Chương 103: Trả đũa
Chính cái đêm đi tới khách sạn Dung Trang này đã khiến An Khanh vì hiểu lầm Thời Luật mà trong lúc bốc đồng đưa ra một số quyết định sai lầm, đặt bút cho những rạn nứt dẫn đến lần ly hôn thứ hai của cả hai sau này.
Khách sạn Dung Trang nằm ngay sát cạnh Liễu Oanh Lý. Kiến trúc ở đây y hệt Liễu Oanh Lý, bởi vì mấy chục năm trước, khu vực này vốn là một phần thuộc về nhà cũ họ Lục.
Khi đó Giang Thành chưa có một khách sạn nào ra hồn, nhà họ Lục đã hiến tặng trạch viện của gia đình để tu sửa thành khách sạn quốc doanh đón tiếp khách quốc tế, chỉ để lại một khu sân vườn và từ đường.
Dung Trang có tính bảo mật cực cao. An Khanh ngồi ngoài ban công nâng ly cùng Ninh Trí Viễn, hướng mắt về phía ngọn tháp Lôi Phong đang rực sáng, tai lại nghe thấy những âm thanh mờ ám phát ra từ ban công phòng bên cạnh.
"Tiểu Cẩn, em là của anh..."
"Chỉ có thể là của anh thôi."
Là giọng của Thời Luật.
Giọng điệu đó kết hợp cùng tiếng hôn môi, dù không nhìn thấy nhưng cũng có thể hình dung ra anh đang làm gì với Tống Cẩn.
Ninh Trí Viễn liếc nhìn An Khanh, cô chẳng có phản ứng gì.
Tiếng đóng cửa ban công phòng bên vang lên, báo hiệu Thời Luật và Tống Cẩn đã vào trong phòng. Mà vào phòng rồi sẽ làm gì, có dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được.
"Nghe lén cũng thú vị đấy chứ." An Khanh mỉm cười nhấp một ngụm rượu, "Cũng may là cậu bảo tôi tới đây, nếu không tới sao nghe được vở kịch hay thế này?" 1
"Em bảo chị tới là để chị hiểu rằng, trong lòng anh ta chỉ có cô gái đó thôi." Ninh Trí Viễn rất xót cho cô: "Đừng lún sâu vào nữa, dấn thân vào đó không đáng đâu."
"Không còn lún sâu từ lâu rồi." Đặt ly rượu xuống, An Khanh thản nhiên nói: "Người ta đã cứu tôi bao nhiêu lần, tôi làm sao lún sâu thêm được nữa. Tình hình hiện tại cậu cũng biết rồi đấy, phía chú Ninh tuy chưa khai ra bố tôi nhưng những kẻ khác đã cắn chặt lấy bố tôi không buông. Phía Bắc Kinh vẫn chưa có tin tức gì nhưng giông bão sớm muộn gì cũng tới thôi."
Trải qua bao nhiêu chuyện, lại thêm mấy tháng rèn luyện ở công ty, tâm lý của Ninh Trí Viễn đã trưởng thành hơn nhiều. Cậu ta hiểu tại sao An Khanh lại muốn tái hôn với Thời Luật và càng hiểu lý do An Khanh dừng bước trước anh ta.
Ninh Trí Viễn an ủi cô: "Lạc quan lên, có Thời Luật ở đó, những người phía trên sẽ không ra tay quá nặng với bác An đâu."
"Hy vọng là vậy." An Khanh lại bưng ly rượu lên.
Nửa tiếng theo, bên cạnh không còn truyền đến âm thanh nào nữa. An Khanh cũng đã ngà ngà say. Không quay về đại viện, nghĩ bụng tối nay Thời Luật cũng chẳng về, An Khanh bực tức ở lại Dung Trang.
Còn về phòng bên cạnh, thực tế Thời Luật và Tống Cẩn chẳng xảy ra chuyện gì.
Thời Luật cố ý đưa Tống Cẩn đến khách sạn Dung Trang mở phòng vì Lục Chinh cũng ở đây. Việc anh hôn mạnh vào cổ Tống Cẩn ngoài ban công cũng là để cho Lục Chinh nghe thấy.
Cũng chính lúc nghe thấy Tống Cẩn cố ý tạo ra tiếng rên rỉ để kích động Lục Chinh ở phòng bên, trong đầu Thời Luật lại hiện lên gương mặt của An Khanh, cùng cơ thể quyến rũ của cô. Thậm chí sau khi nảy sinh phản ứng sinh lý, Thời Luật mới nhận ra rằng đối với An Khanh, anh đã sớm không còn là sự rung động sinh lý bình thường nữa.
Việc cố ý kích động Lục Chinh đêm đó cũng khiến Thời Luật phải trả giá: Nửa đêm anh nhận được điện thoại từ phía tòa thị chính, bảo anh quay về một chuyến, nói là người ở trên phái xuống kiểm tra đột xuất.
Đúng lúc này mà kiểm tra đột xuất, nếu bảo là trùng hợp thì e rằng quá mức trùng hợp rồi?
Bước ra khỏi phòng khách, Thời Luật liếc nhìn cánh cửa đóng chặt của phòng bên cạnh. Anh đã dự đoán được sau khi mình đi, vị nhị thiếu gia nhà họ Lục tôn quý kia sẽ làm gì với Tống Cẩn.
...
Tám giờ sáng, sau khi trải qua năm tiếng thẩm vấn của tổ điều tra, Thời Luật được thông báo có thể về nhà nghỉ ngơi. Rời khỏi tòa thị chính, anh lập tức lái xe chạy thẳng đến Dung Trang.
Thời Luật vẫn đến muộn, căn phòng trống không. Gọi điện cho Tống Cẩn không được, gọi cho Nguyễn Họa mới biết Tống Cẩn đã được Lục Chinh đưa đi Thượng Hải.
Gặp Nguyễn Họa, Thời Luật hỏi: "Trước khi đi Tiểu Cẩn có nhắn lại gì cho tôi không?"
"Nắng Ấm bảo anh hãy sống tốt với An Khanh, cô ấy nói An Khanh là một người phụ nữ tốt, bảo anh đừng phụ bạc người ta." Nguyễn Họa thuật y lại những gì Tống Cẩn nói, cũng là để anh buông bỏ chấp niệm suốt bao năm qua.
Thời Luật cười nhẹ: "Vẫn y như trước, cô ấy chỉ biết nghĩ cho người khác." 1
Sau đó, Nguyễn Họa thao thao bất tuyệt phân tích bệnh tình của Tống Cẩn cho anh nghe, nói rằng Tống Cẩn mắc chứng trầm cảm lo âu đều là vì chưa quên được Lục Chinh.
Thời Luật nghe hết toàn bộ, chợt nhận ra ngoại trừ sự không cam tâm, trong đầu anh toàn là những thay đổi của An Khanh trong vài tháng qua. Tâm bệnh của Tống Cẩn bắt nguồn từ Lục Chinh, vậy tâm bệnh của An Khanh, chẳng lẽ không phải bắt nguồn từ anh sao?
Không dừng lại lâu hơn, Thời Luật lập tức lái xe về đại viện.
An Khanh không có ở đó, ga giường tầng hai vẫn chưa trải, chứng tỏ tối qua cô cũng không về.
Gọi điện cho Quý Bình, Quý Bình ấp úng: "Cái đó... chị dâu..."
"Nói hẳn hoi xem nào." Cả đêm không ngủ, Thời Luật đau đầu dữ dội, anh day ấn đường: "Cô ấy đang ở đâu?"
Quý Bình đành phải khai thật: "Cùng... cùng chỗ tối qua anh đưa cô Tống đến ạ."
"Đi với ai?"
"Ninh Trí Viễn."
Chỉ cần nghe đến cái tên đó, Thời Luật đã đoán được đại khái lý do An Khanh đến Dung Trang.
Vừa chuẩn bị lái xe đến Dung Trang thì An Khanh đã về.
"Hôm nay hình như đâu phải cuối tuần." An Khanh mang vẻ mặt thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, cô nhìn điện thoại: "Mới thứ Tư, đã 10 giờ rồi, sao anh còn chưa đi tòa thị chính?"
Thời Luật quan sát cô một lát, không thấy chút bất mãn nào trong mắt cô, tâm trạng có vẻ còn rất tốt.
Anh đứng dậy vòng qua bàn trà, dứt khoát kéo cô vào lòng hôn xuống. Một nụ hôn bất ngờ, An Khanh kháng cự quay mặt đi, dùng mu bàn tay lau miệng, ngước nhìn anh: "Bị Tống Cẩn ghẻ lạnh à? Muốn tìm sự an ủi từ chỗ em?"
Ánh mắt cô thoáng hiện vẻ giễu cợt: "Anh tìm nhầm người rồi Thời Luật, em đã hết cảm giác rung động với anh từ lâu rồi."
Nhìn ở khoảng cách gần, thấy vết hôn bầm tím trên cổ cô, Thời Luật lập tức giơ tay xé mở cổ áo cô ra. Vết hôn kéo dài từ cổ đến xương quai xanh, có cả dấu răng cắn, rõ ràng không phải là dùng tay cấu ra.
An Khanh không hề che giấu: "Không có ai cứ mãi đứng yên một chỗ đợi anh đâu, Tống Cẩn không, mà em cũng sẽ không."
Câu nói này của cô rất giống với câu mà Tống Cẩn đã nói tối qua.
Nguyên văn lời Tống Cẩn nói là: "Đàn ông các anh đôi khi cũng nực cười thật, cứ cảm thấy sau khi chia tay phụ nữ dường như không thể thiếu các anh, muốn chúng tôi giống như nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình đợi nam chính, giữ mình như ngọc mà chờ đợi mấy năm trời."
Tống Cẩn còn nói: "Đó là tiểu thuyết, không phải hiện thực. Ngoài đời thực ai mà lại chê bai những người theo đuổi ưu tú chứ?"
An Khanh sẽ không chờ đợi bất cứ ai, cô chỉ nghiền nát tất cả những kẻ từng tổn thương mình theo kiểu trả đũa. Hồi yêu Ôn Chính hai năm, phát hiện ra sự thật cô có thể lập tức dứt khoát chia tay. Sau này vì bố mình, cô lại có thể nối lại tình xưa với Ôn Chính. Vì bố, quả thực cô chuyện gì cũng có thể hy sinh, kể cả một cuộc hôn nhân không tình yêu cô cũng chấp nhận.
Thời Luật cố gắng giữ lý trí: "Để trả đũa anh?"
An Khanh mỉm cười nhạt: "Trả đũa anh thì có ích gì cho em?"
Đúng là chẳng có lợi gì cả, chọc giận anh, có khi anh còn chẳng thèm lo cho bố cô nữa.
Tiếng chuông điện thoại của Thời Luật lại vang lên, là Quý Bình gọi.
Điện thoại của An Khanh cũng vang lên lúc này, là dì Vân gọi. Họ cùng nghe máy và nhận được cùng một tin: Bố cô, An Khang Thăng đã bị người của tổ Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa đi rồi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
