Chương 106: Hôn
Sự trưởng thành mà An Khanh tự nhận, trong mắt Thời Luật chẳng khác nào sự buông xuôi.
"Em nên quay lại trường tiếp tục dạy học." Thời Luật chỉ ra vấn đề hiện tại của cô một cách sắc bén, "Càng rảnh rỗi càng dễ suy nghĩ lung tung, dẫn đến việc em tự bào mòn nội tâm quá mức."
An Khanh lắc đầu: "Tâm trí đang loạn, không thể tĩnh tâm soạn giáo án được. Với trạng thái này mà quay lại dạy học chẳng khác nào hại học sinh."
"Hay ra ngoài đi một chuyến? Tuần sau anh đi Hồ Châu thị sát."
"Anh đi thị sát thì em không đi theo làm vướng chân vướng tay đâu." Cô ngáp một cái, "Không còn sớm nữa, ngủ sớm đi."
Cô nghĩ mình đã diễn rất tốt nhưng trong mắt Thời Luật lại toàn là sơ hở. "Ngủ được không?"
Tắt đèn pin điện thoại, An Khanh nằm xuống, không đáp lời anh nữa.
Gần đến sáng cô mới thấy buồn ngủ, thức đến mức kiệt sức, cơ thể tự nhiên sẽ thấy mệt mỏi.
An Khanh không thể dậy ăn sáng, điều này vô tình tạo cho Cao Việt ảo giác: Đêm qua đôi trẻ chắc chắn đã "vần vò" nhau không ít.
Thời Luật vẫn giữ vẻ mặt như thiếu ngủ, anh pha một ly cà phê để tỉnh táo trước.
Bữa sáng có thể không ăn nhưng thuốc thì không thể không uống. Sau khi Thời Luật đi, Cao Việt đích thân bưng bát thuốc Bắc đã sắc xong đến hậu viện.
Tạm gác lại những vết nhơ trong quá khứ của Cao Việt, thực ra An Khanh không hề có định kiến gì với người mẹ chồng này, ngược lại, cô còn rất cảm thông với một số hành động của bà.
An Khanh đã nhiều lần đặt mình vào vị trí của Cao Việt để nhìn nhận lại sự việc. Nếu cô là Cao Việt, có lẽ cô cũng sẽ đưa ra những lựa chọn tương tự.
Có câu nói rất hay: Chưa từng nếm trải cái khổ của người khác thì không có tư cách phán xét cuộc đời họ.
Vào những năm tháng đó, lúc Cao Việt 17 tuổi gặp gỡ Thời Thiều Ấn. Ở cái tuổi vừa biết yêu, cô gái ấy đã phải lòng người con trai thế gia nho nhã, nam chưa vợ, nữ chưa chồng.
Thời Thiều Ấn bị gia đình sắp đặt liên hôn với Lương Uyển Như – con gái độc nhất của nhà họ Lương. Cao Việt chọn cách thành toàn. Còn Lương Uyển Như, dù biết rõ trong lòng Thời Thiều Ấn đã có người khác, vẫn như con thiêu thân lao vào đánh cược một phen.
Cuộc hôn nhân méo mó, tư tưởng cũ kỹ va chạm với thời đại, cho đến khi tư tưởng phụ nữ dần thức tỉnh, không còn bị cầm tù bởi những tư tưởng, cuối cùng Lương Uyển Như đã chọn buông tay, thành toàn cho Thời Thiều Ấn và Cao Việt.
Cao Việt tưởng chừng là kẻ thắng cuộc nhưng khi xâu chuỗi lại không khó để nhận ra, trong 20 năm hôn nhân dị dạng đó, Thời Thiều Ấn chắc chắn đã động lòng với Lương Uyển Như.
Bởi vì sau khi Lương Uyển Như qua đời, Thời Thiều Ấn đã mua sẵn hai phần mộ bên cạnh bà, lập di chúc rằng: Sau khi chết tuyệt đối không hợp táng cùng bất cứ ai, chỉ muốn chôn bên cạnh Lương Uyển Như.
Sự đa tình của người đàn ông đã dẫn đến bi kịch của hai người phụ nữ.
Vậy mà Thời Thiều Ấn lại "ẩn thân" một cách hoàn hảo, để Cao Việt – người thượng vị thành công – phải gánh chịu điều tiếng cho đến tận bây giờ.
Đó cũng là lý do An Khanh không thể ghét nổi Cao Việt.
Vì vậy, dưới sự giám sát của Cao Việt, An Khanh đã uống hết sạch bát thuốc mà không một lời kêu ca.
Vốn dĩ bác sĩ đã dặn dò cô vào mùa đông càng phải uống thuốc đúng giờ, ngày hai bữa không được thiếu, chỉ là dạo trước thấy sức khỏe hồi phục đôi chút nên cô mới lười biếng không kiên trì.
Buổi chiều, Cao Việt lại đến hậu viện. Bà không đi tay không mà hai tay xách mấy túi đồ mua sắm căng phồng.
An Khanh nhận lấy xem thử, toàn là nội y của một thương hiệu nào đó...
"Có gì mà phải ngại?" Cao Việt lấy mấy bộ nội y gợi cảm bên trong ra, trưng bày từng bộ trước mặt cô, "Đàn ông đều là sinh vật yêu bằng mắt, con không mặc thì sẽ có người phụ nữ khác mặc cho nó xem."
Mở tủ quần áo ra, Cao Việt treo hết số nội y này cùng với đống đồ nam.
Mười mấy bộ nội y khêu gợi treo cạnh những bộ âu phục, sơ mi phẳng phiu tạo nên một hiệu ứng thị giác đầy tương phản: Một bên là quyến rũ, một bên là cấm dục.
Chính sự tương phản này lại một lần nữa khơi dậy ký ức về đêm đính hôn năm đó trong tâm trí An Khanh: Sự tàn bạo lộ rõ nguyên hình của Thời Luật sau khi uống say.
Không muốn rước thêm rắc rối không đáng có, sau khi Cao Việt đi khỏi, An Khanh tháo hết những bộ nội y đầy khiêu khích đó xuống, gấp gọn rồi nhét vào túi, giấu tận dưới đáy tủ quần áo.
Buổi tối Thời Luật có tiệc rượu với mấy nhà đầu tư từ Thượng Hải sang.
Tiệc tàn đã gần 11 giờ đêm. Thời Luật uống khá nhiều, anh bảo Quý Bình đi mua thuốc giải rượu, uống xong thì tựa lưng trên xe chợp mắt một lát.
An Khanh bị mùi rượu trên người Thời Luật làm cho tỉnh giấc, vì mùi hương này quá dễ gợi lại ký ức của cô.
"Anh đi tắm cái đã." Thời Luật cởi áo vest quăng ra phòng khách bên ngoài, rồi lấy áo choàng tắm từ tủ quần áo.
Tiếng nước chảy phát ra từ phòng tắm, An Khanh xuống giường ra phòng khách, thấy áo khoác và vest đều vứt dưới đất thì nhặt lên gấp gọn rồi bỏ vào giỏ đồ dơ.
Tắm xong, Thời Luật chỉ khoác mỗi chiếc áo choàng tắm bước ra, mở tủ tìm bộ đồ ngủ thường mặc nhưng tìm mãi không thấy.
Nghe bên trong không có động tĩnh gì, An Khanh rót một ly nước rồi quay về phòng ngủ. Thấy Thời Luật đang lôi cái túi to đựng nội y gợi cảm từ dưới đáy tủ ra, cô chỉ mải lo chạy lại ngăn anh mà quên mất ly nước trên tay.
Nước trong ly bắn ra, nóng đến mức khiến tay cô run lên, ly nước rơi xuống đất.
Một tiếng "xoảng" vang lên, ly vỡ tan tành, nước nóng bắn lên tung tóe.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
