Chương 3

Ngày hủy hôn, cả tôi và Hạ Vương đều không có mặt.

Tôi mua vé máy bay ra nước ngoài, ngày trở về thì bỏ ngỏ.

"Tiểu Vụ, em trai cậu bị bố cậu đ.á.nh cho thừa sống thiếu c.h.ế.c. Cậu không thấy cảnh đó đâu, Hạ Vương còn đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa nữa đấy."

Khương Đào gọi điện thoại quốc tế cho tôi. Ngay ngày ra nước ngoài tôi đã đổi sim, ngoại trừ nó, không ai biết tung tích của tôi cả.

"Đáng đời lắm." Tôi nhạt giọng đáp.

"Hạ Vương ba ngày hai bữa lại chặn cửa nhà cậu, đi khắp nơi dò hỏi tin tức. Mình cứ có cảm giác giữa hai người có hiểu lầm gì đó." Khương Đào khựng lại, vẻ muốn nói lại thôi.

"Thôi, không nhắc đến nữa, mình phải đi học rồi."

Tôi vội vàng cúp máy.

Mỗi lần nhắc đến Hạ Vương, tôi chỉ có thể chọn cách trốn chạy.

Hứa Quang bị phạt, trong lòng tôi thừa hiểu, tất cả cũng là vì tôi mà ra. Thằng bé không biết từ b.a.o giờ đã nảy sinh những tâm tư lệch lạc với tôi.

Ngay cả chuyện tôi là con n.u.ô.i nhà họ Hứa, cũng do nó cố tình tiết lộ cho tôi biết.

Chuyện là ngày hôm đó, khi tôi lấy hết dũng khí nói muốn huỷ hôn với Hạ Vương thì người hầu chạy đến tìm tôi.

"Tiểu thư, thiếu gia tìm cô."

Tôi rảo bước lên lầu, đẩy cửa vào, thấy Hứa Quang đang ngồi trên giường, thần sắc bình thản như không, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh lạ thường.

"Tiểu Quang, sao thế?"

"Hứa Nguyệt." Nó đột nhiên gọi cả họ lẫn tên tôi.

Tôi sững lại: "Hả?"

"Em thích chị."

Nó từng bước ép sát, tôi chỉ biết lùi lại, cho đến khi lưng đụng mạnh vào cánh cửa, không còn đường thoát.

"Tiểu Quang, đừng có quậy nữa, chị là chị của em mà. Hộ khẩu của chúng ta còn ở chung một cuốn sổ đấy."

"Em biết chị đã nghe thấy hết rồi mà."

Hứa Quang không còn là cậu thiếu niên đơn thuần như trước nữa, trong ánh mắt nó giờ đây là sự chiếm hữu đầy cố chấp.

Tim tôi đập liên hồi, khoảnh khắc đó tôi đã lờ mờ hiểu ra mọi chuyện.

"Là em... cố tình sao?"

"Đúng vậy, như thế thì chị mới là của em. Chị có biết lúc Hạ Vương hôn chị, em khó chịu đến nhường nào không? Chị à, em yêu chị thật lòng."

Hứa Quang càng lúc càng áp sát, ngay lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên: "Tiểu thư, canh giải r.ư.ợ.u của thiếu gia xong rồi ạ."

Tôi chớp thời cơ đẩy nó ra rồi chạy trối c.h.ế.c.

Thấm thoát đã nửa năm trôi qua kể từ ngày tôi ra nước ngoài.

Tôi tự ép bản thân phải xóa sạch cái tên "Hạ Vương" ra khỏi cuộc đời mình.

Hai ngày trước, Khương Đào ném cho tôi một cái tin chấn động.

Hạ Vương sắp liên hôn với Lâm Tiếu. Tôi c.h.ế.c trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng, đến cái nồi đang đun trên bếp cũng quên bẵng đi.

Đến khi hoàn hồn lại, khói đen đã mù mịt cả bếp, ngọn lửa l**m quanh mép nồi, suýt chút nữa thiêu rụi cả căn nhà.

Tôi sặc sụa đến ch** n**c mắt, đứng giữa căn bếp hỗn độn, cổ họng nghẹn đắng.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Tiếng đập cửa vang lên dồn dập.

"Ai đấy?"

Tôi ghé mắt nhìn qua mắt mèo, ngoài cửa là một người đàn ông lạ mặt, dáng người cao ráo, gương mặt sáng sủa, trông không giống kẻ xấu.

"Thấy nhà cô bốc khói đen, cần tôi giúp gì không?"

"Không cần, cảm ơn."

Tôi lạnh lùng từ chối qua cánh cửa rồi chẳng thèm quan tâm đến anh ta nữa.

Hôm sau, dạy xong lớp piano cho bọn trẻ, trời đã tối mịt.

Đi bộ trên đường về, tôi luôn có cảm giác có một ánh mắt vô hình cứ dõi theo sau. Tim đập thình thịch, tôi nắm c.h.ặ.t chai xịt hơi cay trong túi, bước chân càng lúc càng nhanh.

Vừa định móc chìa khóa mở cửa, một con d.a.o sáng loáng đã kề ngay vào cổ tôi.

"Anh muốn gì, tiền bạc tôi đều có thể đưa cho anh." Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, tìm cách trấn an hắn.

Nhân lúc hắn hơi sững người, tôi vung tay xịt thẳng hơi cay vào mắt hắn.

"Mẹ kiếp!"

Tên kia đau đớn gầm lên, điên cuồng vung d.a.o đ.â.m về phía tôi.

Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, nghĩ rằng lần này thật sự tiêu đời rồi.

"Hứa Nguyệt!"

Tiếng gầm thét quen thuộc như khắc vào xương tủy bất ngờ đập vào tai tôi. Tôi cứ tưởng mình bị ảo giác.

Giây tiếp theo, bóng dáng Hạ Vương lao tới, anh vậy mà tay không bắt lấy lưỡi d.a.o sắc nhọn đó. Anh lật tay, đè gã côn đồ vào tường đầy tàn nhẫn và dứt khoát.

M.á.u đỏ tươi nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh lẽo.

"Đứng xem kịch đấy à?" Hạ Vương không thèm quay đầu, giọng điệu bực bội lườm người đàn ông bên cạnh.

Lúc này tôi mới nhìn rõ, người đứng cách đó không xa chính là gã đàn ông tối qua đã gõ cửa.

Anh ta nhún vai, vẻ mặt vô tội: "Không phải muốn chừa cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân cho cậu sao? Ai dám cướp đất diễn của cậu chứ."

"Anh chảy nhiều m.á.u quá..." Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang không ngừng rỉ m.á.u của anh, nước mắt tức khắc vỡ òa.

"Nín đi." Hạ Vương nhíu mày nạt tôi.

Nhưng anh càng gắt gỏng, tôi lại càng khóc to hơn, bả vai cứ run lên bần bật.

Cuối cùng anh đành dịu giọng, khẽ thở dài: "Đừng khóc nữa, em mà khóc nữa là m.á.u anh chảy cạn thật đấy."

Tôi luống cuống kéo anh vào nhà, tay chân lóng ngóng sát trùng băng bó. Nhưng vết thương quá sâu, m.á.u không cầm được, nhuộm đỏ hết lớp gạc này đến lớp gạc khác.

"Anh là đồ ngốc à?" Tôi nghẹn ngào mắng. Nước mắt hòa cùng sự xót xa rơi lã chã xuống mu bàn tay anh.

Bác sĩ gia đình dặn tôi phải chăm sóc anh cẩn thận, vì vết thương này cần thời gian hồi phục rất dài.

Tôi đành cắn răng đồng ý. Vậy là Hạ Vương mặt dày ăn vạ ở nhà tôi cả tháng trời.

Mỗi lần tôi khéo léo giục anh đi, anh đều nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương, rồi giơ bàn tay vẫn chưa thể cử động linh hoạt lên.

Tôi chỉ đành nuốt hết những lời định nói vào trong bụng.

Hôm nay, Lâm Tiếu tìm tới tận cửa. Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê gần khu chung cư.

Cô ta vừa ngồi xuống đã đẩy một tấm thẻ đến trước mặt tôi. Mắt trái tôi khẽ giật.

"Hứa Nguyệt, tôi và Hạ Vương đã liên hôn rồi, cô biết chứ?"

Tôi đờ đẫn gật đầu: "Rồi sao?"

"Tôi cầu xin cô đấy! Mau về với anh ấy đi!" Lâm Tiếu mếu máo.

"Hả?"

"Cô đi rồi, Hạ Vương cứ như phát điên vậy! Suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào công việc. Làm việc thì thôi đi, anh ta còn lôi cả nhà tôi với nhà họ Hứa ra hành hạ."

"Hai người không phải đã liên hôn rồi sao?" Tôi hỏi lại lần nữa.

"Cô nhìn chúng tôi giống tự nguyện lắm à?" Lâm Tiếu chẳng nể nang mà lườm tôi một cái.

Tôi xoa cằm gật đầu: "Cô chắc chắn là nguyện ý rồi!"

Lâm Tiếu nặn ra một biểu cảm còn khó coi hơn cả khóc: "Trước đây là do tôi có mắt không tròng, Hạ đại thiếu gia chỉ có mình cô mới trị nổi thôi."

Tôi đào đâu ra bản lĩnh lớn đến thế chứ.

Cô ta lại đẩy tấm thẻ về phía tôi thêm chút nữa: "Ba mẹ tôi bảo, chỉ cần cô thu phục được Hạ Vương, 5 triệu trong thẻ này sẽ là của cô."

Còn có chuyện tốt thế này sao? Vừa dâng tiền vừa dâng người?

"À đúng rồi, chú Hứa bảo tôi nhắn cô, chơi đủ rồi thì về nhà đi."

Tôi vân vê ngón tay, vành mắt dần đỏ hoe.

"Cô đừng có khóc, lát nữa Hạ Vương mà thấy lại tưởng tôi bắt nạt cô đấy."

Lúc về đến nhà, chỉ có bóng đèn mờ ở lối vào là sáng, phòng khách tối om.

Tôi nắm c.h.ặ.t tấm thẻ, đứng sững tại chỗ một hồi lâu. Đột nhiên, một lực đạo mạnh mẽ rút phăng tấm thẻ trong tay tôi đi.

Cổ áo anh mở phanh, ép c.h.ặ.t tôi vào góc tường, giọng khàn khàn đầy dụ dỗ: "Hứa Nguyệt, em lại đùa giỡn anh đấy à?"

"Anh nghe em giải..."

Anh căn bản không cho tôi cơ hội lên tiếng, đôi môi ấm nóng hung hăng phủ xuống, môi lưỡi quấn quýt không rời.

Tôi bị hôn đến mức choáng váng cả đầu óc.

Anh đột nhiên nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, từ từ di chuyển xuống, lòng bàn tay áp sát vào cơ bụng săn chắc nóng bỏng của mình.

Anh ghé sát tai tôi thì thầm: "Thích không?"

Tôi vô thức gật đầu.

Anh bế bổng tôi vào phòng ngủ, giọng nói mang theo một sự run rẩy khó nhận ra: "Có được không?"

Tôi không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy cổ anh, rướn người hôn đáp trả.

Hơi thở ấm nóng phả bên tai, mọi lý trí vào khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ.

Ngày hôm sau tôi mới biết, tay anh đã khỏi từ lâu rồi. Chỉ là cố tình giả vờ không cử động được để khiến tôi thấy có lỗi mà thôi.

Tôi tức điên không thèm đếm xỉa tới anh, anh lại lấy tấm thẻ kia quơ quơ trước mặt tôi. Lúc này tôi mới phản ứng lại, hèn chi tôi tìm mãi không thấy thẻ, hóa ra bị anh ta cuỗm mất.

"Em lại vì tiền mà định bán anh đi à? Đừng tưởng hôm đó anh không thấy em gặp Lâm Tiếu."

Tôi giận quá hóa cười: "Đúng đúng đúng, em vì tiền đấy, thì sao nào?"

"Ông đây thiếu gì tiền, trả lại tiền cho cô ta đi!"

Mắt tôi đột nhiên ửng đỏ: "Anh cũng có thích em đâu, dựa vào đâu mà quản em!"

"Anh không thích em thì ở đây làm cái gì?" Hạ Vương ngồi xuống, giọng điệu mềm mỏng hơn hẳn.

"Em nghe thấy hết rồi." Tôi sụt sùi nấc.

"Rốt cuộc là em đã nghe thấy cái gì?"

"Anh nói anh không thích em, anh nói anh thấy em phiền, anh nói người khác theo đuổi em cũng chẳng sao!?"

Hạ Vương im lặng một lát, bực dọc chép miệng.

Anh không giải thích, trực tiếp gọi điện thoại: "Cậu giải thích cho rõ ràng, vợ tôi mà chạy mất nữa thì tất cả cùng hủy diệt hết đi."

Đầu dây bên kia giải thích nửa ngày, sợ tôi không tin, còn gửi luôn một đoạn video qua.

Trong video, Hạ Vương ngậm điếu thuốc, vẻ mặt bất cần. Bọn họ đang chơi trò "Đương nhiên rồi".

"Anh Vương, anh không thích Hứa Nguyệt đúng không?"

"Đương nhiên rồi!"

"Anh Vương, có phải bị cô ta quản đến phiền rồi không?"

"Đương nhiên rồi."

"Vậy tôi đi theo đuổi Hứa Nguyệt, Hạ thiếu thấy sao?"

"Đương nhiên rồi."

"Trừ khi cậu muốn c.h.ế.c."

"Trò chơi kết thúc rồi chứ?" Hạ Vương dập tắt điếu thuốc, phủi bụi trên người, đá văng cái tên nói muốn theo đuổi tôi, gầm thấp: "Mẹ nó, người ông đây nâng niu trong lòng bàn tay, đến lượt các cậu lên mặt à?"

"Thẩm Uyên, cậu đào đâu ra mấy thể loại cặn bã này vậy? Sau này đừng để tôi thấy mặt."

Video kết thúc, căn phòng im ắng chỉ còn lại tiếng hít thở.

"Anh xin lỗi." Hạ Vương nhẹ giọng nói. "Anh không nên cùng bọn họ chơi mấy trò vớ vẩn này."

"Còn cả video Lâm Tiếu gửi cho em ngày hôm đó nữa, cũng là anh cố tình đấy."

"Ừm, hiệu quả tốt lắm, em ghen rồi đây!" Tôi ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm.

"Vậy chúng ta đem thẻ trả cho Lâm Tiếu nhé? Toàn bộ tài sản của anh đều là của em. Chúng ta không ham món lợi nhỏ này đâu." Hạ Vương dỗ dành.

"Không được đâu!" Tôi lắc đầu.

"Tiền quan trọng hơn cả anh sao!?" Hạ Vương hừ một tiếng.

"Sao anh không hỏi xem tại sao cô ta lại đưa tiền cho em?"

"Chắc chắn là muốn em rời xa anh chứ gì." Hạ Vương ôm c.h.ặ.t tôi hơn. "Thôi thì cứ nhận đi, nhà bọn họ cũng chẳng thiếu chút tiền đó."

"Họ bảo em..." Tôi cố tình lấp lửng trêu chọc anh, "Bảo em thu phục anh đi, bảo anh là đồ họa thủy."

"Anh nói xem trên đời này sao lại có chuyện tốt thế nhỉ? Vừa được dâng tiền lại vừa dâng người." Tôi rúc vào ng.ự.c anh cọ cọ.

"Hừ, coi như bọn họ cũng có mắt nhìn."

"Rốt cuộc anh đã làm gì nhà họ Lâm và nhà họ Hứa vậy?"

"Bí mật."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.