Chương 4: Nhập học

Học viện Nishiyama,

nơi được mệnh danh là học viện quý tộc. Trường bao gồm ba khối: cấp 2, cấp 3 và

đại học. Diện tích trường ngang ngửa với nhà chính của thập đại gia tộc, thiết

kế xa hoa, lộng lẫy và đầy đủ tiện nghi. Một khi có mặt ở đây, nếu không phải

tiểu thư, công tử thì cũng là thiên tài hiếm có. Nhà trường phải xây dựng cả một

bãi đáp trực thăng còn nhà xe thì toàn là ô tô đắt tiền.

Một chiếc

Lamborghini Veneno Coupe dừng trước cổng trường thu hút sự chú ý của học sinh. Dù trường

này có giàu đến đâu thì chiếc xe này cũng quá sang và hiếm. Từ trên xe, 4 người

bước xuống càng làm đám học sinh thêm xì xào.

Sako hôm

nay mặc đồng phục của trường là áo sơ mi trắng, thắt nơ carô đen và váy kẻ carô

cũng đen nốt. Nari được trường đặc cách cho mặc kimono nên hôm nay cô diện chiếc

yukata màu  tím nhạt. Nhưng thu hút nhất

là Sakura và Dạ. Cả hai cùng mặc đồng phục nam, gồm áo sơ mi trắng, thắt cà vạt

và quần dài kẻ carô đen khiến lũ con gái hò hét ầm ĩ.

Văn phòng

hiệu trưởng

Sakura ngồi

đối diện hiệu trưởng, chờ ông mở miệng. Trước ánh mắt lạnh lẽo của cô, hiệu trưởng

đầu đầy mồ hôi, khó khăn lắm mới không tông cửa chay ra ngoài.

-Mấy năm

trước, người thừa kế của các đại gia tộc đến đây học. Không biết vì lý do gì, bọn

họ đều coi nhau như kẻ thù và đối địch với nhau. Hiện nay, trường gồm 4 tòa nhà

–Nói đến đây, ông mở toàn bộ cửa sổ trong phòng ra- được gọi là Thanh Long, Bạch

Hổ, Huyền Vũ và Chu Tước với màu đồng phục theo thứ tự là xanh lá, trắng, đen

và đỏ. Mỗi tòa nhà là một nhóm, sở hữu những khu vực riêng mà các nhóm khác

không được đi vào. Học sinh ai cũng chọn một nhóm, còn nếu đứng ở phe trung lập

thì mặc đồng phục như các em bây giờ. Nhóm trung lập có quyền đi lại tự do

trong trường nhưng cũng chẳng tồn tại được quá ba ngày.

-Bị vùi dập

sao?-Nari hỏi.

-Đúng vậy!

Còn nữa, học sinh không được phép để lộ chuyện trong trường ra ngoài, nên như

em đã thấy, các đại gia tộc không hề hay biết việc này.

-Được rồi,

thế Nokoru học ở đâu?

-Em Sammon ấy

hả? Ở tòa nhà Thanh Long.

-Vậy tôi sẽ

học ở đó!-Sakura đứng lên.

-Không

thành vấn đề, còn về đồng phục mới…

-Không, tôi

sẽ mặc đồng phục này.

Sakura bước

ra ngoài cùng với Dạ, Nari và Sako, để lại hiệu trưởng đang hóa đá ở đằng sau. “Haiz,

lại sắp có chuyện rồi.” hiệu trưởng nghĩ thầm.

Lớp 11A, tòa

nhà Thanh Long

-Các em,

các em, mau trật tự, lớp ta hôm nay có bạn mới.

Cả lớp dịu

đi một chút rồi lại càng ầm ĩ hơn. Ai cũng cho rằng nhóm sắp có thành viên mới.

Người vào đầu

tiên là Sako, cô bé nở nụ cười mê người -Chào các bạn,

mình là Sako Sakira. Rất mong mọi người giúp đỡ.

-Tôi là

Nari Axaxia.- Nari mặt lạnh tanh.

-Sakura

Sammon, còn đây là Dạ.

Đám nam nữ

mải ngây ngẩn trước vẻ đẹp của 4 người nên quên luôn một “ai đó“ có khuôn mặt

khá giống Sakura. Thậm chí mấy đứa con gái dù biết Sakura là nữ nhưng hai mắt vẫn

hiện lên hình trái tim.

quên-Sako tiếp tục nở nụ cười chết người-bọn tớ ở nhóm trung lập.

Ngay lập tức,

cả lớp như bị thiên lôi tặng quà, miệng há to, mắt trợn tròn trông rất quái dị.

Chưa để mọi người kịp hồi phục tinh thần, Sakura đã đi thẳng đến bàn cuối- nơi

một thằng con trai tóc đỏ vẫn đang say giấc nồng và không chút lưu tình đạp đổ

cái ghế.

Rầm. Đám học sinh còn shock hơn ban nãy,

nuốt nước bọt ừng ực chờ cơn đại hỏa hoạn xảy ra. Đang chìm trong giấc ngủ, Nokoru

đột nhiên ôm đất, tức quá, cậu bật dậy hét lên -Đứa nào đấy,

tao giết luôn bây giờ!

-Là “đứa”chị

của em đây, muốn giết không?-Bên cạnh cậu, giọng nói lạnh băng vang lên.

“ Đứa nào

to gan vậy nhỉ, còn dám giả mạo chị mình. Mà khoan, cái giọng này nghe quen

quen.” Cậu nuốt nước bọt, từ từ quay đầu sang. Có trời mới biết, cậu hy vọng

mình đoán sai thế nào.

-Nee…nee-san.-Nokoru

hóa đá khi nhìn người đang đứng.

Cốp. Một cục u to đùng chiễm chệ trên đầu

cậu.

-Ừ đúng rồi!

Giờ em muốn giết chị, để chị giết em hay em tự sát?

Sakura nhìn

cậu em song sinh của mình, ánh mắt lạnh lùng xuất hiện tình dịu dàng. Cũng như

Nari, Sako hay Dạ, cậu là một trong số ít những người cô yêu quý.

-Nee-san,

chị về nước bao giờ mà chẳng báo cho em? Em nhớ chị nhìu lắm đó!!!!!!!!!!

Nokoru

nhanh chóng đánh trống lảng. Cậu biết nee-san nói vậy thôi chứ chị ấy yêu quý cậu

lắm. Bản thân cậu cũng vậy, thậm chí còn yêu quý chị gái mình hơn cả cha mẹ ấy

chứ.

-Haiz,

Nokoru à, cậu bỏ quên bọn này luôn sao? Thật làm tớ tủi thân mà, đúng không Nari?-Sako

trưng ra vẻ mặt bị bỏ rơi nhìn Nokoru.

-A, cả hai cậu

cũng về cùng à? Dạ, lâu lắm không gặp!-Lúc này cậu mới để ý đến những người đi

cùng chị mình.

Dạ chỉ khẽ

gật đầu thay câu trả lời, ngoài với tiểu thư ra thì cô chẳng mấy khi mở miệng.

Nari quăng ánh mắt “tên đánh trống lảng” về phía Nokoru làm cậu chột dạ. Còn

Sako lắm miệng thì nhanh chóng tám nhảm với cậu.

Chẳng để ý

đến xung quanh, cả 5 người không hề nhận ra cả lớp đã hóa đá tại chỗ. Trời đất,

phó trưởng nhóm Thanh Long bị phá giấc ngủ mà không có nổi giận? Học sinh mới

là chị gái của Nokoru? Thôi đúng rồi, ban nãy Sakura có giới thiệu họ là

Sammon, rồi còn cả mái tóc đỏ của cô  nữa

chứ. Oh my god, thiên lôi ơi mau giáng xuống đi!!!!!!!!!!!!!!!!

Chợt nhận

ra vẻ mặt biến dạng của cả lớp, Nokoru hơi ngạc nhiên -Bọn họ làm

sao thế?

-Không có

gì đâu. Chỉ là ban nãy, sau khi biết bọn này ở phe trung lập, có mấy tên ngáng

chân tớ và Sako thôi. Nhưng lũ nghịch ngu ấy đều bị Sako phế luôn chân rồi.-Nari

thản nhiên.

-Đáng đời,

dám ngáng chân nee-san…CÁI GÌ? BỐN NGƯỜI Ở NHÓM TRUNG LẬP??????-Nokoru hoàn

toàn shock khi nghe được câu này. Bless me! Nee-san của cậu ở nhóm trung lập,

đùa sao????

Đáp lời

Nokoru, Sakura chỉ nhún nhún vai, bày ra bộ dáng “Ờ, thế thì sao?” làm cậu tức

hộc máu. Nee-san của cậu mà bị làm sao thì mấy đứa bày trò cứ chuẩn bị chết hết

đi!

Giới thiệu

nhân vật Nokoru

Sammon (17 tuổi): Em trai song sinh của Sakura, ngoại hình và gia thế giống cô.

Tuy là song sinh nhưng tính Nokoru rất đào hoa, cợt nhả và tùy hứng, hoàn toàn

ngược lại với chị mình. Điều khiển ánh sáng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.