mếu máo nói: "Thời Luật, em đau lắm, thật sự rất đau."
"Đau cũng phải chịu cho anh!" Ấn chặt hai tay cô xuống, ánh mắt Thời Luật trở nên hung ác.
Về phương diện này, Thời Luật không phải là một người đàn ông dịu dàng. Anh chỉ có vẻ ngoài dịu dàng nho nhã nhưng trong xương tủy lại là một con sói, khi hiện nguyên hình, anh sẽ xé bỏ mọi lớp ngụy trang.
Lần đầu nếm trải chuyện chăn gối, An Khanh hoàn toàn không chịu nổi bản chất thật của anh. Anh thúc mạnh đến mức cô nhiều lần nghẹn ngào, không tài nào theo kịp nhịp điệu.
Cô cảm thấy cơ thể mình như bị đóng đinh, bị anh giày vò dữ dội nhưng đến cuối cùng, sự đau đớn dần bị khoái cảm thay thế.
Khoái cảm này cô cũng đã từng có trong đêm đính hôn hôm đó, thậm chí còn mãnh liệt hơn. Mãnh liệt đến mức An Khanh phải bám chặt lấy chiếc gối trên đầu, cong người ngửa cổ kêu thành tiếng.
Thật thoải mái, thoải mái đến mức trái tim cô như bị thứ gì đó va trúng, một cơn chấn động lan tỏa khiến cơ thể cô cũng siết chặt lại.
Lúc này, An Khanh cảm thấy cơ thể không còn thuộc về mình nữa, mà đã hoàn toàn bị Thời Luật khống chế.
Đầu óc trống rỗng nhiều lần, cô trào ra những giọt nước mắt sinh lý, Thời Luật cũng từ sự thô bạo ban đầu chuyển sang liên tục cúi đầu hôn lấy cô.
Cuối cùng, An Khanh ôm chặt lấy cổ anh hôn lại, đôi chân cũng quấn lấy thắt lưng anh, dán chặt vào cơ thể rắn chắc của anh không một kẽ hở.
Lần đầu tiên, họ cùng nhau lên đỉnh.
Chính vì cùng nhau lên đỉnh, Thời Luật chẳng muốn rời khỏi cơ thể cô chút nào. Anh hôn đi những giọt nước mắt nơi khóe mi cô, rồi lại hôn lên đôi môi mềm mại, nhanh chóng bắt đầu lần thứ hai..
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
