Chương 2
Trước phủ Nhiếp chính vương.
Đông Mai sốt ruột vã mồ hôi hột: "Cô nương nhà ta là đích nữ tướng phủ, tới đây để thăm hỏi Nhiếp Chính Vương, phiền ngài vào thông báo một tiếng…"
Hai gã thị vệ trước cửa phủ Nhiếp Chính Vương, một gã điếc tai, một gã mù mắt.
Sau năm lần bảy lượt, gã thị vệ mới nghe rõ.
Gã mừng rỡ, hướng vào trong phủ gào to: "Truyền xuống dưới, đích nữ tướng phủ ái mộ Nhiếp Chính Vương, tới đây thăm bệnh, mau vào bẩm báo Nhiếp Chính Vương."
Bên trong phủ có vô số tiếng đáp lời "Rõ!"
"Ngay đây!"
"Kiểu này chủ nhân chẳng sướng phát điên lên mất!"
!!!
Đông Mai tức phát khóc: "Khoan đã, ý bọn ta là…"
Gã thị vệ an ủi nàng ấy: "Ta biết các ngươi đang vội, nhưng các ngươi đừng có vội…"
Ta ngồi trong kiệu mềm, vừa nghe thấy lời này.
Chân đã run lên cầm cập như sàng gạo.
Gã nô bộc vào thông báo đã đi ra.
"Vương gia nói, ngài ấy chưa chết, các ngươi không cần thăm hỏi." Gã khựng lại một chút, "Vương gia cũng nói, nếu ngươi thật lòng tới thăm thì cửa vương phủ cũng chẳng cản nổi các ngươi……"
Ôi chuyện này.
Khao khát được sống khiến ta trở nên nịnh hót lạ thường.
Ta bước xuống kiệu, nhìn cánh cửa son trước mặt, vén váy rảo bước vào trong phủ: "Thật lòng chứ, sao lại không thật lòng cho được!"
Nạp Lan Xí ngã bệnh chẳng có nửa phần gian dối.
Thấp thoáng sau rèm châu, hắn nằm thẳng trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch như tuyết, làn môi cũng mất sạch sắc máu.
Lòng ta hoảng quá.
Hôm đó đạp một phát, vậy mà lại khiến hắn bệnh đến nông nỗi này, ta đang suy tính xem làm sao để ngụy biện nhằm phủi sạch trách nhiệm cho bản thân.
Một giọng nói lạnh ngắt bất ngờ truyền ra từ sau rèm châu: "Nếu ngươi tới để xem cô ngủ có yên giấc hay không, vậy thì có thể đi được rồi."
Ta nhỏ nhẹ lên tiếng: "Thần nữ ngày ngày lo lắng cho thân thể của Nhiếp Chính Vương, không rõ đã tốt hơn chút nào chưa?"
Hắn thốt ra hai chữ nhạt nhẽo: "Không tốt."
Ta vội vàng quỳ sụp xuống: "Đều tại hôm đó thần nữ l* m*ng, thần nữ cũng chỉ là vô tình, mong Nhiếp Chính Vương chớ trách phạt."
Hắn hiểm độc đáp: "Không trách ngươi thì trách ai?"
"…" Ta nghiến răng, lệnh cho người khiêng lên một rương châu báu ngọc ngà, ngót nghét mấy ngàn lượng vàng: "Thần nữ không có gì khác, chỉ có chút vật tục này để tỏ chút lòng thành nhận lỗi."
Quả nhiên, người đàn ông đang nhắm mắt dưỡng thần ki dùng một tay chống đầu dậy.
Hắn đã sinh lòng hứng thú.
Ai nấy đều biết, tuy Nhiếp Chính Vương nắm trong tay chút binh quyền, nhưng Hoàng đế chưa bao giờ coi hắn là người ngoài, cho dù lập bao nhiêu chiến công cũng chưa từng ban thưởng vật gì.
Mỗi tháng chỉ lĩnh chút bổng lộc do triều đình phát cho.
Hắn lại hay thưởng cho thuộc hạ, đương nhiên là nghèo tới mức rớt mồng tơi.
Ta thì lại khác.
Nhà họ Diệp là gia tộc hàng trăm năm, tổ tiên tích lũy không ít của cải.
Từ nhỏ, mẹ ta đã vung tiền nuôi dạy ta, chỉ sợ sau khi ta vào cung sẽ bị các phi tần khác cười chê là kẻ quê mùa chưa từng thấy sự đời.
Ta có tiền.
Hắn lại vừa khéo thiếu tiền.
Nghĩ đến đây, ta cảm thấy cái đầu trên cổ mình đã vững vàng hơn hẳn.
Nào ngờ, Nạp Lan Xí giễu cợt một tiếng: "Cô không cần."
Thế mà hắn lại không cần.
Ta giận đến tức ngực, đành phải hạ giọng nhún nhường: "Món quà tạ lỗi tuy nhỏ nhưng lại là chút của hồi môn thần nữ tự tích góp suốt mười mấy năm qua, vốn tưởng dốc hết tất cả có thể khiến Vương gia vui vẻ nhận lấy…"
Nói rồi, ta lau lau giọt nước mắt mang tính tượng trưng.
Đợi ta khóc xong.
Khóe miệng Nạp Lan Xí giật giật tạo thành một độ cong hài lòng, có chút miễn cưỡng nói: "Đã như vậy thì ta đành nhận lấy vậy."
Xua tay một cái.
Hắn bảo người hầu dọn sạch bách của hồi môn của ta.
"…" Ta thở phào một hơi: "Vương gia đã thứ lỗi cho thần nữ, vậy thần nữ không phiền Vương gia nghỉ ngơi nữa, Đông Mai… chúng ta về thôi…"
Đúng lúc ta như trút được gánh nặng.
Phía sau rèm châu, một đôi mắt đen thẳm âm u bộc lộ trọn vẹn sự hiểm ác chốn nhân gian, hắn cất lời: "Khoan đã… Ai nói với ngươi là bản vương đã tha thứ cho ngươi?"
Ta sống trên đời mười bảy năm.
Mới lần đầu tiên chứng kiến sự trơ tráo, sau khi vơ vét sạch sẽ gia tài của ta, hắn lại còn khóa chặt tất cả các cánh cửa ra vào trong vương phủ.
Sắc mặt ta tái nhợt: "Ngài… ngài muốn làm gì?"
Một tiếng sôi bụng bất lịch sự phát ra từ trong bụng ta.
Phía sau lớp lớp rèm châu, mặt người đàn ông sa sầm như nước: "Dùng bữa xong rồi, ngươi hãy quỳ xuống suy nghĩ cho kỹ xem ta đang cần thứ gì…"
Chỉ một câu nói, đến cả cơ hội từ chối ta cũng không hề có.
Mấy thị nữ đồng loạt bưng lên hơn chục món ăn: "Cô nương, ngài mau ăn đi, ăn no rồi mới có sức mà chịu tội…"
Bên cạnh ta là một con mèo trắng, vì quá béo nên khi l**m lông chỉ có thể ngoạm từng cú vào khoảng không.
Thị nữ hiền từ mỉm cười với ta: "Đây là thú cưng của Vương gia, tên gọi là Tuyết Nê, Vương gia dặn dò bảo nó tới dùng bữa với cô nương…"
Ta có nên khen một câu không nhỉ.
Hắn cũng chu đáo gớm cơ đấy.
Thị nữ bày bát đũa cho ta: "Vương gia dặn, cô nương gầy quá, ngài muốn ăn bao nhiêu cũng được."
Trước vô số món ngon vật lạ, ta đành phải đầu hàng chịu thua.
Sau một bữa ăn ngon lành, Đông Mai không biết phấn đấu mà khóc òa lên: "Tiểu thư, được ăn no thật là thích, ta muốn sang làm nha hoàn ở phủ Nhiếp Chính Vương quá."
Ta u sầu thốt ra: "Thật chẳng có chút tiền đồ nào."
Đừng nói là Đông Mai.
Ngay cả bản thân ta cũng muốn sang làm con gái của Nạp Lan Xí.
Phong khí cả triều đại tôn sùng thân hình phụ nữ mảnh mai, tiểu thư thế gia ai nấy như liễu rũ trước gió, đến cả nha hoàn thân cận cũng toàn là một lũ eo thon, bằng không sẽ làm mất mặt chủ nhân.
Thế nhưng trong phủ Nhiếp Chính Vương, đám nha hoàn này lại lớn lên một cách tùy tiện như vậy, ai nấy đều có vẻ như dẫu gió lớn cũng chẳng thổi đi nổi.
Đáng tiếc, Đông Mai đi theo ta phải chịu khổ, ngày ngày nhịn đói.
Có lẽ do đã ăn no.
Khi ta lại quỳ xuống đằng sau lớp rèm châu đó, cơn giận đã vơi đi một nửa, thậm chí còn suy ngẫm xem rốt cuộc Nạp Lan Xí đang muốn thứ gì.
Lúc này thân thể hắn yếu ớt, gã sai vặt đang đỡ ngài ấy mớm thuốc.
Thế nhưng gã sai vặt đó lại bị bệnh về mắt, toàn nhầm mũi của Nạp Lan Xí thành miệng, một bên cố đút, một bên không uống.
Trong chớp mắt, ta xông lên giật lấy bát thuốc.
"Vương gia, để ta."
Làm người thì vẫn nên chủ động một chút.
Ta vừa dịu dàng như nước đút thuốc cho hắn, vừa tìm cách tẩy não hắn.
"Vương gia, bệnh này vài ngày nữa sẽ khỏi thôi."
"Ngài cũng không cần phải tức giận làm hại thân thể."
"Oán oán tương báo đến bao giờ mới dứt chứ."
Nạp Lan Xí đột nhiên ho lên một tiếng, điềm nhiên nhổ ra một bãi máu đục.
Bãi máu đó thật là lớn.
Hắn hỏi: "Ngươi bảo cô phải làm sao cho phải?"
Tim ta đập thình thịch liên hồi.
Căn bệnh này nhìn qua cứ như sắp sửa lâm chung tới nơi rồi.
Hắn lại nhắm mắt, nằm vật ra giường: "Ngày mai, tiếp tục tới hầu hạ cô…"
Ta thoái thác: "Nhiếp Chính Vương, ngài và ta nam nữ cô quạnh ở chung một phòng, truyền ra ngoài thì tiếng tăm không hay đâu…"
Nhưng hắn chẳng thèm mắc bẫy này.
"Diệp Doanh Tuyết, ngươi có thể che mắt thiên hạ để đi tìm Tống Hoài," Ánh mắt Nạp Lan Xí sâu thẳm, "Tất nhiên sẽ có cách dối trời vượt biển để tới tìm cô."
Khoảnh khắc đó, ta câm nín không thốt nên lời.
Quả nhiên, con người không nên quá tài giỏi.
Lúc bước chân ra khỏi vương phủ, gã thị vệ cản ta lại: "Cô nương, ngài tốt nhất đừng đi cửa chính nữa, ảnh hưởng tới danh tiếng của Nhiếp Chính Vương."
Ta: "…"
Những ngày tháng lén lút như trộm gà cắp chó này biết đến bao giờ mới kết thúc đây.
Đông Mai trừng mắt: "Hừ, vương phủ các ngươi cao quý quá nhỉ, sao ai nấy đều vừa điếc vừa mù thế chứ."
"Vương phủ bọn ta quả thực chẳng có người bình thường," Gã thị vệ ôn tồn mỉm cười, "Mọi người đều mang tật bẩm sinh, may mắn gặp được Nhiếp Chính Vương, bọn ta mới có miếng ăn để giữ mạng."
"Diệp cô nương, cái tốt của Vương gia nhà ta."
"Sau này ngài sẽ biết thôi."
Suốt mấy ngày liền, ta bất chấp nguy hiểm hành sự, bên ngoài âm thầm xuất hiện lời đồn đại, bảo rằng nhìn thấy đích nữ tướng phủ lén lút hẹn hò với Nhiếp Chính Vương.
Rốt cuộc, mẹ ta cũng bắt đầu chú ý tới.
Bà ấy thậm chí còn sai người tới đo eo ta, sắc bén phán: "Mới vài ngày ngắn ngủi mà vòng eo này đã thô thêm một phân rồi, không phải con lén lút làm ra trò nhơ nhuốc gì ở bên ngoài đấy chứ?"
Lời này nghe qua là biết đang gõ đầu dằn mặt ta, xem có phải ta đã mang thai rồi hay không.
Tim ta đập rộn ràng như trống: "Con gái không có, dạo này chỉ là ăn hơi nhiều thôi."
Thế nhưng mẹ ta chẳng hề tin tưởng, ngược lại còn sai một ma ma l*t s*ch quần áo ta ra để kiểm tra thân trinh tiết, mặc kệ ta tủi hờn rơi lệ.
Cuối cùng, bà ấy mới thở phào nhẹ nhõm: "Lui ra đi, tuyệt đối không được tham ăn nữa, ra ngoài nhận phạt với ma ma."
Câu nói này lạnh lẽo như băng giá.
Dù cho vô số lần ta đã nghe đến mức tê dại, nhưng trong lòng vẫn luôn khao khát có một ngày bà ấy sẽ xót thương ta, bảo ta ăn thêm vài miếng.
"Mẹ." Ta rốt cuộc vẫn ngậm chặt miệng lại: "Con sẽ ăn ít đi."
Mẹ ta mỉm cười hiền từ: "Thế mới đúng chứ, ai bảo Hoàng đế thích eo thon, chỉ là làm khổ con rồi."
Bà ấy cũng biết ta khổ.
Thế nhưng chỉ vì cái sở thích chẳng đáng nhắc tới của Hoàng đế, bà ấy lại bằng lòng để ta chịu khổ suốt mười mấy năm trời.
Ta đột nhiên muốn xé rách cái vẻ thái bình mà đám người này đang tô vẽ lên, đột nhiên muốn cho họ biết rằng, ta cũng là một con người bằng xương bằng thịt.
Ta không muốn làm những điều ta không muốn làm.
Nghe đồn Thánh thượng cực kỳ sủng ái Nạp Lan Xí, đối với hắn là muốn gì được nấy.
Nửa tháng qua lại này, Nạp Lan Xí chẳng hề đáng sợ như lời đồn đại, so với kẻ vui buồn thất thường, hắn lại giống một bức tượng Phật được người ta thờ phụng trên đài cao hơn.
Lúc nào cũng dửng dưng, chẳng màng tới bất cứ thứ gì.
Hôm đó, ta mang danh nghĩa tới thăm bệnh, đường đường chính chính ngồi kiệu tướng phủ bước vào phủ Nhiếp Chính Vương.
Nạp Lan Xí đang nhắm mắt dưỡng thần trên giường bệnh.
Tùy tùng không cản nổi ta.
Ta xông tới trao ngay một nụ hôn, cố sống cố chết hôn cho hắn hết đường vờ vịt.
Có những chuyện, một khi đã bắt đầu thì sẽ tự hiểu trong lòng.
Rốt cuộc, Nạp Lan Xí mở mắt, ánh mắt chẳng gợn chút gợn sóng: "Vô sự hiến ân cần, ngươi có chuyện gì muốn cầu xin cô sao?"
Ta ngượng ngùng khó cất lời, nén nửa ngày trời cũng không thốt ra nổi một chữ.
"Ngươi không nói." Nạp Lan Xí lạnh lùng bảo, "Làm sao ta đồng ý được."
Ta mở lời: "Cưới ta."
Hai chữ này tựa như hòn đá thả xuống lòng hồ, dấy lên biết bao gợn sóng trong mắt hắn. Cuối cùng, hắn lại nhắm mắt lại.
Khiến người ta chẳng thể soi thấu bên trong mang sắc thái gì.
Ta hỏi lại một lần nữa: "Rốt cuộc ngài có cưới hay không?"
Cuối cùng hắn cũng cất tiếng: "Không thể."
Hai chữ "không thể" này đã làm ta bị tổn thương đôi chút.
Đã không cưới, vậy những ngày qua quay ta mòng mòng trong lòng bàn tay là vì cảm thấy thú vị sao?
Ta xoay người đi, cảm giác tủi nhục nhạt nhòa vương vấn trong lòng, trước khi rời đi không kìm được chửi một câu: "Nạp Lan Xí, ngươi thật đê tiện."
Một bàn tay túm chặt lôi ta trở lại.
Hắn hình như đã có chút rối loạn.
"Nàng không thích ta." Giọng Nạp Lan Xí nhàn nhạt, "Đây là lý do không cưới."
Câu nói này khiến bước chân ta khựng lại, suýt nữa thì ngã nhào.
Ta và hắn qua lại chưa quá mười ngày.
Năm ngày đầu, ta lo sợ hắn tắt thở, tướng phủ ta sẽ bị tru di cửu tộc.
Năm ngày sau, ta sợ tướng phủ phát hiện ra manh mối, ra khỏi cửa cũng phải lén lút như ăn trộm.
Hơn nữa, ta cũng chẳng phải kiểu người gặp ai là mê người đó, làm sao mà thích hắn được…
Cũng may, cảm xúc của ta khá ổn định.
Ta tiến sát lại, lấy hết can đảm sờ vào eo hắn một phát, cơ bắp của hắn lập tức căng cứng lại, cứng như một hòn đá.
Ta nửa như trêu chọc, nửa như hoài nghi: "Nạp Lan Xí, ngươi thích ta, có đúng không?"
Hắn lại im lặng không lên tiếng, tuy thần thái bình tĩnh nhưng nơi đáy mắt lại ẩn giấu vài phần thảm hại.
Ta vừa ngạc nhiên vừa e ấp: "Ngươi thật sự thích ta sao?"
Nạp Lan Xí đăm đăm ngước mắt nhìn ta, thân hình hơi run lên nhưng trong miệng lại thốt ra những lời lạnh như băng: "Hôm nay nếu nàng không có việc gì thì trở về nghỉ ngơi đi."
Chẳng hiểu vì sao.
Thế mà ta lại không còn sợ Nạp Lan Xí nữa, thậm chí còn có chút muốn chơi xấu làm hắn đỏ mặt.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
