Chương 39: Quá khứ của Chung Viễn (1)

Những

ngày hạnh phúc trôi qua nhanh chóng, giống như từng giọt từng giọt nước rơi vào

chiếc túi da cừu, nhanh chóng biến mất nhưng cũng không phải là không để lại

dấu vết gì, chí ít cái túi da cừu ấy cũng phình ra.

Tất

nhiên Tô Nhất Minh chỉ thấy bao tử mình phình to ra, nhưng anh không muốn thừa

nhận điều đó. Trước gương, anh đưa tay vỗ vỗ chiếc bụng lộ rõ của mình, vô cùng

ảo não. Là một gã đàn ông đẹp trai, anh luôn chú ý đến bề ngoài của mình, cũng

rất chú trọng ăn kiêng. Trước đây tối nào cũng phải tiếp khách, lại có thói

quen nghỉ ngơi không tốt, nhưng anh đều giữ được thân hình hoàn hảo của mình.

Không ngờ bây cả sự nghiệp và tình yêu đều đang rất thuận lợi, thế mà anh không

thể nào kiểm soát được bụng càng ngày càng phình to ra của mình. Đúng là gầy ốm

là do đau buồn, béo phì là do sung sướng mà.

Anh hạ

quyết tâm ăn kiêng mấy lần nhưng trước sự tấn công ồ ạt của mùi thức ăn thơm

phưng phức bốc khói nghi ngút mà nàng bác sĩ giảo hoạt của anh làm, bụng anh

lại sôi lên ùng ục. Những món mà bác sĩ nấu hấp dẫn hơn chị giúp việc làm một

bậc, bởi vì bác sĩ nhà ta luôn có nhiều sáng kiến độc đáo, nguyên liệu làm thức

ăn và cách thức nấu phong phú đa dạng hơn. Điều này là không thể tránh khỏi vì

chị giúp việc chẳng dám như bác sĩ nhà ta thử tất cả những phương pháp mà mình

chưa từng nấu bao giờ hoặc mua những nguyên liệu đắt đỏ. Và chị ta cũng chẳng

thể giống bác sĩ nhà ta sau khi làm hỏng các nguyên liệu đắt đỏ đó lại không

một chút để tâm mà dõng dạc nói với Tô Nhất Minh, “Nhất Minh, hôm nay chúng ta

ra ngoài ăn tối nhé. Lần trước anh nói sẽ dẫn em đi ăn món Ấn Độ mà.”

Đây là

sự khác biệt giữa chủ nhà và người giúp việc. Tô Nhất Minh từ đó rút ra kết

luận, nhân viên và ông chủ mãi mãi không thể đứng ngang bằng nhau, vì trách

nhiệm không hề giống nhau.

Có lúc

Tô Nhất Minh hạ quyết tâm ăn tối ở ngoài, ăn ít một chút, về nhà sẽ không ăn

nữa. Ai ngờ bác sĩ nhà ta vừa nhìn thấy anh đã bê ngay một đĩa ốc thơm phưng

phức đặt trước mặt. Tô Nhất Minh nghĩ ốc ít thịt vì thế không nhiều calori, thế

là đau khổ thuyết phục mình không phụ tâm huyết của Trình Vũ Phi, m*t chùn chụt

ăn hết tâm huyết của cô, còn ghi nhận nỗi vất vả của cô bằng cách chừa cho cô

con ốc béo ngậy nhất.

Tiếp

đến là cá nướng, cũng là món ăn có lợi cho sức khỏe, Tô Nhất Minh vừa ăn xong,

sau đó lại đến món sò điệp xào, có lợi cho sức khỏe, rau xanh, không thể thiếu

trong bữa ăn dinh dưỡng. Kết thúc, Tô Nhất Minh đang khệ nệ ôm chiếc bụng no nê

mãn nguyện chuẩn bị rời khỏi bàn ăn thì món tráng miệng thơm nức mũi lại buộc

anh phải ngồi lại vị trí cũ.

Tô Nhất

Minh giơ tay đầu hàng vô điều kiện. Anh rất thích ăn ngọt, mẹ anh chính là đầu

bếp làm món tráng miệng ngon nhất. Một người đàn ông thích ăn ngọt sẽ bị đồng

loại cười thối mũi nên anh rất kiềm chế khi ăn ở ngoài. Gần đây rất ít người

biết sở thích này của anh. Nhưng bác sĩ nhà ta lại không hổ danh là nhìn người

đoán bệnh, vô cùng mẫn cảm với điểm yếu của con người, nhanh chóng phát hiện ra

cái bí mật vô cùng bé nhỏ này của Tô Nhất Minh, thế là cứ dăm ba ngày cô lại

làm một món tráng miệng thơm ngon cho anh.

Tô Nhất

Minh đau khổ nhìn trân trân món tráng miệng ngọt ngào trên đĩa, đấu tranh tư

tưởng hồi lâu, quyết định thả đàn lần cuối cùng. Cùng

lắm ăn xong làm việc thâu đêm bù lại. Ai ngờ, Tô Nhất Minh ăn no rồi không biết

làm gì, bắt đầu trêu ghẹo Trình Vũ Phi, kết quả lửa tình bốc lên hừng hực, thô

bạo vồ lấy cô, cả tối hôm ấy chẳng rời khỏi giường. Ngày hôm sau tỉnh giấc thấy

bụng mình lại tích thêm một lớp mỡ dày.

Mấy lần

như thế Tô Nhất Minh đành tự làm tự chịu, lỡ phóng lao phải theo lao. Điều duy

nhất an ủi anh là so dọc so ngang thì thân hình anh vẫn tính đẹp trai phong độ.

So ngang chính là so với những người cùng lứa với anh, còn so dọc là so với già

trẻ lớn bé trong giới làm ăn của anh.

Trình

Vũ Phi luôn có thái độ dửng dưng với chuyện này, nhưng một lần lại nói với Tô

Nhất Minh: “Anh lớn nhanh thật đấy.”

Tô Nhất

Minh tưởng rằng cô đang khen mình về một phương diện nào đó, thế là tít mắt

cười với cô. Không ngờ Trình Vũ Phi nói tiếp: “Em đang nói đến vòng eo của anh

đấy.”

“…” Tô

Nhất Minh làm bộ dạng đau khổ không thiết sống.

Trình

Vũ Phi cười ngặt nghẽo: “Không sao. Em rất thích mào Garfield, luôn mong có

ngày được ôm chú mèo Garfield béo phì ngủ. Bây giờ… được mèo Garfield ôm ngủ

cũng là tuyệt.” Rồi thừa nước đục thả câu, véo véo chiếc bụng đầy mỡ của anh.

Tô Nhất

Minh thở dài, đành vậy. Dù sao người phụ nữ của mình thích là được rồi.

Nếu

cuộc sống cứ theo đà thuận lợi như thế có lẽ hình tượng đẹp trai của Tô Nhất

Minh sẽ bị hủy hoại không sớm thì muộn, quả thật quá êm đềm. Anh thậm chí bắt

đầu có ý nghĩ muốn bác sĩ Trình thôi việc ở nhà, chuyên tâm săn sóc quanh quẩn

bên anh.

Nhất là

một hôm Trình Vũ Phi về nhà anh phát hiện trên cổ cô có vết cào.

“Đây

là… cái gì vậy?” Anh giả vờ thờ ơ hỏi cô.

Trình

Vũ Phi nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên, kể lể với anh những đối xử bất công

mà cô gặp phải.

Tối hôm

qua có một bệnh nhân chết đột ngột, hôm nay đi làm cô bị người nhà bệnh nhân

xúm lại bao vây. Bác sĩ Trình xui xẻo chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã bị mấy

người phụ nữ nhảy xổ vào cào cấu, cắn xé, chỉ đến khi âm thanh nhốn nhào bên

ngoài cất lên, “Nhầm người rồi.”, “Không phải cô ta.”, “Cái con bác sĩ đấy

không có ở đây” thì cô mới được buông tha.

Trình

Vũ Phi chẳng hiểu đầu cua tai nheo cảm thấy vô cùng uất ức, nhưng chẳng đợi cô

có thời gian hiểu rõ sự tình nhóm người đó đã làm náo loạn ở phòng cấp cứu, đạp

phá tan tành dụng cụ khám bệnh, hòng không cho bác sĩ khám bệnh cho bệnh nhân.

Báo vệ

được điều đến, cảnh sát cũng được gọi đến. Đám người đó không sợ trời không sợ

đất cả gan chống cả người thì hành công vụ, xem ra bọ họ chẳng có chuyện gì là

không dám làm. Cuối cùng những người có chức trách trong bệnh viện mới chịu lộ

mặt đàm phán với bọn họ.

“Kết

quả thế nào?” Tô Nhất Minh không kìm được tức giận hỏi cô.

“Kết

quả thế nào thì em không biết. Có lẽ là bàn về mức bồi thường. Người nhà đồng ý

thì thôi còn nếu không thì sẽ kiện ra tòa.”

“Anh

hỏi là mấy người đánh em đó kết quả như thế nào.”

“Kết

quả gì chứ, cào có mấy đường, không chết cũng chẳng tàn phế, căn bản là chẳng

ai thèm để ý. Bây giờ trong bệnh viện mọi người chỉ tập trung vào việc làm sao

để giải quyết ổn thỏa chuyện này. Suy cho cùng nếu chuyện này truyền ra ngoài

sẽ ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng của bệnh viện.”

“Vậy là

đánh khơi khơi vậy đó hả?”

Trình

Vũ Phi gượng cười, còn có thể như thế nào được nữa? Tất nhiên, cô có thể tự đề

cử giải tai họa từ trên trời rơi xuống của bệnh viện mà bị đánh có thể lĩnh

được một hai trăm tệ xem như tiền bồi thường. Đã từng có một y tá bị tát hai

cái bạt tai, một vị có chức sắc trong bệnh viện cầm phong bì hai trăm tệ đưa

tận tay cô ta, kết quả là bị cô y tá làm cho mất mặt ngay tại chỗ, “Tôi đưa anh

hai trăm tệ, tát anh hai cái bạt tai được chứ?” Sau đó, giải thưởng đó vẫn còn,

cũng chẳng còn ai để trao nữa.

Tô Nhất

Minh sầm mặt lại, “Không được. Bệnh viện em không đòi lại công bằng cho em thì

anh đòi…”

“Anh

muốn làm gì? Trả thù? Nhất Minh, như thế phạm pháp đấy.”

Tô Nhất

Minh hừ một tiếng, “Vậy em thôi việc đi.”

Trình

Vũ Phi ngớ người ra một lát, “Nhất Minh, anh chưa từng chịu oan ức trong công

việc sao? Không phải lần trước anh bị một gã đại lưu manh ăn h**p ư? Anh có

nghĩ đến việc rút lui không?”

Tô Nhất

Minh im lặng. Muốn rút lui, không phải chưa từng nghĩ đến. Lăn lộn kiếm tiền

trong xã hội bây giờ thường phải tự dối lòng, a dua mịnh bợ, chỉ lừa thành

ngựa. Anh cảm thấy mình giống như một con cáo, giảo hoạt có thừa nhưng thực lực

lại không đủ. Biết rằng muốn làm ăn nhiều thịt nhất có thể thì phải cậy nhờ sức

mạnh của hổ. Hổ ở đây chính là ám chỉ nhưng quan chức lãnh đạo cao cấp của

doanh nghiệp quốc doanh. Anh mong bọn họ để anh kiếm chút lợi nhuận.

Nhưng

tính toán của mỗi con hổ khác nhau. Có con thì ôn hòa nghĩa khí, có con lại ra

vẻ ta đây. Rất nhiều lần anh phải móc một số tiền không nhỏ để vỗ béo mấy con

hổ đó, rượu thịt ê hề, chén chú chén anh say bí tỉ rồi to mồm nói với Tô Nhất

Minh, “Mẹ kiếp! Chú em thì thiếu gì tiền? Nhưng có tiền thì làm được gì đây?

Anh muốn chú em sang Đông chú em sao dám sang Tây, anh muốn chú em làm một bãi

chú em nào dám đánh rắm.”

Tô Nhất

Minh lúc đó cũng có uống một chút, nghe mà tức đến nỗi muốn tuyệt giao với hạng

người này ngay lập tức. Nhưng nhớ đến bác Mao khả kính thân thương, bèn nén

lại. Về nhà nghĩ tài sản hiện nay của mình, nếu bán đứt công ty, không làm ăn

gì nữa, ở nhà phè phỡn mấy đời cũng tiêu không hết, thật ra không cần phải nhịn

cục tức nghẹn họng đó, nhưng dù sao cũng đã nhịn rồi.

Thật

tội nghiệp.

Thở dài

đánh thượt, Tô Nhất Minh không còn gì để nói, nhưng đầy một bụng ấm ức. Đàn ông

ở ngoài kiếm tiền chuốc lấy oan ức thì thôi chẳng nói làm gì, đằng này người

phụ nữ của mình ở nhà mình nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa ra ngoài lại

bị người ta ăn h**p. Ấm ức một hồi anh bèn xuống nước với Trình Vũ Phi, “Hay là

em xin nghỉ phép mấy hôm, ở nhà nghỉ ngơi.”

Ngày

hôm sau Tô Nhất Minh cũng không đi làm, ở nhà an ủi bác sĩ Trình tội nghiệp.

Bác sĩ cảm thấy anh chuyện bé xé ra to nhưng chẳng biết làm thế nào. Đến chiều,

trước sự kiên trì của Tô Nhất Minh, Trình Vũ Phi bị lôi ra khỏi nhà đi mua sắm,

mua được một sợi dây chuyền mặt hồng ngọc rất đẹp. Tô Nhất Minh định chấm sợ

dây chuyền mặt kim cương nhưng tiếc là bác sĩ quê mùa cho rằng kim cương trong

suốt, nhìn không nổi bật bằng hồng ngọc.

Trên

đường Tô Nhất Minh phát hiện mình không mang theo điện thoại, nhưng cũng chẳng

để tâm. Về đến nhà anh mới phát hiện có một cuộc gọi nhỡ, đối tác lớn nhất của

anh, giám đốc Châu, gọi đến. Lần trước anh bị hắn ta chơi cho một vố, nhưng

nghĩ đến địa vị của lão ta, Tô Nhất Minh vẫn thành khẩn gọi lại cho lão.

Lão

Châu bớt chút thời gian đến thành phố của Tô Nhất Minh, một lần nữa mời anh đi

uống trà. Hổ đã mời ra, Tô Nhất Minh nào dám khước từ. Anh thật ra thích đặt

mối quan hệ hợp tác lâu dài hơn, không thích kiểu làm ăn ăn xổi ở thì. Cho nên

anh tự tin về lâu về dài lão Châu nhất định sẽ bị sự chân thành của mình làm

cho cảm động, trở thành đối tác ruột của anh, giống như lão Vương lúc trước

vậy.

Xe vừa

chạy đến trước cửa khách sạn của lão Châu thì Tô Nhất Minh nhận được điện thoại

của Vu Tuy Văn, một cuộc gọi bí ẩn. Vu Tuy Văn

hỏi trong điện, “Nhất Minh, giữa cậu với lão Châu không có xích mích gì chứ?”

Không

đợi Tô Nhất Minh trả lời anh ta nói tiếp, “Không có thì tốt.”

Nói rồi cúp điện thoại.

Tô Nhất

Minh cảnh giác dừng xe, gọi lại. Vu Tuy Văn lại không nhận điện thoại. Anh suy

nghĩ lời nói vừa rồi của Vu Tuy Văn, toát mồ hôi lạnh. Vu Tuy Văn là người rất

thông minh, đầu óc vô cùng minh mẫn, chắc chắn không thể vô duyên vô cớ gọi cho

mình một điện thoại chẳng đâu vào đâu như thế.

Tô Nhất

Minh đoán chắc chắn lão Châu đã xảy ra chuyện, hoặc sắp xảy ra chuyện rồi. Vu

Tuy văn vội vàng thông báo cho anh biết nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà

không thể nói rõ ràng.

Đã vào

hè, thời tiết oi nồng. Tô Nhất Minh ngồi trong xe lại toát mồ hôi lạnh. Lão

Châu chuyên gài bẫy người khác, anh đã từng lĩnh giáo. Anh tin lão Châu chắc chắn

cũng đã từng gài bẫy không ít người, có lẽ lần này bị rơi vào tay một gã lưu

manh bự hơn rồi.

Tô Nhất

Minh tiên lượng nguy hiểm đang rình rập mình, giữa anh và lão Châu chỉ có miếng

ngọc rởm đó. Miếng ngọc này, căn bản là chẳng thể luận

tội trước tòa. Anh thận trọng suy nghĩ hồi lâu, gọi mấy cuộc điện thoại, sắp

xếp đâu vào đó mọi việc. Rồi lại gọi điện thoại cho lão Châu, giả vờ nói mình

đột nhiên phát bệnh, không thế đến được, khất lần sau.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.