Chương 100: Tin đồn

An Khanh nghe xong thì bật cười.
Bởi lẽ có khóa hay không thực ra cũng chẳng quan trọng, kể cả cửa có mở toang thì Thời Luật cũng chẳng bao giờ mượn rượu làm càn mà nhào tới vồ lấy cô.
Cô tiến lại gần cầm lấy chiếc áo vest của anh, khéo léo lảng sang chuyện khác: "Anh có muốn gọi điện cho Tống Cẩn trước không?"
Thời Luật đang tựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi liền mở mắt nhìn cô.
Cô căng chiếc áo vest lên rồi treo vào giá, dùng tay vuốt phẳng những nếp nhăn: "Giờ này dễ khiến người ta hiểu lầm lắm, gọi một cuộc điện thoại cho người ta thì cô gái ấy mới yên tâm được."
Cử chỉ và ngữ khí lúc này của cô chẳng khác nào một người vợ cả hiền hậu đang dạy chồng cách dỗ dành phòng nhì bên ngoài.
Thời Luật nhớ lại câu nói trước đây của cô: Anh có ơn với em, em không thể tiếp tục làm kẻ vô ơn được nữa.
Lại nhìn đến thái độ giữ khoảng cách và rạch ròi giới hạn hiện tại của cô, chỉ cần có chút không khí hay chủ đề nào hơi mập mờ, cô sẽ chủ động lôi Tống Cẩn ra làm tấm lá chắn.
Thời Luật mở lời: "Tháng sau Tống Cẩn sẽ về Giang Thành."
"Vậy thì tốt quá, sau này hai người không phải chịu cảnh mỗi người một nơi nữa rồi." Khóe môi An Khanh vẫn luôn mỉm cười: "Chúc mừng anh cuối cùng cũng rước được người đẹp về dinh."
"Mượn lời chúc của em."
"Anh nhất định sẽ cầu được ước thấy."
...
Đêm tân hôn, qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi, An Khanh càng thêm tỉnh ngộ: Thời Luật của hiện tại đã thực sự đủ lông đủ cánh.
Quyền lực và địa vị đều đã có trong tay, anh không còn bị kìm kẹp bởi gia tộc, cũng đã đủ năng lực để bảo vệ người anh yêu.
Về việc Tống Cẩn quay về Giang Thành, trong lòng An Khanh lại có cảm giác yên tâm khó tả.
Suốt ba tháng qua, An Khanh luôn lo sợ một ngày nào đó mình lại nảy sinh lòng tham không đáng có với Thời Luật. Giờ Tống Cẩn sắp về rồi, cuối cùng cô cũng có thể dứt bỏ hoàn toàn những ảo tưởng không đáng có ấy. 1
Thế nhưng thực tế lại dạy cho An Khanh một bài học: Kế hoạch mãi mãi không đuổi kịp sự thay đổi.
Cô vốn tưởng Tống Cẩn về sẽ giúp mình sớm dứt tình, ai ngờ kết quả lại là: Sự trở lại của Tống Cẩn trái lại khiến lòng tham trong cô càng thêm mãnh liệt.
Tống Cẩn về Giang Thành vào cuối tháng 10, chính Thời Luật đã phái người sang Zurich để đón cô ấy về.
Lúc này An Khanh đã dọn sang căn nhà của Thời Luật, ở cùng anh.
Ở trong đại viện, họ là cặp vợ chồng kiểu mẫu được mọi người ca tụng hết lời nhưng hễ bước ra ngoài, những lời đồn thổi về họ nhiều không sao kể xiết.
Đặc biệt là về Tống Cẩn, không ít người đồn đại rằng cô "phòng nhì" này đã bí mật sinh cho Thời Luật một cậu con trai, lần này về Giang Thành là để tuyên chiến và khẳng định chủ quyền với "vợ cả" An Khanh.
Tin đồn kỳ cục nhất là: Tống Cẩn vẫn đang trong thời kỳ cho con bú, vì muốn sớm tống khứ An Khanh để "mẹ quý nhờ con" mà chiếm lấy vị trí chính thất, cô đã nhẫn tâm bỏ mặc đứa con đỏ hỏn đang khát sữa ở lại.
"Tôi cũng đến chịu, tôi chỉ hơi béo lên một chút thôi mà, sao miệng lưỡi thế gian lại độc ác đến thế cơ chứ?" Tống Cẩn – người trông có vẻ tròn trịa hơn trước và vừa nhuộm mái tóc màu hồng khói – nhấp một ngụm Coca. Để An Khanh không hiểu lầm, cô không hề che giấu mà chủ động giải thích nguyên nhân mình phát tướng: "Chẳng qua là do tác dụng phụ của thuốc nên tôi mới bị tích nước, phù nề thế này thôi."
Cô lấy ra lọ thuốc chống lo âu mình đang dùng: "Thời Luật bảo tôi về nước lần này là muốn đưa tôi sang bệnh viện Hiệp Hòa kiểm tra. Anh ấy nói tình trạng của tôi khá giống với cô, bên Hiệp Hòa kê cho cô thuốc Đông y đúng không?"
Vốn dĩ An Khanh hẹn Tống Cẩn gặp mặt ăn cơm tại khách sạn Quốc Tân là để nói rõ rằng cô và Thời Luật chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, không hề có quan hệ xác thịt.
Nào ngờ Tống Cẩn không chỉ thú nhận chuyện mình béo lên hay lý do về nước, mà còn thẳng thắn khai báo chuyện lo âu trầm cảm của mình đều là vì một người đàn ông.
"Tôi và Thời Luật sớm đã là chuyện quá khứ rồi." Tống Cẩn tự giễu: "Tôi cũng thật hèn nhát, vì một gã đàn ông mà hành hạ bản thân thành cái bộ dạng quỷ tha ma bắt này, chính tôi còn coi thường mình."
Cô ấy không nói người đàn ông đó là ai nhưng dựa theo mốc thời gian, An Khanh đại khái có thể đoán được đó là người con thứ hai nhà họ Lục – Lục Chinh.
Về vị khách thuê phòng bí ẩn ở tầng ba kia, An Khanh từng cố ý nhờ Ôn Chính dò hỏi, xác định đó chính là Lục Chinh, vừa là khách thuê, vừa là ông chủ đứng sau homestay Hảo Vận Lai.
An Khanh đề nghị: "Vận động có thể giảm bớt trầm cảm, sau này sáng sớm tôi dẫn cô đi chạy bộ nhé?"
"Tôi chạy không nổi đâu." Tống Cẩn xua tay liên tục, bộ dạng kiểu mặc kệ đời: "Tôi không có nghị lực lớn như cô."
"Ban đầu tôi cũng không chạy nổi, về sau cứ ép mình mãi rồi cũng thành quen."
"Nghe Thời Luật nói cô thường xuyên đi đánh quần vợt."
"Rảnh rỗi quá cũng không tốt, phải tìm việc gì đó mà làm, bằng không rất dễ nghĩ quẩn."
Hiểu rõ những khốn đốn mà bố mình – An Khang Thăng – sắp phải đối mặt, cũng hiểu Thời Luật tái hôn vào thời điểm nhạy cảm này là để bảo vệ bố cô.
Cái vòng xoáy chính trị phức tạp và biến hóa khôn lường ấy, tuyệt đối không phải là nơi một tác giả tiểu thuyết suốt ngày chỉ có yêu với đương như Tống Cẩn có thể đưa ra lời khuyên.
Tống Cẩn chỉ có thể kéo chủ đề quay lại người Thời Luật: "Lúc nào nghĩ quẩn thì cứ lôi Thời Luật ra mà hành hạ cho bõ ghét."
An Khanh bật cười: "Anh ấy bận tối mắt tối mũi, tôi mà còn hành hạ nữa thì e là anh ấy chẳng còn thời gian mà ngủ mất."
"Cô đúng là quá hiểu chuyện." Tống Cẩn thực lòng xót xa cho cô: "Cô cứ như vậy thì người mệt chỉ có bản thân cô thôi."
Có lẽ vì cùng cảnh ngộ hoặc có lẽ do cách nói chuyện của Tống Cẩn khiến người ta thấy rất thoải mái, khi ở trước mặt cô ấy An Khanh bỗng trở nên vô cùng thả lỏng. Khi đại não không còn căng thẳng, lớp phòng bị cũng tự nhiên được tháo xuống: "Thời Luật đã giúp nhà tôi quá nhiều rồi, tôi không thể gây thêm rắc rối cho anh ấy được nữa."
"Tôi lại thấy có những rắc rối nên gây ra đấy." Tống Cẩn chỉ vào tim cô: "Cô phải tự hỏi lòng mình xem, cô thực sự muốn sống một cuộc sống như thế nào."
An Khanh: "Còn cô? Cô muốn cuộc sống thế nào?"
Chủ đề lại đi vào ngõ cụt, bởi chính Tống Cẩn cũng không có câu trả lời.
"Tôi nhận ra khi nhìn vào khó khăn của người khác, chúng ta luôn có thể hùng hồn đưa ra đủ loại lời khuyên nhưng đến lượt mình thì lại câm như hến." Tống Cẩn lấy chính mình làm ví dụ: "Chẳng phải tôi cũng nhát gan như rùa rụt cổ, phải bỏ trốn sang nước ngoài đó sao."
An Khanh lại cười: "Tôi cũng nhát gan lắm."
Nhát đến mức chẳng dám vượt qua ranh giới dù chỉ một chút, sợ rằng đến cuối cùng ngay cả bạn bè cũng chẳng thể làm với Thời Luật.
...
Ăn xong ở khách sạn Quốc Tân, An Khanh lại đưa Tống Cẩn đến hầm rượu vang ở rừng thủy sam.
Vì nói chuyện quá tâm đầu ý hợp, tâm trạng dồn nén bấy lâu được giải tỏa chưa từng có, An Khanh đã uống hơi nhiều.
Sau cơn say, chủ đề trò chuyện cũng trở nên "bạo" hơn.
Nhắc đến khoảng cách giữa nam và nữ, Tống Cẩn đang trong trạng thái nửa say nửa tỉnh nói: "Giữa đàn ông và đàn bà, chẳng có chuyện gì mà một trận giường chiếu không giải quyết được cả. Một trận không được thì hai trận, hai trận không xong thì ba trận. Cứ 'làm' cho đến khi mồ hôi đầm đìa, mệt lả đi thì lấy đâu ra sức lực mà nghĩ đến chuyện khoảng cách nữa?"
An Khanh thuận miệng hỏi một câu: "Trước đây cô và Thời Luật cũng giải quyết khoảng cách như thế à?"
"Tôi và Thời Luật còn chưa làm chuyện đó bao giờ."
Rượu tỉnh hơn nửa, An Khanh không tin nổi nhìn Tống Cẩn đối diện.
Tống Cẩn ngẩng đầu lên, nhìn cô cười toe toét: "Thật đấy, chưa làm bao giờ luôn."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.