Chương 101: Cắn Anh
Trên đường trở về đại viện, trong đầu An Khanh cứ vang vọng mãi câu nói của Tống Cẩn: "Thật đấy, chưa làm bao giờ luôn."
Hơn hai mươi phút xe chạy, An Khanh vốn chậm chạp trong chuyện tình cảm cuối cùng cũng đúc kết ra kết luận: Đêm đính hôn đó, Thời Luật hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Vì thiếu kinh nghiệm nên anh mới cứ loay hoay mãi ở bên ngoài...
An Khanh cảm thấy mặt mình nóng bừng, cô vội vã đi rửa mặt. Chuyện đã qua lâu như vậy mà không ngờ cô vẫn còn nhớ rõ cảm giác của đêm hôm đó.
Bên ngoài vang lên tiếng đỗ xe, là Thời Luật đã về.
Sau khi chuyển vào đại viện, An Khanh sống ở tầng hai, còn Thời Luật ở tầng một. Căn nhà này chỉ cách nhà họ An vài bước chân nên dì Vân thường xuyên ghé qua nấu nướng, coi như chạy đôn chạy đáo cả hai bên. Buổi tối chỉ có đôi vợ chồng trẻ, cũng không có ai đến làm phiền.
Thời Luật về đến nhà, theo thói quen sẽ vào phòng sách làm việc một lát, lúc mệt mỏi thì uống một ly Americano để tỉnh táo. An Khanh chưa bao giờ xuống lầu làm phiền anh, tầng hai mới là khu vực hoạt động của cô. Cứ đến tối, một người không lên lầu, một người không xuống lầu, cả hai khéo léo né tránh sự gượng gạo khi chạm mặt.
Mãi đến khi làm việc xong, Thời Luật mới biết hôm nay An Khanh và Tống Cẩn đã gặp nhau. Bắt nguồn từ một tấm ảnh chụp màn hình nhóm chat do Quý Bình gửi tới.
Về những lời đồn quanh vị thị trưởng mới như anh, hầu như ngày nào cũng có thêm, hôm nay có tin mới: Thị trưởng Thời quả thực có bản lĩnh, khiến vợ cả và bồ nhí chung sống hòa thuận như chị em thân thiết, hai người phụ nữ hầu hạ một người đàn ông thế này thì nhất Thị trưởng rồi, đúng là hưởng phúc cả đôi."
Kèm theo đó là tấm hình An Khanh và Tống Cẩn tay trong tay, nói cười vui vẻ đi dạo trên con đường nhỏ ở khách sạn Quốc Tân để ngắm cảnh Tây Hồ. Góc chụp rõ ràng là lén chụp.
Thời Luật nhắn lại cho Quý Bình: {Dạo này cậu rảnh quá nhỉ?]
Rảnh đến mức đi xem ba cái thứ tin đồn nhảm nhí này.
Quý Bình với bản năng sinh tồn cực mạnh liền vội vàng gọi điện lại: "Người của em báo về tối nay chị dâu và cô Tống uống khá nhiều rượu ở hầm rượu vang."
Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Thời Luật kết thúc cuộc gọi.
Tiếng động đó phát ra từ phía An Khanh. Uống quá nhiều rượu khiến cổ họng khô khốc không chịu nổi, cô xuống lầu định lấy nước uống, nhưng vì tay run nên cái ly rơi xuống sàn.
An Khanh cúi người định nhặt những mảnh sứ vỡ, Thời Luật đã nhanh hơn cô một bước: "Đừng dùng tay nhặt, dễ bị đứt tay lắm."
Rượu vang càng về sau càng ngấm, lúc này đầu óc An Khanh đang quay cuồng, cô trở nên ngoan ngoãn và phục tùng hơn hẳn. Thời Luật không cho nhặt, cô liền nghe lời tựa vào sofa ngồi đợi nước, quên mất mình chỉ đang mặc một chiếc váy ngủ hai dây.
Bước sang tháng 11, hơi ấm từ hệ thống sưởi trong nhà lan tỏa khắp nơi. Vì nhiệt độ ban đêm khá cao nên An Khanh đã quen với việc diện những chiếc váy ngủ hai dây khi đi ngủ.
Thời Luật rót nước xong đi ra phòng khách, đập vào mắt anh là hình ảnh cô gái với dây áo tuột xuống tận cánh tay, để lộ bờ vai và vùng ngực trắng ngần. Từ góc nhìn trên cao, anh có thể thấy rõ rảnh ngực sâu hoắm và khuôn ngực đầy đặn của cô.
An Khanh không hề hay biết dáng vẻ lúc này của mình khêu gợi đến mức nào. Vì quá khát, cô nhắm nghiền mắt, đưa tay ra đòi Thời Luật cho nước uống. Lúc cầm được ly nước, cô nhanh chóng đưa lên miệng ngửa đầu uống ực một hơi, chẳng màng đến hình tượng.
Nước chảy ra từ khóe môi, dọc theo cằm rồi lăn dài xuống rãnh ngực trắng nõn. Dáng vẻ ngà ngà say hoàn toàn không hay biết gì của cô khiến Thời Luật không thể rời mắt.
Uống xong, An Khanh mở mắt ra, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Thời Luật. Ánh mắt cô có chút mơ màng, lại còn phảng phất nụ cười trêu chọc: "Cảm ơn anh nhé, thiếu gia."
Xem ra là say thật rồi, đến mức gọi cả "thiếu gia".
Anh cầm lấy ly từ tay cô đặt lên bàn trà. Thấy dây áo ngủ của cô lại tuột xuống cánh tay, Thời Luật đưa tay định chỉnh lại cho cô.
An Khanh bật cười đứng dậy, lại lặp lại câu nói vừa rồi: "Cảm ơn anh nhé, thiếu gia."
Cô còn cúi người cảm ơn nhưng vì đứng dậy quá mạnh nên cơn choáng váng ập đến, cô suýt chút nữa là ngã quỵ. Thời Luật vội đỡ lấy cô, tay anh vừa khéo ôm trọn lấy vòng eo mềm mại.
"Thiếu gia thật tốt, thiếu gia đúng là Lôi Phong sống." An Khanh cười đẩy tay anh ra, lảo đảo đi về phía cầu thang.
Lo lắng cô đi không vững sẽ ngã, Thời Luật tiến tới bế thốc cô lên. Suốt đoạn đường ngắn ngủi từ cầu thang vào phòng ngủ, An Khanh nói cảm ơn không biết bao nhiêu lần và tất nhiên cái hậu tố đi kèm luôn là: Thiếu gia.
Trong những mảnh ký ức vụn vặt ghép lại vào ngày hôm sau, trí nhớ của An Khanh chỉ dừng lại ở câu hỏi cô dành cho Thời Luật: "Thiếu gia, làm không?"
Thời Luật đáp lại cô: "Anh không làm với kẻ nát rượu."
Chẳng biết có phải do mượn rượu làm càn hay không, An Khanh lại một lần nữa cắn anh. Sau khi cắn vào cổ anh, cô còn lầm bầm oán trách: "Anh mới là kẻ nát rượu, đêm đó anh say hơn em nhiều."
Lúc đó phản ứng của Thời Luật ra sao? An Khanh không nhớ rõ. Cô chỉ nhớ anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nóng bỏng cùng lời cảnh báo: "An Khanh, đừng có mượn rượu mà châm lửa."
Mảnh ký ức đột ngột đứt quãng tại đó. Sau đó Thời Luật đã nói gì, đã làm gì với cô, chiếc váy ngủ trên người đã được thay ra như thế nào và tại sao cô lại ngủ trong phòng của Thời Luật? Cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.
Chính mùi lạ từ phòng giặt đồ đã đánh thức ký ức của cô.
Mùi lạ ấy đến từ váy ngủ và ga giường của cô.
Lý do phần ký ức đó bị cô lãng quên là vì cô đã nôn. Không chỉ nôn lên người mình mà còn nôn cả lên người Thời Luật.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
