Chương 104: Bản Thỏa Thuận Ly Hôn

Gần một năm chuẩn bị tâm lý, cộng thêm từng có nhiều dự liệu, An Khanh không hề hoang mang lo lắng.
An Khang Thăng bị cán bộ mặc thường phục đưa đi từ nhà riêng. Người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật không ầm ĩ đến tận nhà bắt người, coi như đã nể mặt cậu con rể Thời Luật.
Trước khi quay lại tòa thị chính, Thời Luật trấn an An Khanh: "Em về nhà bầu bạn với dì Vân trước đi, đừng làm gì cả, cứ ở nhà đợi tin của anh."
Đã quen với việc nghe lời từ lâu, nhất là trong thời điểm nhạy cảm thế này, An Khanh lại càng không muốn gây thêm rắc rối.
Về đến nhà, cô nghe dì Vân nói phía Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật có ba người đến, trong đó có một người họ Ôn, vốn là chỗ quen biết cũ với bố cô - An Khang Thăng.
Họ Ôn hay họ Thời thực ra không quan trọng, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật xưa nay vốn không nể tình riêng. Dù có là người thân nhà Ôn Chính thì trong quá trình điều tra cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài lấy một chữ.
An Khanh không gọi điện hỏi Ôn Chính xem anh ta có người thân nào làm ở Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật hay không, cô chỉ an ủi dì Vân đang hoảng sợ: "Họ mặc thường phục đến đây chứng tỏ cũng không muốn làm chuyện này rùm beng ra ngoài, bố cháu sẽ không sao đâu."
"Dẫu biết sớm muộn gì bố cháu cũng có ngày này nhưng dì vẫn không yên tâm." Mắt dì Vân sưng húp vì khóc, trong bếp vẫn còn bát canh cá vừa hâm nóng, trên bàn ăn là những món nguội ngắt. "Ninh Khải vào đó chẳng có chút tin tức gì. Bố cháu tuổi tác đã cao, dì lo xương cốt ông ấy không chịu nổi những cuộc thẩm vấn cường độ cao như thế. Bị đưa đi đâu, ăn ở thế nào chúng ta đều không biết, ngay cả thuốc cũng không cho bố cháu mang theo, họ bảo bên đó sẽ sắp xếp bác sĩ, không cho phép mang bất cứ thứ gì từ nhà đi."
"Chuyện bình thường thôi ạ, dì cũng đâu phải chưa xem mấy bộ phim truyền hình về chống tham nhũng. Có những người vì muốn giữ kín bí mật để không liên lụy đến gia đình, chẳng phải đã nuốt thuốc hay nhảy lầu tự sát đó sao?"
Nói thì nói vậy, nhưng dì Vân vẫn không thể an lòng: "Hay là lát nữa cháu gọi điện cho cậu chủ xem sao?"
"Có tin tức gì Thời Luật sẽ gọi cho chúng ta ngay thôi."
An Khanh vào bếp bưng nồi canh cá ra, rồi mang những món trên bàn vào hâm nóng. Thấy dì Vân vẫn đang cúi đầu lau nước mắt, cô bước tới đỡ dì ngồi xuống bàn ăn: "Dì đừng để đến lúc bố cháu không sao mà sức khỏe dì lại suy kiệt đấy."
Dì Vân nhận lấy đôi đũa rồi ngồi xuống, An Khanh múc một bát canh đưa đến trước mặt dì.
Nhấp một ngụm canh, dì Vân mới sực nhận ra An Khanh đang "hầu hạ" mình nhưng với tư cách là người giúp việc, dì lại không dám hỏi thẳng để xác thực suy đoán trong lòng.
"Con 28 tuổi rồi dì ơi, không phải đứa trẻ 8 tuổi nữa đâu." An Khanh nhìn thấy dì đang có tâm sự, vừa xới cơm vừa nói: "Bao năm nay dì đối xử với con thế nào, con đều hiểu rõ."
Dì Vân nghe những lời này mà sống mũi lại cay xè, nước mắt chực trào. Lần này, chính An Khanh là người cầm khăn giấy lau nước mắt cho dì.
Có những lời hỏi ra hay không đã chẳng còn quan trọng, hành động của An Khanh đã cho dì câu trả lời. 8 tuổi mất mẹ, cuộc sống ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác mà sống kéo dài suốt 2 năm. Đến năm 11 tuổi dì Vân vào nhà, An Khanh mới có được sự tự do và ấm áp mà mình hằng ao ước. Trong lòng cô, dì Vân sớm đã không còn là người giúp việc, mà là người thân.
Sau bữa cơm, cô đưa dì Vân về phòng bố ở tầng một để nghỉ ngơi. An Khanh không muốn phá vỡ ranh giới mỏng manh cuối cùng ấy, cô khẽ khàng khép cửa lại, lẳng lặng vào bếp rửa bát đĩa.
Gần mười giờ tối Thời Luật mới về, Quý Bình cũng đi cùng.
Dì Vân hỏi hai người đã ăn gì chưa, biết họ vẫn chưa ăn, dì liền vào bếp chuẩn bị cơm nước.
Qua cuộc trò chuyện ở phòng khách, An Khanh nắm được chút thông tin: Người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đã nể mặt bố cô và nể mặt vị Thị trưởng là Thời Luật đây một chút, trong thời gian điều tra sẽ không tiết lộ ra ngoài một chữ. Người đã bị đưa tới Tô Châu, còn địa điểm cụ thể thì không thể cho họ biết.
Việc không tiết lộ địa điểm là để bảo vệ, chỉ khi ở chỗ của họ, ông mới không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.
Nói đến đây là đủ hiểu, An Khanh cũng nghe ra, lần này đến Giang Thành không chỉ có người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, mà có thể còn có cả những người khác.
Nếu không phải những người đó đã đến Giang Thành, thì người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đã chẳng phải mặc thường phục đến tận nhà.
Còn về phần An Khanh – con gái ông ấy, cũng không thể ở lại đại viện nữa.
Thời Luật: "Về nhà cũ ở tạm đi."
An Khanh hiểu thấu ý đồ của Thời Luật: Anh muốn tách cô ra để phe cánh đối địch không thể dùng cô uy hiếp bố mình. Cô không thắc mắc nửa lời, lập tức trở về phòng sắp xếp đồ đạc cá nhân.
Trở về nhà cũ họ Thời, nằm trên chiếc giường trong căn phòng tân hôn cũ, An Khanh có cảm giác hư ảo như đang mơ. Cô tự nhéo vào mu bàn tay một cái, cơn đau khiến cô tỉnh táo hẳn. Cô đi ra phòng khách, thấy Thời Luật vẫn đang hút thuốc, trên sofa là chăn lông dày và gối đã được xếp gọn.
"Gần một giờ rồi, ngủ trước đi." An Khanh đi tới máy lọc nước, rót một ly nước uống.
Cô đứng quay lưng về phía Thời Luật, nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần, cô cúi đầu xuống: "Em không muốn trở mặt với anh vào lúc này, trở mặt chẳng đem lại lợi lộc gì cho em cả."
Tiếng bước chân dừng lại, cô cảm giác như Thời Luật chỉ đứng cách cô một bước chân.
An Khanh ngẩng đầu lên, nét mặt thoáng vẻ châm chọc: "Nếu anh không muốn dính vào chuyện nhà em nữa thì có thể nói trước với em một tiếng."
"Trước khi từ Bắc Kinh về Giang Thành, em nói sẽ yên ổn sống qua ngày với anh." Thời Luật hỏi: "Chạy đi tìm Ninh Trí Viễn? Đó gọi là 'yên ổn' của em sao?"
"Nếu không thì sao?" An Khanh quay đầu lại: "Chẳng lẽ vì bố em mà em phải sống thủ tiết cả đời?"
Không còn vẻ hèn mọn như trước, An Khanh ngẩng mặt cười: "Về mặt sinh lý, chẳng ai cưỡng lại được những cơ thể trẻ trung cả, huống hồ, vốn dĩ em cũng chẳng ghét bỏ gì Ninh Trí Viễn. Nếu bố em không xảy ra chuyện, em sẽ không còn dây dưa với anh nữa."
"Có cần anh tác thành cho hai người trước không?" Thời Luật vẫn đứng yên, không tiến thêm bước nào.
Trong mắt anh không hề thấy một chút lưu luyến nào cho cuộc hôn nhân này. An Khanh chợt nhớ đến ánh mắt thâm tình của anh khi nhìn Tống Cẩn và cả câu nói kia: Tiểu Cẩn, em là của anh, chỉ có thể là của anh...
Vậy thì anh... dĩ nhiên cũng là thuộc về Tống Cẩn rồi.
"Em không cần anh nữa, Thời Luật." Đã hạ quyết tâm cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ méo mó này, An Khanh không một chút do dự, dứt khoát chọn cách từ bỏ. "Không phải anh tác thành cho em và Ninh Trí Viễn, mà là em tác thành cho anh và Tiểu Cẩn của anh."
"Vì để trả đũa anh mà em đem tình cảm và thân xác của mình ra làm trò đùa sao?"Thời Luật nhìn cô với ánh mắt có phần thất vọng.
"Kẻ không tự yêu lấy mình thì không xứng đáng được yêu, đạo lý này em hiểu." An Khanh cười thản nhiên: "Em chặt đứt tâm niệm của chính mình, không còn bất kỳ hy vọng xa vời nào vào anh nữa. Đây chính là cuộc sống mà em hằng tìm kiếm sau khi bị anh liên tục từ chối. Đứng yên một chỗ đợi một người quá mệt mỏi, đó không phải là cuộc sống em muốn."
"Ninh Trí Viễn khiến em cảm thấy rất nhẹ nhõm?"
An Khanh dối lòng gật đầu một cái.
Thời Luật quay lại trước sofa, lấy từ trong cặp công văn ra bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn tên, đưa cho cô. 1

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.