Chương 3: Lần đầu gặp gỡ

Nhà chính của

đại gia tộc Sammon

-Vậy, mẹ gọi

con về có chuyện gì?

Sakura đang

ngồi trên sân của khu vực cấm-nơi mà chỉ có một bộ phận thành viên của gia tộc

được bước vào. Nói là sân, nơi này thực chất lộng lẫy hơn nhiều. Sân rộng hơn

1000m2, hàng rào bao quanh được chế tác tinh xảo. Trên sân, các loại hoa cỏ quý

hiếm trồng thành một lối đi hướng đến hồ nước ở giữa sân, hai bên là nhiều đình

nhỏ được bao quanh bởi cây xanh. Đang vào mùa hè, sen hồng nở rực cả một góc hồ,

hòa với màu nước xanh thăm thẳm và tiếng đàn tranh du dương làm nơi đây như cõi

mộng ảo.

Đình nhỏ giữa hồ xây mô phỏng theo hình dáng

bông sen với cột trụ gỗ điêu khắc hoa mĩ. Trên mái vòm tròn, những chùm tử đằng

đang trổ hoa tím biếc buông rủ xuống tạo thành một tấm rèm xinh đẹp và trang

nhã cho ngôi đình.

Tinh. Tiếng đàn tranh đột nhiên dừng lại,

người đánh đàn -Spectra Sammon ngẩng đầu nhìn về phía con gái mình. Ông khẽ thở

dài -Lần này,

có liên quan đến em trai song sinh của con.

Nghe vậy,

Sakura khẽ liếc về phía Dạ đang đứng ở đằng sau, chỉ thấy Dạ khẽ nhún nhún vai.

Cô lại nhìn về phía cha, chờ ông nói tiếp.

-Con cũng

biết, Nokoru vốn rất tùy hứng. Năm ngoái, thằng nhóc đăng kí học ở học viện quý

tộc Nishiyama. Cha cũng không rõ tình hình trong trường, chỉ biết chỗ đó có điều

không đúng. Hơn nữa, có vẻ vị trí của Nokoru trong học viện không bình thường.

-Vậy, cha mẹ

muốn con vào trường đó học?

Tachibana

và Spectra cùng gật đầu.

-Con hiểu rồi,

con sẽ làm. Nhưng…-Sakura đứng dậy, nhìn về phía cha mẹ mình- Nếu con biết đây

là quỷ kế của hai người thì đừng trách con.

Nói rồi, cô

nhanh chóng rời khỏi khu vực cấm.

Bên ngoài

khu vực cấm, Nari và Sako đang đứng đợi. Vừa thấy Sakura bước ra cùng Dạ, cả

hai cô đều vội vàng chạy tới.

-Sakura, có

chuyện gì không?

-Không có đâu, chỉ là Nokoru gây ra chút trò

thôi. Chúng ta về biệt thự cá nhân của mình đã.

Nghe vậy, cả

hai đều im lặng nhưng nét mặt cũng bớt nặng nề hơn.

Biệt thự riêng của

Sakura không thuộc khu vực của nhà Sammon, mặc dù trong tòa nhà chính của tộc

cô cũng có biệt viện của mình. Tòa biệt thự theo phong cách Tây Âu với lối

trang trí mang hơi hướng cổ điển. Xung quanh nhà là hàng rào trắng vô cùng cầu

kì. Sân vườn rộng rãi, ngoài các loại hoa cỏ quý hiếm ra thì chủ yếu vẫn là cây

anh đào. Mỗi ngóc ngách trong tòa nhà đều do một tay Sakura thiết kế, thể hiện

rõ tính cách của cô: lạnh lùng, bí ẩn nhưng cũng cao quý và xinh đẹp.

Sau khi Sakura thuật lại mọi việc, Cả Nari

và Sako đều thống nhất sẽ đi cùng Sakura. Còn Dạ, cô tất nhiên phải đi theo bảo

vệ tiểu thư của mình.

-Thôi thôi, chuyện này để nói sau đi. Giờ

chúng ta hãy đi chơi đã. Sakura nee-chan, chị cũng phải đi mua đồ dùng cho năm

học tới nữa chứ.-Sako ôm cổ Sakura nhõng nhẽo, khôi phục  bộ dáng trẻ con của mình.

Nghe vậy,

Sakura cũng đành chịu thua.

-Được rồi,

tùy ý em thôi!

Thế là cả bọn bị Sako kéo đi khắp nơi, từ  hiệu sách 

đến của hàng quần áo và trang sức. Đi khắp thành phố, Sako mới tạm thỏa

mãn sở thích mua sắm của mình và quyết định đi ăn ở một nhà hàng Pháp.

Chị ăn xong

rồi!-Sakura ăn qua loa  một chút rồi đứng

lên-Chị ra ngoài một lát nhé!

Dạ nghe vậy

thì vội vàng đứng lên chuẩn bị đi cùng. Nhưng Sakura nói ngay -Dạ, em cứ ở

lại đi! Chị chỉ đi dạo một chút thôi.

Dạ không

nói gì, ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô hiểu, nếu tiểu thư nói thế nghĩa là không muốn

mình đi cùng.

Màn đêm

buông xuống, nhưng thành phố phố Tokyo vẫn sáng rực ánh đèn. Sakura tha thẩn dạo

bước trên phố, nhìn xe cộ lướt qua tầm mắt. Cô rẽ vào con ngõ nhỏ dẫn ra bờ

sông, nơi chỉ có vài ánh đèn mờ ảo. Đây là con đường mà ngày trước cô vẫn hay

đi mỗi khi có tâm sự.

Đột nhiên, Sakura dừng lại.và nhìn về phía

trước. Thính giác nhạy bén hơn người giúp cô nghe rõ chuyện gì ở phía trước.

Đang lúc rảnh rỗi, cô rất sẵn lòng đi xem “náo nhiệt”.

Lọt vào tầm mắt của cô là một chàng trai

đang bị một đám vây quanh. Cậu ta đội mũ nên cô không nhìn rõ mặt, chỉ thấy tóc

cậu rất dài, buộc thành một dải ở phía sau. Mỗi lần ra đòn, tóc cậu tung bay vẽ

nên những đường cong tuyệt đẹp trong không khí. Đòn đánh của cậu rất chuẩn xác,

toàn nhằm vào các vị trí nguy hiểm khiến cho đứa nào không may dính phải đều nằm

đo đất luôn. Sakura hoàn toàn tin rằng một mình cậu cũng đủ hạ năm mươi tên

kia.

Đột nhiên, cô nhìn thấy một tên đánh lén sau

lưng cậu. Nhanh nhẹn lắc mình, Sakura vòng ra phía sau cậu và đá bay tên hèn hạ

đó. Chàng trai có vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô nhưng lập tức bị cô

chặn miệng -Đừng lo, tôi không có ý xấu, cũng chẳng

nghĩa hiệp gì. Chỉ là không muốn thấy người giỏi như cậu bị thua mà thôi!

Chàng trai không nói gì, chỉ tiếp tục ra

đòn.Chẳng mấy chốc, toàn bộ đám đó đều bị hai người xử lý hết. Phủi phủi tay,

Sakura hơi kinh ngạc nhìn người bên cạnh. Khi nãy, cô chỉ mải quan tâm đến cách

ra đòn, giờ để ý kĩ mới thấy năng lực của cậu ta hẳn phải ngang ngửa cô.

-Cậu tên gì?-Chàng trai mở miệng.

Sakura nghiêng đầu nhìn cậu. Giọng cậu khá

trầm, tựa như cơn gió thoảng qua làm người ta bất tri bất giác an tâm.

-Tôi là Sakura, Sakura Sammon.

Nghe vậy, đôi mắt chàng trai thoáng hiện

chút ngạc nhiên. Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên. Sakura nhìn

vào máy, là số của Nari. Chắc họ đang tìm cô đây mà.

-Xin lỗi, tôi phải đi đây.

Nói rồi, cô nhanh chóng chạy đi. Sakura vừa

đi khỏi, bạn của càng trai cũng tìm đến.

-Nè Shun, sao hôm nay cậu nhẹ tay thế?-Nhìn

đám dưới đất, một người tiến lên hỏi.

Nếu Sakura còn ở đây, hẳn cô sẽ…đập cho cái

tên vừa hỏi một trận. Gương mặt tên đó tương đối giống cô nhưng lại pha sự tùy

hứng và cợt nhả.

-Không có gì, mau đi thôi!

Chàng trai lạnh lùng đáp lời, nhưng trong

đôi đen thẳm lại hiện lên chút hứng thú. ”Sakura Sammon phải không, tôi sẽ nhớ

cái tên này.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.