Chương 40: Quá khứ của Chung Viễn (2)

Đến

chiều tối Vu Tuy Văn gọi điện đến, lão Châu quả nhiên đã xảy ra chuyện rồi.

Thật ra trước giờ vẫn có người tố cáo lão ta tống tiền, nhận hối lộ, nhưng do

lão ta có chỗ dựa rất vững chắc trong chốn quan trường nên chẳng ai dám đụng

vào. Gần đây không biết lão ta đã đắc tội với ai, cấp trên ra thông báo điều

tra lại, nghe nói đã nắm được chứng cứ.

Những

chuyện này lẽ ra là bí mật nhưng gia đình Vu Tuy văn có gốc gác ở thành phố B,

hôm nay nhận được tin này, anh ta lập tức nghĩ ngay đến Tô Nhất Minh. Anh ta

cảm thấy Tô Nhất Minh gan to, lại thêm luật ngầm chốn thương trường, chắc rằng

anh cũng không tránh khỏi liên đới nên liền thông báo cho anh. Ai ngờ gọi điện

vừa nói được một câu thì có người bước vào, đành nói qua quýt rồi cúp máy.

“Sau đó

thì không tiện nghe điện thoại của cậu. Nhất Minh, cậu nên cẩn thận một chút,

tránh phiền phức sau này.” Vu Tuy Văn không hỏi Tô Nhất Minh rốt cuộc là có

quan hệ như thế nào với lão Châu, chỉ nhắc nhở như vậy rồi cúp máy.

Tô Nhất

Minh huy động mạng lưới tình báo của mình, mấy ngày sau nhận được tin tức xác

thực, cơ quan điều tra đã ra tay, chính vào buổi chiều hôm mà anh hẹn với lão

Châu. Nghe được tin này Tô Nhất Minh một lần nữa toát mồ hôi, chiều hôm đó, anh

mang một món quà định tặng lão Châu. Có thể hôm đó nếu điện thoại của Vu Tuy

Văn không gọi kịp thời, nếu không phải anh đi mua sắm với Trình Vũ Phi quên

mang theo điện thoại thì anh rất có thể đã bị cơ quan điều tra sờ gáy cùng với

lão Châu rồi, rất có thể anh cũng sẽ bị liên đới, không chừng mất cả chì lẫn

chài.

Trình

Vũ Phi lo lắng nhìn Tô Nhất Minh tâm thần bấn loạn, đến ngồi bên cạnh anh, gọi

anh một tiếng.

Tô Nhất

Minh định thần lại, cầm hai món đồ lên tặng cô, cả hai đều là đá quý. Một món

là phỉ thúy xanh, một món là miếng ngọc trắng hơi ngả vàng.

“Cái gì

vậy?” Trình Vũ Phi hồ nghi xem tới xem lui hai món đồ.

“Đá quý

thượng hạng đấy. Một miếng là phỉ thúy Miến Điện, một miếng là ngọc Hòa Điền.”

Tô Nhất Minh nói, đều có giá hơn hai trăm ngàn tệ. Ngọc Hòa Điền là do anh chọn

để mua tặng lão Châu. Lúc đó anh nghĩ, lão Châu đã mở miệng như thế, cho dù là

thật hay giả, anh cũng phải làm như thật tặng món đồ này cho lão Châu. Miếng

ngọc phỉ thúy rất giống với miếng ngọc rởm mà lão Châu lừa anh mua lần trước.

Anh chọn mua sau khi nhận được điện thoại của Vu Tuy Văn, để chứng minh lão

Châu rất có mắt nhìn, đã bỏ ra hai trăm ngàn mua một miếng phỉ thúy thật sự

đáng giá hai trăm ngàn, tuyệt đối không phải là tống tiền hay hối lộ.

“Anh

sưu tầm đá quý à?”

“Anh

không thích đá, chỉ thích gỗ thôi. Anh đã từng nói với em, anh sưu tầm đồ gỗ

giáng hương mà, đặt ở căn biệt thự ở ngoại ô. Lúc nào anh sẽ dẫn em đến xem.”

Tô Nhất Minh đưa tay vuốt tóc cô.

“Vậy

mấy miếng đồ này là thế nào?” Trình Vũ Phi biết tiền lương mấy năm của mình

cũng không mua nổi món đồ nhỏ xíu thế này, hiếu kì cầm miếng phỉ thúy lên soi

dưới ánh đèn. Độ trong suốt rất lớn, giống hệt như thủy tinh, chẳng lẽ lại là

thủy tinh?

“Ấy…

miếng ngọc này có thể trừ tà. Năm nay chẳng phải là năm tuổi của em hay sao?

Năm tuổi thường không thuận lợi. Tặng em để trừ tà.”

Trình

Vũ Phi suýt nữa cắm đầu xuống đất. Tuy cô không giống những người con gái khác,

nũng nịu, khăng khăng không thừa nhận tuổi tác của mình, nhưng dù gì cô cũng

biết yêu cái đẹp, nên lên tiếng phản bác, “Không đúng. Năm tuổi phải tính từ ba

mươi sáu trở lên. Còn sớm mà!”

Tô Nhất

Minh hồn để đầu đâu ừ một tiếng lấy lệ, “Món đồ này tặng càng sớm càng tốt,

tránh tà sớm một chút cũng tốt mà. Ấy… Vũ Phi này, em có hộ chiếu không?”

Trình

Vũ Phi lắc đầu, “Để làm gì?”

“Vậy đi

làm đi. Anh thường xuyên ra nước ngoài, lúc nào đó sẽ dẫn em theo. Có hộ chiếu

rất tiện lợi.”

Trình

Vũ Phi im lặng, trong lòng có chút lo lắng mơ hồ.

Sau khi

lão Châu lên đoạn đầu đài, Tô Nhất Minh đã cắt đứt mối quan hệ làm ăn với công

ty lão ta, ngay cả hợp đồng cung ứng lâu dài ký với lão Vương ngày trước cũng

bị hủy. Bởi thế anh nghĩ khả năng anh bị dính líu vào vụ việc này là rất ít. Ai

ngờ một thời gian sau anh nhận được một tin xấu: công tác điều tra được mở

rộng, một quan to khác cũng bị liên đới, người đó có thế lực lớn. Mạnh vì gạo

bạo vì tiền, thay bao nhiêu đời giám đốc mà vị trí của ông ta vẫn không suy

suyển, tính ra đã là nguyên lão ba triều rồi, người này có mối quan hệ qua lại

với Tô Nhất Minh.

Tô Nhất

Minh biết các thủ đoạn của viện kiểm sát Trung Quốc, anh còn nhớ một người bạn

chí cốt làm trong ngành kiểm sát đã từng nói với anh, vấn đề là họ có muốn điều

tra hay không chứ không có chuyện họ điều tra không ra. Anh cũng biết rất rõ

ràng, cuộc sống nhung lụa mà anh có mấy năm nay chính là đánh đổi từ những vất

vả khổ sở ngày trước. Một khi mình cũng bị vời đi, chắc chắn anh sẽ thành Phố

Chí Cao, việc như thế không còn đơn thuần là hối lộ.

Hơn nữa

anh bây giờ muốn gì được nấy, thực ra cũng chẳng cần phải chịu khổ như thế.

Đang lúc công ty có chút việc phải xử lý ở châu Âu, Tô Nhất Minh liền xuất

ngoại, muốn tạm thời tránh xa đợt phong ba này. Anh không nói cho Trình Vũ Phi

lúc nào về, bởi anh thật sự cũng không biết chừng nào mình mới có thể về.

Cứ như

thế, mười mấy ngày sau, tâm trạng Trình Vũ Phi vô cùng sa sút. Trực giác mách

bảo cô, Tô Nhất Minh chắc chắn đã xảy ra chuyện, nhưng anh thì không muốn nói

cho cô biết. Mỗi tối Tô Nhất Minh đều đúng giờ gọi điện thoại đường dài về,

trong điện thoại ba hoa khoác lác, giả điên giả khùng, trêu cho cô vui. Nhưng anh

càng không để lộ bất cứ điều gì, Trình Vũ Phi càng lo lắng.

Mội

buổi chiều, trời nhập nhoạng tối, không một ngọn gió, ngoài đường chẳng khác gì

một cái lồng hấp khổng lồ, không khí oi nồng. Trình Vũ Phi rời khỏi bệnh viện

được trang bị máy điều hòa tối tân, vừa đi được vài bước, mồ hôi mồ kê đã nhễ

nhại.

Một

chiếc xe đẹp chưa từng thấy không biết từ đâu chui ra, hùng hổ lao về phía cô.

Trình Vũ Phi kêu “Á” một tiếng, lùi lại mấy bước, giẫm phải một cái hố nông

phía sau, ngã nhào ra đất. Chiếc xe gấp gáp đánh vòng, cách cô nếu vài mét lại

quay đầu, nhắm thẳng hướng cổng bệnh viện, rồi lại gấp gáp thắng lại, đỗ xịch

ngay cổng bệnh viện.

Một gã

đàn ông nét mặt u ám từ trong xe bước ra, bước tới bên cô, giọng nói lạnh lùng,

“Có sao không?”

Trình

Vũ Phi gượng đau đứng dậy, cà nhắc vài bước, lắc đầu, “Không sao. Chỉ bị sái

chân thôi.”

Gã đàn

ông ừ một tiếng, móc ra một xấp tiền dày dày đưa cho Trình Vũ Phi: “Tôi có việc

gấp phải đi, đây coi như là tiền bồi thường.” Rồi bỗng nhìn thấy rõ gương mặt

Trình Vũ Phi khi cô ngước lên, anh ta thở ra một hơi, quay đầu lại chẳng kiêng

dè gì nói lớn với người trong xe, “Chung Viễn, có người nhìn rất giống bồ của

cậu này.”

Một

người nghe tiếng gọi bước ra, nhìn thấy rõ ràng là Trình Vũ Phi, hét lớn,

“Nghiêm Hoa! Anh lái xe vậy đấy hả? Đâm phải bác sĩ Trình rồi!”

Nghiêm

Hoa lạnh lùng, “Tôi không đụng cô ta, còn cách cô ta rất xa tôi đã rẽ cua rồi.”

Chung

Viễn ngồi xuống, xem xét cổ chân bị sái của Trình Vũ Phi, “Chết rồi, sưng lên

rồi, e rằng bị nặng đấy. Tôi đưa cô đến khoa xương xem nhé?”

Không

đợi Trình Vũ Phi mở miệng từ chối, Nghiêm Hoa đứng một bên sốt ruột nói lớn,

“Chung Viễn! Đừng ở đó mà xuýt xoa nữa. Tôi đã đưa cho cô ta tiền, để cô ta tự

đi khám bác sĩ. Quả Quả còn đang đợi chúng ta ở trường mẫu giáo đấy, đến muộn

con bé sẽ thất vọng lắm!”

Chung

Viễn vô cùng xót xa sờ cổ chân bị sưng to của Trình Vũ Phi, đầu vẫn không ngẩng

lên, “Đồng nghiệp với nhau phải biết yêu thương nhau, động vật máu lạnh như anh

làm sao hiểu được. Loại người như anh, cứ nghĩ rằng có chút tiền là có thể xem

nhẹ tính mạng người khác! Trong bệnh viện mà phóng xe như điên thế!”

Giọng

nói của Hoa Nghiêm càng u ám, “Lúc nãy không phải cậu vừa khen tính năng chiếc

xe này tốt để tôi thử tay lái đó sao? Trước đây sao tôi chưa từng thấy cậu yêu

thương đồng nghiệp như vậy nhỉ? Chỉ nhìn thấy cậu suốt ngày hục hặc với bọn họ.

Quả Quả con bé…”

Chung

Viễn cắt ngang anh ta, “Tôi đã gọi điện cho cô giáo của Quả Quả, anh đi đón con

bé trước đi, anh không phải muốn ở một mình với con bé sao? Tôi đưa bác sĩ

Trình đi khám chân.”

Hoa

Nghiêm hừ một tiếng rồi mất dạng, chiếc xe vừa nổ máy đã phóng vọt đi. Chung

Viễn lầm bầm mắng gì đó.

Không

bị gãy xương, bác sĩ đẹp trai khoa xương thật có lòng thương yêu đồng nghiệp,

khuyên lơn hết lời để Trình Vũ Phi chịu nẹp chân, còn cho cô mượn nạng miễn

phí. Bác sĩ Trình tội nghiệp lẽ ra có thể đi cà nhắc được, nhưng sau khi thăm

khám xong thì chỉ có nước chống nạng nhảy lò cò.

Nhảy,

nhảy, nhảy… Chung Viễn mỉm cười nhìn cô vất vả chuyện động về phía trước, hỏi

một câu đầy ác ý, “Bác sĩ Trình, đi như thế có mệt không?”

Trình

Vũ Phi đã mấy lần từ chối để Chung Viễn dìu đi, đành tiếp tục gắng gượng,

“Không mệt. May mà bình thường làm việc chân tay. Thể lực vẫn còn tốt.”

Chung

Viễn cười rạng rỡ, mắt mở to nhìn cô nhảy ra khỏi cửa bệnh viện.

Trình

Vũ Phi mệt nhọc tựa vào một gốc cây th* d*c, đi lại bằng một chân quả nhiên

không xong, đi được một lúc là đã mỏi nhừ. Một chiếc xe dừng cạnh bên cô, Mục

Thuần thò đầu ra, “Phi Phi. Chân em sao thế? Anh đưa em về nhà nhé?”

Không

đợi Trình Vũ Phi phản ứng, tiếng phanh xe rít lên từ phía sau, một giọng nói

hét lớn, “Ai đấy! Ai lại dừng xe ngay khúc cua thế? Đợi tông vào đít à? Dịch

ra! Dịch ra!”

Mục

Thuần từ tốn dịch xe lên phía trước một chút, rồi mở cửa xuống xe, nhưng lại

thấy xe Chung Viễn từ đằng sau phóng lên, đưa Trình Vũ Phi lên xe rồi lái đi

mất. Lúc sắp đi còn hạ kính xe xuống nói: “Phó chủ nhiệm Mục, sau này đừng dừng

xe bừa bãi thế nữa nhé, may mà tôi là tay lái lụa đấy, nếu không…hậu quả khôn

lường.”

Mục

Thuần lại một lần nữa ôn tồn cười xin lỗi, nhìn theo họ đến khi khuất hẳn, quay

đầu lại bỗng nhìn vào kính chiếu hậu bên đường, cảnh tượng ở khúc cua bên kia

hiện ra mồn một trước mắt, chỉ biết gượng cười buồn.

Trình

Vũ Phi thở dài, cô muốn bắt taxi về nhà, nhưng vì không muốn giằng co với người

yêu cũ đã có vợ nên đành chọn lên xe của bác sĩ trưởng khoa cổ quái chưa vợ.

Cũng

may mà lần này bác sĩ trưởng khoa lồng ngực cổ quái không nói gì, nhanh chóng

đưa cô về đến nhà. Chỉ đến lúc dừng xe, bế cô từ trên xe xuống, nhìn thấy ánh

mắt ngượng ngùng lẫn tức giận của cô, mới nói: “Đừng khách sáo. Tôi rất thích

giúp đỡ người khác mà. Hơn nữa cô rất nhẹ, giống như chú vịt con vậy, chả tốn

sức là mấy.”

“Tôi sợ

người khác nhìn thấy không hay.”

“Không

sao. Ở đây không ai biết tôi. Không tổn hại đến thanh danh của tôi đâu.”

“…”

Trình Vũ Phi khó xử nhìn người bảo vệ đứng bên đường, trong lòng nghĩ: “Ở đây

không phải có người biết tôi ư?”

Lên đến

nhà, Chung Viễn làm như rất quen thuộc đi lòng vòng trong nhà một lát rồi dừng

bên cửa kính phóng mắt ra ngoài, “Đẹp quá! Cả thành phố bị cô giẫm dưới chân!

Chẳng trách bọn gian thương đều thích ở tầng trên cùng.”

Trình

Vũ Phi vứt nạng, thả người xuống sô-pha, nắn nn bp bóp bắp chân gần như bị co

rút, nhẹ nhàng nhắc nhở Chung Viễn, “Chủ nhiệm Chung, Quả Quả không phải đang

đợi anh sao?”

Chung

Viễn cười cười, “Không sao. Nghiêm Hoa muốn ở cạnh con bé một lát mà.”

Cái gì

đó lóe lên trong đầu Trình Vũ Phi, cô buột miệng, “Người đó là bố của Quả Quả?”

Giọng

nói của Chung Viễn không mảy may dao động, “Quả Quả không có cha, chỉ có cậu.”

“…”

Trình Vũ Phi định nói là bố trên phương diện sinh vật học, nhưng không dám tùy

tiện trước mặt bác sĩ cấp trên, đành gật đầu.

Chung

Viễn là khách mà cứ như chủ nhà lấy nước uống cho Trình Vũ Phi, sau cùng mới

hỏi: “Cái gã gian thương của cô chừng nào mới về? Để tôi giao cô cho anh ta rồi

đi.”

Á?

Trình Vũ Phi thất sắc, “Nhất Minh mấy hôm nay đi công tác chưa về. Chân tôi

không có gì đáng ngại cho lắm.”

Chung

Viễn ồ một tiếng, gọi điện mua thức ăn vô cùng thành thạo, sau đó đọc địa chỉ

nhà Tô Nhất Minh.

“Anh

làm gì thế?” Trình Vũ Phi càng ngạc nhiên.

“Gọi

thức ăn! Cô đừng nói là muốn tôi vào bếp nấu nhé? Tôi lúc chưa có tiền thì ăn

cơm hộp, có tiền rồi thì ăn cơm chị giúp việc nấu. Tóm lại rất lâu rồi không hề

đụng đến nồi niêu xoong chảo. Cũng đừng nói là cô nhảy nhảy tự đi nấu cơm nhé?”

“…”

Trình Vũ Phi hứ một tiếng, ăn cơm cũng là cả vấn đề, ngày mai cô sẽ gọi chị

giúp việc vàng đến nấu ăn trở lại.

Trong

nhà im ắng. Trình Vũ Phi rất nhiều lần muốn nói gì đó để phá tan bầu không khí

im lặng này, nhưng lại không tìm được lời nào thích hợp. Chung Viễn dường như

nhìn thấu sự gượng gạo của cô, cuối cùng cũng mở lòng từ bi lên tiếng trước,

“Một bệnh nhân của tôi, còn rất trẻ, vừa được phẫu thuật thay van tim, hôm qua

bỗng dưng bị xuất huyết não, suýt nữa thì chết”.

Bệnh

nhân thay van tim cần phải uống thuốc chống đông máu, liều lượng quá nhiều sẽ

dẫn đến xuất huyết não. Trình Vũ Phi kìm lòng không được, nghĩ bác sĩ khoa

ngoại thật sơ ý! Liều lượng thuốc chống đông cũng điều chỉnh không xong! Nhưng

không dám nói ra. Hầu như mỗi bác sĩ đều rất tự phụ, không thích người khác

nghi ngờ cách xử lý bệnh của mình có gì đó không thỏa đáng.

“…Sau

đó mới mời bác sĩ khoa ngoại não hội chẩn, Mục Thuần cũng đến dự, nói là chúng

tôi điều chỉnh không đúng liều lượng thuốc chống đông nên mới dẫn đến xuất

huyết não.”

Ấy!

Đúng là chí lớn gặp nhau. Trình Vũ Phi cười gượng gạo, có tật giật mình uống

một ngụm nước, nghe Chung Viễn nói mà suýt chút nữa phun ra: “Anh ta còn nói

lần trước nhìn thấy tôi thân mật với một người phụ nữ khác, nói tôi có lỗi với

cô.”

“Mục

Thuần anh ấy thích…nói đùa.” Mục Thuần…thật đã trở thành đầu đất rồi ư? Đến bây

giờ mà còn không biết mình đang có quan hệ với người đàn ông nào sao? Hơn nữa…

can hệ gì đến anh ta kia chứ? Trình Vũ Phi cảm thấy tức giận.

Chung

Viễn cười cười, lời nói đầy ngụ ý, “Lúc đó tôi nói với anh ta, bác sĩ không tìm

ra căn nguyên của bệnh giống như đàn ông tìm không ra tình địch của mình. Chúng

tôi thăm khám rất cẩn thận như báu vật những bệnh nhân được làm phẫu thuật, sao

lại có thể phạm một lỗi sơ đẳng như vậy được? Vì vậy mới đề nghị anh ta chụp

mạch máu não xem thế nào. Kết quả là, mạch máu não của bệnh nhân có dị dạng bẩm

sinh cho nên gây ra xuất huyết não.”

“…”

“Tiếc

là Mục Thuần đúng là một con mọt sách, chưa nghe rõ lời của tôi đã tiếp tục nói

đùa, gọi điện cho tôi nói mấy hôm nay thấy cô gầy rạc đi, hỏi tôi tại sao.”

Đầu

đất! Đần độn! Ngu ngốc! Trình Vũ Phi khổ sở đưa tay ôm trán, chỉ muốn chui

xuống đất.

“Tôi

bèn nói với anh ta…”

“Cái

gì?” Trình Vũ Phi kinh ngạc nhìn miệng Chung Viễn.

“Nói

kiểm tra nguyên nhân hao gầy không thuộc chuyên môn của bác sĩ ngoại khoa ngoại

lồng ngực chúng tôi, đề nghị anh ta tìm bác sĩ khoa nội mà hỏi.” Chung Viễn

cười giảo hoạt.

“…”

Trình Vũ Phi tức tối nhìn Chung Viễn, nghĩ mình sao lại gặp những người quý hóa

như thế này chứ? Nói vòng vo tam quốc, nhưng câu nào là chết câu đó.

Thức ăn

đã mang đến, Chung Viễn trả tiền xong rồi vội vàng cáo từ, “Tôi phải đi đón Quả

Quả rồi. Nghiêm Hoa là hạng người không tốt, tôi sợ Quả Quả ở gần anh ta sẽ học

thói xấu.”

Trình

Vũ Phi mỉm cười khách khí, trong lòng nghĩ anh chẳng phải cũng xấu xa đó sao.

Quả Quả tội nghiệp thật đấy!

Xin

nghỉ ở nhà dưỡng bệnh, Trình Vũ Phi làm bạn với sự cô đơn. Không muốn Tô Nhất

Minh lo lắng nên cô không nói cho anh biết chuyện chân bị sái. Nhưng có một lần

trong điện thoại cô tủi thân đã khóc, khiến anh bồn chồn không yên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.