Chương 1
Sau khi Nhiếp Chính Vương về kinh, Hoàng đế ban cho hắn mấy mỹ nhân thị thiếp mảnh mai như liễu rũ trước gió.
Mấy tháng sau, Hoàng đế nhìn qua, tưởng chừng người nào người nấy đều đã mang thai.
Kết quả lại gần nhìn kỹ, các mỹ nhân ai nấy đẫy đà béo khỏe, mông to eo tròn, lần lượt ngượng ngùng nói: "Nhiếp Chính Vương thích kiểu đầy đặn tròn trịa, nô gia… nô gia đã rất cố gắng làm hài lòng ngài ấy rồi."
Dáng vóc tròn lẳn đó, quả thực là đã rất cố gắng.
Rất nhanh, cả Thượng Kinh đều biết Nhiếp Chính Vương thích mỹ nhân béo tốt, càng béo càng hay…
Hoàng đế càng nhìn càng thấy bất thường, mặt tức đến xanh lè.
Đúng lúc này, cha ta vừa nhắc đến chuyện đưa ta vào cung thì đã bị Hoàng đế mắng cho tối sầm cả mặt mũi.
Hôm sau, Hoàng đế lệnh cho các văn võ đại thần nộp đích nữ của mình ra để tham gia tiệc Bách Hoa, nếu Nhiếp Chính Vương ưng ý ai thì áp giải thẳng vào động phòng.
Tin tức vừa được tung ra.
Mẹ ta phát điên tại chỗ: "Có đi thì ta đi! Doanh Tuyết phải vào cung làm phi, lỡ như bị ngài ấy nhìn trúng thì tính sao!"
Cha ta gật đầu: "Khóa nó lại, cứ tuyên bố với bên ngoài là cáo bệnh."
Nghe hai người bọn họ mưu tính công khai, mười bảy năm qua, lần đầu tiên ta biết thế nào là phản kháng.
"Cha, Nhiếp Chính Vương thích mỹ nhân béo tốt…" Ta vịn lấy vòng eo nhỏ nhắn vừa một nắm, yếu ớt nói, "Thay vì phạm tội khi quân, chi bằng nể mặt bệ hạ một chút."
Quả nhiên, các đích nữ cáo bệnh quá nhiều, Hoàng đế nói khiêng cả quan tài lên dự tiệc.
Lỡ như Nhiếp Chính Vương nhìn trúng vẫn có thể kết một mối minh hôn.
Ngày dự tiệc, ta ăn mặc hệt như một con công xòe đuôi.
Đông Mai mang vẻ mặt chẳng còn thiết sống: "Cô nương, lần này ngài lại yêu Nhiếp Chính Vương rồi sao?"
Ta vô cùng ngại ngùng: "Không, là để quyến rũ Tống Hoài."
Thực ra, Tống Hoài là cháu ruột của Hoàng hậu.
Chỉ cần ta xuất chúng vượt trội thì nhất định sẽ chiếm được cảm tình của Hoàng hậu, nếu bà ấy có thể đích thân ban hôn cho ta và Tống Hoài.
Thì mười cha ta cũng chẳng cản nổi nhân duyên trời định này.
Đông Mai bừng tỉnh hiểu ra: "Tiểu thư, hóa ra lý do ngài thích Tống công tử lại lắm mưu nhiều kế đến vậy……"
"Làm gì có lắm chuyện vừa gặp đã yêu như thế." Ta trong trẻo cất lời, "Ngươi nhớ lấy, chỉ có từng bước tính toán mới rời xa được đàn ông già."
Tại tiệc Bách Hoa, nam nữ ngồi riêng.
Ta vừa mới ngồi xuống đã nghe thấy tiếng các quý nữ đằng sau như sắp đứt hơi.
"Ta đã nhịn đói bảy ngày rồi…"
"Ta đã nhịn đói một tháng rồi…"
"Ta da bọc xương thế này, Nhiếp Chính Vương cũng chẳng thèm liếc ta lấy một cái."
Nhìn quanh một lượt, những quý nữ ngày thường rực rỡ tươi thắm nay lại mặt vàng má hóp, tạo ra ảo giác như vừa trải qua cảnh nhà tan cửa nát.
Trong đám đông, Tống Hoài ngồi ngay ngắn, thấy ta tao nhã ngồi xuống, tay y run lên một cái: "……"
Quý nữ bên cạnh nhỏ giọng hỏi ta: "Tống Thị lang đang nhìn ngươi đấy à?"
"Thế sao? Ngươi đừng nói bậy." Ta đỏ mặt, thẹn thùng lên tiếng, "Ta ngày ngày ở nhà học thuộc 'Nữ đức', cũng chẳng rõ Tống công tử có ý gì nữa."
Từ nhỏ, mẹ ta đã dạy ta phải tỏ ra cái uy thế của đích nữ tướng phủ, giống như một viên ngọc quý đang chờ giá mà bán.
Quý nữ thắc mắc: "Kỳ lạ thật, thế người ngày ngày chặn đường Tống Thị lang đâu phải là ngươi?"
Ta thật sự muốn nhét giẻ bịt miệng nàng ta lại.
Cũng may, chẳng mấy chốc không còn ai cất tiếng, toàn bộ buổi tiệc trở nên ảm đạm chết chóc.
Sau lưng ta nổi từng cơn lạnh ngắt, ngẩng đầu lên chỉ thấy một người đàn ông rảo bước qua ngàn hoa, dung mạo mỹ lệ, ánh mắt nhàn nhạt, mang một khí chất trích tiên như vô tình rơi xuống chốn nhân gian.
Đằng sau, không ít quý nữ nuốt nước bọt ừng ực "Đây là công tử nhà ai vậy, dáng vẻ thật tuấn tú."
"Muội muội tỉnh lại đi, đó là Nhiếp Chính Vương đấy."
Khó ai ngờ tới Nạp Lan Xí lại sở hữu một gương mặt vô hại với người lẫn vật, lại giống như sẵn lòng phổ độ chúng sinh. Hắn cao lớn khác thường, khiến các công tử thế gia đứng cạnh vô tình bị biến thành nhỏ bé gầy yếu.
Hắn lướt qua chúng sinh, cuối cùng ngồi xuống ngay đối diện ta.
Ta đứng ngồi không yên.
Là đích nữ tướng phủ, ta không thể đánh mất phong thái, bằng không về nhà lại phải quỳ từ đường.
我不低头,他也不低头。 Ta không cúi đầu, hắn cũng không cúi đầu.
Trong lúc gượng gạo, Nạp Lan Xí nâng mí mắt: "Ngươi nhìn cô, khiến cô cảm thấy rất khó chịu."
"…" Ta vội vã cúi đầu, "Vâng, thần nữ không dám nữa."
Sau khi cúi đầu, ta chán nản xoắn xuýt các ngón tay, rồi sau đó, ánh mắt lại vô tình đảo quanh loạn xạ.
Trên bàn đá đối diện, cổ tay to khỏe vững chãi quấn chuỗi tràng hạt ẩn dưới lớp bào trắng, tựa như xâu hạt sắp sửa bị căng nứt ra.
Ta nổi cả da gà toàn thân.
Thật đáng sợ quá đi.
Một tay hắn có thể bẻ gãy cả vòng eo của ta.
Nạp Lan Xí rụt tay lại, trầm giọng nói: "Ngươi, ánh mắt hãy yên phận một chút."
"…" Ta cắn môi, nhắm chặt mắt lại, "Vâng, thần nữ không nhìn nữa."
Biết bao nhiêu người nhìn về phía ta bằng ánh mắt đồng cảm.
Nơi không xa, khuôn mặt Tống Hoài mất đi vẻ ôn hòa thường ngày, y hơi bực tức nói: "Diệp cô nương, ta đổi bàn với cô nương, cô nương sang bên chỗ ta đi."
Khoảnh khắc đó, ta sắp sửa khóc ra tiếng.
Tống Hoài, không hổ là người đàn ông ta theo đuổi suốt cả tháng trời, y rốt cuộc cũng biết cách rồi.
Trên đài cao, nét mặt Hoàng hậu hoảng sợ: "Nhiếp Chính Vương, Tống Hoài làm loạn quy tắc, ta sẽ tự mình phạt nó."
"Chỉ là đổi bàn thôi." Giọng điệu Nạp Lan Xí nhạt nhẽo, "Ta giết cha giết huynh, sợ ta cũng là lẽ thường tình."
Thế là, người người tự thấy nguy cơ, chẳng ai dám cất tiếng.
Lý do cả thành đều khiếp sợ Nạp Lan Xí chính là hắn là một kẻ súc sinh chính hiệu.
Đêm đoạt ngôi mười năm trước.
Nạp Lan Xí đã giết phụ hoàng, giết huynh đệ tỷ muội, giết cả nhú mẫu cùng cung nữ của mình, máu tươi đêm đó bắn đầy các bức tường cung cấm, nửa tháng mới lau dọn sạch sẽ.
Lúc đó, hắn chỉ mới là một thiếu niên.
Thật đáng sợ làm sao.
Thế nhưng kẻ súc sinh này, dù cho có khoác lên mình lớp da nhà Phật ở trong chùa, ngày ngày làm việc thiện thì lẽ nào lại không phải là súc sinh nữa sao?
Hoàng hậu cười gượng, bảo ta lên dâng điệu múa.
Ta có ý muốn quyến rũ Tống Hoài, cho nên nhảy múa nồng nhiệt như ngọn lửa, trong lúc đó, ta ngoảnh đầu nhìn y…
Liếc nhìn một cái.
Lại làm ta tức đến sôi máu.
Tống Hoài giống như bị ma xui quỷ khiến mà nhìn chằm chằm Nạp Lan Xí.
Đối phương mang ánh mắt mơ màng, lại nở ra nụ cười khiến cả súc sinh cũng phải thần hồn điên đảo, tay phải nâng ly mời rượu y.
Hai người này, nhân lúc ta không chú ý rốt cuộc lại dính lấy nhau rồi.
Khắp triều đình phong trào 'Long Dương' đang thịnh hành, ta cứ tưởng Tống Hoài tự trọng, không ngờ rằng y lại không tự trọng đến nhường này!
Ta múa đến trước mặt Tống Hoài, mặt đầy phẫn uất.
Y ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh nhìn này lại mang theo vài phần chiều chuộng.
Ta vừa mới định mỉm cười, nhưng không biết tên trời đánh nào lại vứt một chiếc ly rượu trên mặt đất, ta hụt chân một cái, đá trúng người ngồi đối diện Tống Hoài.
Sau một tiếng tùm rơi xuống nước, có người nín thở: "Vừa rồi cái gì rơi xuống thế? Nhiếp Chính Vương, Nhiếp Chính Vương bị người ta đạp rơi xuống nước rồi!"
Người đầu tiên nhảy xuống hồ là ta.
Người rơi xuống hồ kia đâu phải là Nhiếp Chính Vương?
Rõ ràng là cái đầu trên cổ của ta.
Nếu Nạp Lan Xí mà chết, sáng mai tướng phủ sẽ xuất hiện mấy cái xác khô mất đầu, bao gồm cả ta.
Hắn ở dưới đáy hồ, hắn nặng trịch.
Nạp Lan Xí nửa khép mắt, mơ màng nhìn ta, say khướt rồi, tự mình nhả bong bóng dưới nước.
Trước khi hắn kịp tự chơi chết chính mình, ta hạ quyết tâm, áp sát tới cắn chặt lấy miệng hắn, truyền hơi cho hắn.
Thị vệ của Nạp Lan Xí nhảy xuống hồ mò người, dưới nước nhìn không rõ, bọn họ sốt sắng gào lên thảm thiết: "Vương gia, Vương gia ngài ở đâu?"
Cuối cùng, bọn họ cũng nhìn thấy, ta đang ôm lấy eo Nạp Lan Xí dốc sức trồi lên mặt nước, nhóm thị vệ này hình như lại bị mù rồi.
"Không thấy gì cả…"
"Hoàn toàn chẳng thấy gì hết…"
"Vương gia làm vậy nhất định là có đạo lý của ngài ấy."
Ta thiếu dưỡng khí rồi ngất đi, trong lúc mơ mơ màng màng có ai đó nắm lấy eo ta, kéo ta lên bờ.
Đêm đó, buổi tiệc kết thúc trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Ta bị cha nhốt trong từ đường, cầm thước nẹp giáng từng đòn đánh mạnh: "Diệp Doanh Tuyết, thu lại cái tâm tư khôn lỏi của ngươi đi, ngươi tưởng quyến rũ được ai là không cần vào cung nữa sao?"
Cơn đau xé da nát thịt khiến ta choáng váng từng hồi.
Ta nghiến răng, ánh mắt nhẫn nại: "Cha, mười mấy năm qua, con chỉ là một quân cờ để vào cung thôi sao?"
Câu nói này, ta đã nén mười mấy năm, chưa từng thốt ra lời.
Ta là đích nữ tướng phủ nhưng đến cơm cũng không được ăn no, chịu đựng vô số nỗi khổ, chỉ vì một câu "đức tài vẹn toàn", chỉ để vào cung làm phi tử cho Hoàng đế.
"Nếu ngươi vào cung," Cha ta nở nụ cười giả tạo, "Đương nhiên ngươi là con gái của ta."
"Nhưng nếu Nạp Lan Xí hỏi tội thì ngươi cũng đừng trách ta nhẫn tâm, tự tay giết ngươi để xoa dịu mối hận trong lòng ngài ấy."
Ta mang theo một thân thương tích trở về phòng.
Đông Mai bôi thuốc cho ta, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, có đau không."
Mắt ta đờ đẫn không chút thần sắc: "Không đau chút nào."
Ta vốn nên đoán được từ sớm rồi.
Thế nhưng khi nghe nói mình là quân cờ của nhà họ Diệp, cảm giác đau đớn khôn tả vẫn lan tỏa khắp toàn thân.
Tại sao các ca ca của ta thích làm gì thì làm, gây ra họa lớn cũng chưa từng bị trừng phạt thực sự.
Còn ta ăn thêm một miếng cơm là lại bị nhốt trong từ đường, đối mặt với liệt tổ liệt tông nhà họ Diệp mà xám hối.
Nhưng ta có lỗi gì cơ chứ?
Điều ta cầu mong chẳng nhiều nhặn gì, chỉ muốn tìm một người phu quân bình thường, tôn trong nha, bình an đi hết cuộc đời này mà thôi.
Thế nhưng những người này lại muốn dùng chiếc lồng vàng nhốt ta trên gác cao, làm vật cho người ta ngắm nghía trêu đùa.
Đông Mai hiếm khi thấy ta khóc lóc thảm thiết đến thế.
Nàng ngập ngừng một hồi rồi nói: "Tiểu thư, ta đã liều mạng lén nhận giúp ngài một bức thư…"
Chữ viết trên phong thư ấy vô cùng thanh nhã.
Hình như vẫn còn vương vấn mùi mực chưa kịp khô.
Giống hệt như Tống Hoài, toàn thân trên dưới đều tự trọng khắc chế, vậy mà lại làm ra cái chuyện đưa thư từ riêng tư như thế này.
Ta cầm lấy bức thư, ném thư vào ngọn lửa đốt cháy: "Đã là chuyện liều mạng mà làm, vậy lần sau đừng làm nữa."
Đông Mai kinh hãi: "Tiểu thư, đây là thư của Tống… Tống Thị lang mà, chẳng phải ngài rất thích ngài ấy sao?"
Ta ủ rũ nói: "Không yêu nữa, đổi người tiếp theo đi."
Ta không yêu nổi bất kỳ ai nữa.
Ta chỉ là một quân cờ sắp sửa phải vào cung.
Mấy ngày sau, Nạp Lan Xí ngã bệnh.
Mí mắt ta giật giật liên hồi: "Lý do là gì?"
Đông Mai ngập ngừng: "Bên ngoài đều đồn rằng, ngài đạp ngài ấy xuống nước, khiến ngài ấy ngã bệnh."
Ta sợ hãi lo âu: "Có nghiêm trọng không?"
"Sắp không xong rồi." Đông Mai mếu máo, "Ngày ngày nằm liệt trên giường, thuốc thang vô phương cứu chữa."
Quả nhiên, vừa nghe ngóng được Nạp Lan Xí đã bệnh mấy ngày, ai nấy đều đồn rằng hắn làm nhiều điều ác, ta thay trời hành đạo.
Cha ta đến tận cửa xin lỗi, năm lần bảy lượt đều bị nô bộc đuổi thẳng ra ngoài, mấy ngày nay, đến cả thiếp thất của cha cũng lẩn tránh ông ấy, chỉ sợ bị giận lây.
Ta vội vã ôm lấy đầu: "Cha ta sẽ không thật sự xách cái đầu của ta đến tạ tội với Nạp Lan Xí đấy chứ."
"Có… có khả năng đấy." Đông Mai cũng hoảng theo, "Tiểu thư, hay là chúng ta sang dỗ dành Nhiếp Chính Vương một chút, bảo ngài ấy tha thứ cho chúng ta đi."
Cũng có lý.
Ta vừa định bước ra cửa thì lại lùi lại ba bước: "Hắn vừa thấy ta, không kìm được nhấc đao chém chết thì tính làm sao?"
Đông Mai cũng rối tung cả lên.
Ta ngồi trước bàn trang điểm, chỉ chỉ vào mặt mình: "Đó, biến nó thành cái vẻ khiến người ta nhìn vào là không nỡ xuống tay giết đi."
Đông Mai: "…"
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
