Chương 105: Kỳ Rụng Trứng

An Khanh đã quên mất cảm giác khi nhận lấy bản thỏa thuận ly hôn như thế nào.
Cầm bút ký tên, thể xác lẫn tinh thần cô đều rơi vào trạng thái tê dại, dường như chẳng cảm nhận được nỗi đau nào, cũng chẳng có chút phẫn nộ.
Sau này An Khanh mới biết, sự tê dại đó là vì trái tim đã đau đến cực hạn. Nếu không phải quá đau, cô đã chẳng thể thức trắng đêm.
Thời Luật nói với cô rằng cứ ký trước bản thỏa thuận này, đợi sóng gió của bố cô qua đi thì mới chính thức đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn. Một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, bất luận cô ở bên Ninh Trí Viễn hay Ôn Chính, chỉ cần bản thỏa thuận đã ký tên này, Thời Luật sẽ không can thiệp nữa.
Anh thực sự không hề can thiệp. Gần một tháng chuyển về nhà cũ họ Thời, ngoại trừ việc tắm rửa, Thời Luật chưa từng bước vào phòng ngủ, khu vực hoạt động của anh chỉ giới hạn ở phòng khách nhỏ bên ngoài.
Số lần An Khanh gặp Thời Luật cũng ít ỏi. Vì thân phận đặc thù, anh thường xuyên đi sớm về khuya, có khi đi công tác nhiều ngày mới trở về. Nếu hôm nào về sớm, Thời Luật cũng sẽ đến phòng trà ở tiền viện trước, ở lì trong đó đến tận khuya mới về phòng.
Cao Việt là người đầu tiên nhận ra điểm bất thường của đôi vợ chồng trẻ. Lần kết hôn đầu tiên duy trì ngắn ngủi nên tạm không tính nhưng từ khi tái hôn đến nay cũng đã gần một năm, vậy mà bụng của cô con dâu An Khanh vẫn chẳng có chút động tĩnh gì.
Thời Thiêu Ấn tuổi tác đã cao, lại chỉ có duy nhất một đứa cháu ngoại là Thịnh Thư Ý. Vì đạo lý "thương cháu hơn thương con", Thịnh Thư Ý gần như là bảo bối của cả nhà họ Thời. Dù miệng không nói ra nhưng suốt một năm qua, trong lòng Cao Việt luôn mong mỏi An Khanh có thể sinh cho gia đình một mụn con.
Ban đầu, Cao Việt lo lắng việc Tống Cẩn quay về Giang Thành sẽ phá hoại tình cảm vợ chồng họ. Sau này nghe ngóng được Tống Cẩn đã theo vị đại gia ở Bắc Kinh đến Thượng Hải. Thân phận người đó không đơn giản, thậm chí còn rất bí ẩn, người nhà họ Thời gặp cũng phải cung kính tiếp trà.
Tống Cẩn đã là chuyện của quá khứ, vậy tại sao con trai và con dâu vẫn cứ "gần ít xa nhiều" như vậy?
Nhân lúc Thời Luật đi Nam Kinh họp, Cao Việt đến hậu viện, không vòng vo với An Khanh: "Lần trước đi bệnh viện Hiệp Hòa kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói thế nào?"
An Khanh vừa từ phòng tập về, dùng khăn lau mồ hôi trên trán: "Cơ thể bị hàn, vận động nhiều cho ra mồ hôi là tốt thôi ạ."
"Vẫn đang uống thuốc chứ?"
"Con không uống mấy nữa, sắc thuốc bắc phiền phức quá."
"Phiền cũng phải uống, bọn trẻ các con chả coi trọng sức khỏe của mình, cái gì cũng ngại phiền." Cao Việt nói: "Đơn thuốc cũ còn không? Đưa đơn thuốc cho mẹ."
Sau khi đưa đơn thuốc cho bà, An Khanh mới muộn màng nhận ra mẹ chồng đột nhiên đến quan tâm sức khỏe của mình chắc chắn có lý do.
Sáng sớm hôm sau sau khi ăn xong, bảo mẫu bưng lên một bát thuốc bắc đã sắc sẵn, dưới sự giám sát của Cao Việt, An Khanh phải uống hết cả bát. Sau bữa tối, một bát khác lại được bưng lên. Lúc uống thuốc, Cao Việt còn hỏi cô ngày hành kinh là ngày nào.
Tính ra mấy ngày này là ngày rụng trứng của cô, Cao Việt lập tức gọi điện cho Thời Luật ngay trước mặt cô: "Mấy giờ rồi mà còn chưa về? Có vị Thị trưởng nào làm việc như con không? Cái nhà này sắp thành khách sạn cho con ở tạm rồi đấy."
Không biết Thời Luật đầu dây bên kia trả lời thế nào mà sắc mặt Cao Việt càng lúc càng tệ.
Sau khi Cao Việt ra khỏi phòng, An Khanh vẫn có thể nghe thấy những lời càm ràm của bà: "Là con đòi tái hôn, người cũng là do con chọn, không ai kề dao vào cổ bắt con cả. Con cũng hai mươi chín rồi, người cùng tuổi đã làm bố hết rồi, giờ con lại bảo với mẹ là tạm thời chưa muốn có con?"
"Sức khỏe của bố con mấy năm nay con cũng thấy rồi đấy, tâm nguyện lớn nhất của ông ấy là gì con cũng biết. Lúc nào cũng bảo chúng ta đừng thúc giục, vậy con cũng phải cho chúng ta chút hy vọng chứ?"
"Cho dù không nghĩ cho bố mẹ, con cũng phải nghĩ cho vợ mình chứ? Vợ con chỉ kém con một tuổi, con định kéo dài đến bao giờ? Chẳng lẽ con cũng muốn vợ mình giống như bà già này, phải làm sản phụ cao tuổi, liều mạng sinh con cho con sao?"
...
Những lời sau đó, An Khanh tự động lọc bỏ. Bưng bát về bếp, nhìn chiếc nồi đất sắc thuốc, cô chỉ cảm thấy thật mỉa mai.
Trở về hậu viện, cô không vào phòng ngay mà đi ra cửa sau, chạy bộ dọc bờ hồ để đánh lạc hướng sự chú ý. Chạy đến khi mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển tựa vào cột đá, An Khanh nhìn về tháp Lôi Phong đang rực sáng phía trước, tầm nhìn dần nhòe đi, cô mới đưa tay lau đi những giọt nước mắt chưa kịp rơi.
Về đến nhà đã gần 10 giờ tối, Thời Luật đã ngồi trong phòng khách hút liên tiếp mấy điếu thuốc, khói nồng nặc khiến An Khanh vừa vào cửa đã bị sặc.
"Em ra bờ hồ chạy bộ." An Khanh không nhìn anh, đi thẳng vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Lau mặt xong đi ra, Thời Luật vẫn ở phòng khách, ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc. An Khanh coi như không biết gì, mở cửa sổ cho thoáng khí.
Cửa sổ vừa mở, cô nghe thấy tiếng Thời Luật vang lên sau lưng: "Sau này ra ngoài nhớ mang theo điện thoại."
"Chạy bộ mang điện thoại không tiện lắm." Cố định lại cửa sổ, An Khanh quay người lại: "Em cũng không chạy xa, ở đây camera nhiều, lại có lính canh tuần tra, còn an toàn hơn cả phòng tập."
Thấy cô đi về phía phòng ngủ, Thời Luật gọi cô lại: "Không còn chuyện gì khác muốn nói với anh sao?"
An Khanh đến đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại: "Không, ngủ sớm đi."
Hơn một tháng nay An Khanh đều như vậy, không còn lại gần cũng chẳng buồn trò chuyện với anh. Giữ khoảng cách là cách nhanh nhất để quên đi một người, bởi chỉ cần đứng gần Thời Luật, cảm giác đau đớn ấy lại ập đến liên hồi. An Khanh chọn cách rời xa nguồn cơn gây đau khổ, thà cứ sống như một cái xác không hồn qua ngày, ngoài cách này ra, cô không nghĩ ra được cách nào khác.
Tắm rửa xong đi ra, An Khanh thấy bên cạnh giường đã có thêm một chiếc chăn lông dày đặt trên sofa, Thời Luật cầm gối đi vào: "Mấy ngày tới mẹ sẽ qua kiểm tra phòng."
"Tránh được mùng một không tránh được mười lăm." Lấy chiếc áo choàng tắm trong tủ ra khoác lên, An Khanh cười nhạt: "Thuốc bắc cũng đã sắc cho em uống rồi, tháng sau mà bụng em vẫn chưa có động tĩnh gì, mẹ anh chắc sẽ đưa em đi bệnh viện kiểm tra tổng quát lại mất."
"Tháng sau chắc bên Tô Châu sẽ có tin tức."
"Vậy thì đành trông đợi vào lời chúc của anh thôi." An Khanh lên giường, tựa vào đầu giường.
Thấy tóc cô vẫn còn ướt, Thời Luật nhắc nhở: "Sấy khô tóc rồi hãy ngủ."
An Khanh chỉ vào chiếc mũ trùm khô tóc màu hồng trên đầu: "Có mũ trùm rồi."
"Dễ tụ hơi lạnh."
Thời Luật đứng dậy, lấy máy sấy từ ngăn kéo tủ phòng tắm ra, cắm vào ổ điện đầu giường, điều chỉnh nhiệt độ và sức gió rồi đưa cho cô. An Khanh nhận lấy máy sấy, tháo mũ trùm ra. Tiếng máy sấy phần nào làm giảm bớt sự gượng gạo khi hai người cùng ở trong một không gian kín.
Sấy xong tóc, cất máy sấy về chỗ cũ, An Khanh nằm xuống giường, xoay lưng về phía Thời Luật. Không biết qua bao lâu, tiếng tắt đèn vang lên, cô mở mắt ra, xung quanh là một mảng đen kịt.
Khoảng hơn một tiếng trôi qua, An Khanh vẫn không hề có cảm giác buồn ngủ. Thời Luật hình như cũng chưa ngủ.
Trở mình nằm ngửa lại, An Khanh chủ động lên tiếng: "Hay là ngày mai em về đại viện ở nhé. Em cứ ở trong đó không ra ngoài, người ta chắc cũng chẳng xông vào tận nơi bắt em đi đâu?"
Thời Luật không đáp lại. Đợi một lát vẫn không thấy hồi âm, An Khanh tưởng anh đã ngủ, liền cầm điện thoại từ tủ đầu giường, bật đèn pin soi về phía sofa. Thấy anh vẫn đang ngồi đó chưa nằm xuống, tay cô run bắn, điện thoại rơi bộp xuống đất.
Thời Luật chậm rãi mở mắt, dưới ánh sáng mờ ảo, ánh mắt anh lộ rõ vẻ u ám. An Khanh chỉ lo cúi người nhặt điện thoại nên không chú ý đến ánh mắt ấy. Nhặt được điện thoại xong, cô lại tiếp tục chủ đề khi nãy: "Cứ ở lại đây, sớm muộn gì em cũng lộ đuôi mất. Anh đã giúp nhà em nhiều thế rồi, em không thể gây thêm rắc rối cho anh nữa."
"Ráng nhẫn nhịn thêm đi." Thời Luật nhìn cô, trong ánh sáng lờ mờ không nhìn rõ biểu cảm của cô lúc này: "Đợi tin tức phía Tô Châu trước đã."
"Đợi được tin rồi thì đã sao? Kết quả chẳng phải vẫn vậy à?"
"Mới thế mà đã nản chí rồi sao?"
"Người tính không bằng trời tính, sai thì phải nhận." An Khanh ngẩng đầu, cười khổ: "Tâm thế của em bây giờ hoàn toàn khác với năm ngoái, không còn tâm trí để tiếp tục đấu đá với họ nữa."
"Muốn buông xuôi sao?"
"Cũng không hẳn là buông xuôi, chỉ là thấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Kiến không lay nổi gốc cây, làm nhiều đến mấy cũng vô ích thôi."
"Chưa làm sao biết là vô ích?"
An Khanh hỏi ngược lại: "Anh nói em nghe, em còn có thể làm gì nữa?"
Khác với sự nhiệt huyết của năm ngoái, năm nay cô làm gì cũng thấy bị bó buộc. Con người dường như là vậy, theo sự trưởng thành và những gì đã trải qua, dưới sự lắng đọng của thời gian, người ta sẽ rũ bỏ được sự mãnh liệt và bốc đồng để bắt đầu chín chắn hơn, học được cách suy xét sâu xa: cái gì nên làm và cái gì không nên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.