Chương 41: Quá khứ của Chung Viễn (3)

Tuy bác

sĩ khoa xương yêu cầu hạn chế cử động trong 2 tuần, nhưng Trình Vũ Phi thật sự

không thể chịu đựng hơn được nữa, mấy ngày sau đã bỏ nạng, bắt đầu cà nhắc đi

lại loanh quanh ở khu nhà.

Chung

Viễn bất ngờ gọi đến, nhờ Trình Vũ Phi trông nom Quả Quả một ngày. Anh phải đi

họp ở thành phố khác, mấy hôm nữa mới về. Thì ra cô chăm sóc Quả Quả bị bệnh

xin nghỉ vài hôm, mấy hôm nay anh đành nhờ cậy khắp nơi.

“Ngày

mai quả thật không nhờ cậy được ai, mới nhớ đến cô dù sao cũng đang ở nhà dưỡng

thương, Quả Quả là đứa bé ngoan, cô không phải vất vả nhiều vì nó đâu. Cô có

thể giúp tôi trông con bé một ngày không? Hôm sau tôi sẽ về sớm nhất có thể.

Đừng cử động nhiều, tránh vết thương càng nặng hơn.”

Trình

Vũ Phi tuy là con một nhưng từ nhỏ cũng giúp trông em họ, cho nên cũng rất đồng

cảm với nỗi vất vả gà trống nuôi... cháu. Hơn nữa trong kí ức của cô, bé Quả

Quả dễ dương đó đúng là rất ngoan, nên cô không do dự nhận lời ngay.

Hôm

sau, Quả Quả được đưa đến nhà Trình Vũ Phi. Đứa bé tội nghiệp mấy hôm nay cứ

phải chuyển chỗ ở liên tục, chắc là không kịp thích nghi, cứ thu mình vào một

góc chơi với con búp bê bằng bông, không nói một lời nào. Trình Vũ Phi thầm

mắng Chung Viễn vô trách nhiệm, bỏ bao nhiêu công sức mới gần gũi con bé được

một chút. May mà trong nhà có nuôi con chuột lớn Tô Nhất Minh, nên lúc nào cũng

có ít đồ ngọt, lấy ra dụ con nít không gì bằng.

Buổi

chiều con bé bắt đầu đòi hỏi, muốn đi siêu thị mua búp bê. Trình Vũ Phi thật sự

rất thương con bé, thế là chân cà nhắc dẫn con bé đi mua. Con bé cảm thấy cô

bước đi rất đặc biệt nên bắt chước học theo, thích chí cười ha ha. Đến cửa siêu

thị con bé đột nhiên vui sướng chỉ ba chữ to ở trên tường reo lên: “Cô ơi! Ba

chữ này con biết hai chữ! Một chữ nhân, một chữ khẩu.”

Trình

Vũ Phi ngước lên, nhìn dòng chữ nổi bật trên tường: “Lối vào”, nhịn không được

phì cười.

Cô mua

cho con bé một lúc 3 con búp bê. Quả Quả khỏi phải nói sướng rơn lên, chạy nhảy

khắp nhà Tô Nhất Minh, chơi đùa đến rất khuya vẫn chưa chịu ngủ. Trình Vũ Phi

lục lọi hết tất cả câu chuyện cổ tích hồi nhỏ thường được nghe còn sót lại

trong trí nhớ ra kể một lượt, con bé vẫn ríu ra ríu rít như con sẻ nhỏ. Trình

Vũ Phi mệt nhoài, may mà điện thoại Tô Nhất Minh gọi về rất đúng giờ. “Nấu

cháo” điện thoại xong, Trình Vũ Phi quay sang nhìn thì thấy con bé đã ngủ say

tự lúc nào, ấm ức nghĩ, mình nói chuyện với Tô Nhất Minh vô vị như vậy sao?

Ngày

hôm sau Chung Viễn đến rất sớm, nghe nói là lo Trình Vũ Phi mệt nhọc sẽ ảnh

hưởng đến vết thương ở chân, mới tờ mờ sáng đã lái xe hộc tốc chạy về. Quả Quả

ngủ rất say, gọi mãi vẫn không dậy.

Chung

Viễn vò đầu bứt tai, “Quả Quả ngủ thật hay giả vờ ngủ thế nhỉ?”

Quả Quả

mắt vẫn nhắm nghiền không động đậy.

Chung

Viễn lại một lần nữa vò đầu bứt tai, “Thế này nhé Quả Quả, nếu con ngủ thật thì

dạ một tiếng, còn ngủ giả thì ừ một tiếng nhé, được không nào?”

Quả Quả

tội nghiệp trúng kế, mở miệng dạ một tiếng rõ to, bị Chung Viễn bế lên, “Hê hê,

con dạ đấy nhé! Cái đầu nhỏ này rất tỉnh táo mà!”

Trình

Vũ Phi không nói gì. Quả là một người cậu vô cùng giảo hoạt, Quả Quả thật tội

nghiệp.

Quả Quả

đã rất thân quen với Trình Vũ Phi, bị cô dùng nào là đồ ngọt nào là đồ chơi mua

chuộc, nằng nặc không chịu về nhà với Chung Viễn. Bị con bé lâu nay mình nuôi

nấng bội bạc nhanh như vậy, Chung Viễn đau lòng vô cùng, lại ngại nổi giận

trước mặt Trình Vũ Phi, đành khuất phục Quả Quả bằng cách hứa mua cho nó bốn

con búp bê, lúc đó con bé mới ngoan ngoãn để anh đưa về nhà.

Trình

Vũ Phi do dự nói với Chung Viễn: “Tôi thấy Quả Quả hình như hơi nhút nhát, không

dám chơi với những đứa trẻ khác, chủ nhiệm Chung quan tâm đến con bé nhiều một

chút.”

Chung

Viễn hơi ngẩn ra, thở dài, “Ừ, tôi thật ra cũng cố hết sức rồi. Một mình vừa

nuôi cháu vừa làm bác sĩ, tôi không còn hơi sức nữa. Muốn tìm một người để

chung vai gánh vác nhưng vẫn chưa tìm được.”

Trình

Vũ Phi nhớ đến lời sư huynh, bất giác chau mày, “Chủ nhiệm Chung, mỗi người đều

có quá khứ, nhưng để quá khứ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại là có vấn đề về

tâm lí, anh nên đi khám bác sĩ tâm lí đi.”

Chung Viễn

cười đầy ngụ ý, “Điều này tôi hiểu rất rõ. Tôi đã từng tìm được một bác sĩ, cứ

ngỡ đã tìm được cứu cánh tâm hồn.”

Tim

Trình Vũ Phi nhói lên một cái, không dám nhìn thẳng vào mắt Chung Viễn, lựa lời

từ chối, “Chỉ vì ngoại hình giống bồ của anh mà có thể trở thành cứu cánh của

anh sao?”

Chung

Viễn lắc đầu thành thật, “Không chỉ là ngoại hình giống mà cá tính khí chất

cũng rất vừa ý tôi. Hơn nữa, tôi đã có Quả Quả, kết hôn rồi vẫn muốn sinh thêm

một đứa nữa, nếu tìm một người vợ giống con nít, tôi một nách ba con… Tương lai

như thế tôi chẳng dám nghĩ tới. Bởi thế tôi muốn tìm một người phụ nữ nhân hậu

một chút, trưởng thành một chút. Thật ra ngoại hình cũng không giống lắm, chỉ

là ánh mắt có chút giống thôi, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy tôi đã có chút chấn

động.”

Trình

Vũ Phi vẫn cúi đầu, “Vậy cô ấy nhiều nhất cũng chỉ là cứu cánh cho cuộc sống

hỗn loạn của anh, chứ không phải là cứu cánh cho tâm hồn của anh, anh không hề

yêu cô ấy. Hơn nữa, cô ấy cũng rất ích kỉ, cũng muốn có ai đó tình nguyện làm

cứu cánh. Cô ấy vẫn rất tin vào tình yêu, muốn theo đuổi tình yêu thật sự của

mình.”

Chung

Viễn thở dài, “Vậy là tôi quá ích kỷ rồi. Tôi cũng tin vào tình yêu, nhưng tôi

cũng đã bị ngọn lửa của tình yêu thiêu rụi một lần, đã biến thành một đống tro

tàn, không thể cháy lên được nữa. Điều này thật không công bằng cho người đến

sau. Ha ha, bác sĩ Trình, hôm nào cái gã gian thương của cô làm chuyện có lỗi

với cô, cô cũng sẽ thành một đống tro tàn, lúc đó nhớ tìm tôi nhé.”

Chung

Viễn đưa Quả Quả đi rồi, căn nhà to lớn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, trống vắng.

Trình Vũ Phi đi đi lại lại trong nhà, câu nói cuối cùng của Chung Viễn khiến cô

đau lòng. Mặc dù cô đã cố gắng thuyết phục mình dấn thân một lần vì tình yêu,

nhưng cô thật sự không dám chắc khi cái kết cục đó đến thật thì cô có thể chịu

đựng được hay không. Giọng nói nhõng nhẽo dễ thương của Quả Quả dường như vẫn

còn lẩn quất đâu đấy trong nhà, cô đã sắp ba mươi rồi, nơi sâu thẳm nhất trong

lòng luôn khao khát một gia đình, một đứa con. Cô đối diện với lòng mình, đau

đớn phát hiện thật ra cô chưa từng có ước muốn xa xỉ là Tô Nhất Minh sẽ cho cô

những thứ đó.

Đây

đúng là một căn hộ sang trọng, đẹp hơn, lộng lẫy hơn tất cả những căn nhà của

đồng nghiệp mà cô biết. Nhưng vừa nhìn cô đã không thích lắm, bởi vì nó cao

sang quá, có cái gì đó lạnh lẽo, xa cách. Khi đến sống ở đây, cô đã cố gắng cải

tạo nó. Cô bày biện khắp nhà những đồ vật bé bé xinh xinh, chính là muốn làm

cho căn hộ vốn lạnh lẽo ấm áp lên một chút.

Nhưng

có lẽ sẽ có một ngày, cô không thể không rời khỏi đây, không biết những món đồ

bé nhỏ này sẽ có một kết cục thế nào? Rơi vào tay người phụ nữ khác hay bị vứt

vào thùng rác? Ngón tay của cô lướt qua ánh mắt thánh thiện mà hiểu đời của Tô

Đông Pha, thở dài nhè nhẹ. Trong giây phút đó cô đã có một quyết định, nếu có

một ngày cô phải rời khỏi đây, nhất định sẽ đem tất cả tâm huyết của mình trong

cái căn nhà này đi theo.

Buổi

tối Tô Nhất Minh không gọi điện thoại về như thường lệ, cô ngủ không yên giấc.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh ấy, cô cảm thấy có người đến bên cạnh nhấc cô lên,

trong chốc lát cô đã nằm gọn trong vòng tay quen thuộc, người đó không ngừng

hôn cô, thì thầm vào tai cô, “Cưng ơi, anh nhớ em lắm, anh nhớ em đến phát điên

lên được!”

Cô kinh

ngạc kêu lên một tiếng, ôm chặt lấy anh, như thể sợ anh sẽ chạy đi mất. Bỗng

chốc cô chẳng biết nói gì, chỉ liên tục gọi tên anh, hết lần này đến lần khác.

Hai

người không thốt nên lời, chỉ không ngừng ôm hôn nhau. Nỗi nhớ sau bao ngày xa

cách trào dâng đến cuồng dại, buồn vui lẫn lộn trong giờ khắc tương phùng, hai

tâm hồn hòa quyện làm một trong đỉnh điểm của ** *n… Niềm vui sướng đêm đó lên

đến tột đỉnh.

Hôn

khắp người cô một lần nữa, Tô Nhất Minh thỏa mãn kéo cô nằm xuống. Nỗi nhớ giày

vò khiến anh như phát điên lên. Đi một vòng Nam Âu, bầu trời Hy Lạp xanh ngắt

như trong tranh nhưng anh lại chẳng tìm được cảm giác trong lành sảng khoái.

Chỉ có nỗi nhớ như từng mũi kim đâm nát tim anh. Vụ việc lão Châu cuối cùng

cũng có người ra mặt giải quyết, xem như đã kết thúc, không mở rộng nữa. Vừa

nhận được tin này, anh lập tức phóng như bay ra sân bay. Nôn nóng trở về, vừa

đáp xuống sân bay anh đi thẳng một mạch về nhà.

“Em rất

lo. Em lo anh sẽ đi luôn, không quay về nữa.” Trình Vũ Phi đột nhiên quay người

sang ôm lấy anh, run lên nhè nhẹ.

“Không

có chuyện đó đâu.” Tô Nhất Minh đáp gọn lỏn. Có những việc anh rất hiểu nhưng

lại không thể nói với cô. Thường đi bên bờ sông, khó tránh khỏi ướt giày. Ướt

giày không quan trọng, tránh mưa gió đợi đến khi có ánh nắng mặt trời phơi giày

một chút là khô. Anh không phải là kẻ ngốc, mấy năm lăn lộn, trần mình ngoài

nắng đã làm anh cứng cáp hơn, nhưng tuyệt đối không thể rơi xuống sông,

một khi đã rơi xuống bị người ta nắm được bằng chứng xác thực, muốn lật lại

cũng muộn rồi. Lúc đó mặt trời sẽ tránh bạn như tránh đại dịch, không thể cựa

quậy gì được nữa. Bởi thế, chắc chắn không thể đương đầu với gió, bị thổi rơi

xuống hồ thì chết toi.

“Dù có

thật không trở về, thì anh sẽ sắp xếp để em xuất ngoại cùng anh. Chúng ta sẽ

sống cả đời ở nước ngoài.” Anh tiếp tục đảm bảo, rồi tiện thế hỏi cô, “À, hộ

chiếu của em làm xong chưa? Anh đưa em đi chơi.”

Trình

Vũ Phi không nói gì, chỉ ôm chặt lấy anh, đời này kiếp này không muốn buông tay

ra.

Cùng

với thời gian, chuyện lão Châu dần dần được truyền tai trong giới làm ăn, Tô

Nhất Minh vui mừng phát hiện thì ra trong chuyện này mình như Tái Ông mất mã.

Lão

Châu cũng là một nhân tài, tham thì tham nhưng làm việc kín kẽ không để lọt một

khe hở nào. Giống như hai trăm ngàn mà Tô Nhất Minh bị lừa, còn rất nhiều tài

sản không thể định tính là của tham ô. Xui xẻo lại rơi đúng vào người đối thủ

truyền kiếp của Tô Nhất Minh, Mã Tứ Thuận, anh ta tặng đúng mười thỏi vàng, bên

trên có khắc số 2000. Lão Châu nói rất thiên tài rằng trên thỏi vàng có khắc số

2000, lão nghĩ là hai ngàn tệ một thỏi, mười thỏi là hai chục ngàn tệ.

Ai ngờ

cơ quan điều tra không tha cho anh ta,

theo giá thị trường, một thỏi năm mươi ngàn, mười thỏi năm trăm ngàn, thế là

định tội anh ta. Năm mươi ngàn, Tô Nhất Minh nghĩ hợp đồng lớn của mình bị lão

Mã nẫng tay trên, vừa tức vừa đau, hạ quyết tâm sau này phải học theo thủ đoạn

của lão Mã, mưa dầm thấm lâu phải tiến hành đồng thời với đánh nhanh thắng

nhanh khiến đối tác ướt mèm, mềm nhũn.

Lão

Châu có bề gì thì lão mã cũng khó tránh khỏi liên đới, nhưng nhờ nhanh chóng

nắm được tin tức, anh ta đã nhanh chân hơn một bước trốn sang Hồng Kong. Lẽ ra

anh ta vốn kiên trì tìm đường quay trở lại nhưng mấy đối thủ lão làng của anh

trong đó có Tô Nhất Minh đã ngấm ngầm điều tay chân tung hỏa mù bằng những

chiêu xưa như trái đất, thế là hắn ta không còn cách nào đứng trên mảnh đất quê

hương được nữa.

Cái gai

trong mắt Mã Tứ Thuận được nhổ bỏ như thế đấy, công xưởng của anh ta ở đại lục

phải nhờ người phát mãi. Tô Nhất Minh chọn hai xưởng béo bở nhất, rồi móc nối

với mấy công ty khác ép giá, cuối cùng thâu tóm được hai xưởng tốt nhất với giá

rẻ như bèo.

Mã Tứ

Thuận nghiến răng nghiến lợi, hận là không thuê xã hội đen giết người. Tô Nhất

Minh ngư ông đắc lợi, vô cùng khoái trá.

Cuối

tuần Trình Vũ Phi đến một khu nhà cũ nát. Bệnh nhân của cô sống ở khu này, nằm

liệt một chỗ thông ống đút thức ăn, ống thông chẳng may rơi ra ngoài, nên mời

cô đến thông ống mới, được trả mấy trăm tệ. Xong việc cô định về nhà thì một

bóng người quen thuộc lướt qua trước mặt.

“Chủ

nhiệm Chung!” Cô gọi lớn.

Chung

Viễn quay sang, nhìn thấy người con gái dưới ánh chiều tà, thân mình như được

dát một lớp vàng mỏng, nụ cười hiền từ, mái tóc bay bay. Anh như người mất hồn,

nở một nụ cười ngơ ngẩn, đưa tay về phía cô.

Trình

Vũ Phi ngạc nhiên bước đến, đưa tay hươ hươ trước mắt anh, “Chủ nhiệm Chung,

ban ngày ban mặt sao lại mộng du thế? Sao giống như không nhìn thấy tôi vậy?”

Chung

Viễn bỗng hoàn hồn trở lại, cười gượng gạo, “Là…là…bác sĩ Trình à. Tôi cứ nghĩ

là…hê hê, hôm nay trời nóng thật đấy.”

Trình

Vũ Phi gật đầu, nóng. Thời tiết ở cái thành phố này, vào thu rồi mà vẫn còn

nóng hâm hấp, huống gì là bây giờ, “Chủ nhiệm Chung, anh cũng đến thăm bệnh à?”

“Thăm

bệnh?” Chung Viễn hình như vẫn chưa tỉnh khỏi cơn mơ giữa ban ngày, ngớ người

ra rất lâu mới nói, “Không phải. Tôi có một căn hộ nhỏ ở đây, đến xem thế nào.

Cô có vội không? Không vội thì giúp tôi cầm một ít đồ, để tôi khỏi phải chạy

lên chạy xuống nhiều lần, rồi tôi đưa cô về nhà luôn.”

Trình

Vũ Phi đồng ý, cùng anh vào nhà. Đúng là một căn hộ rất nhỏ, chỉ có một phòng,

lại cũ nát. Trong nhà cũng bày biện hết sức đơn giản, gần như là một căn nhà

trống, vật dụng cũng rất ít, không có giường, không có ghế.

Qủa

nhiên sở thích của Chung Viễn là nhiếp ảnh, hình treo đầy bốn bức tường. Trong

đó có rất nhiều hình là của một cô gái. Trình Vũ Phi lặng lẽ tiến lại gần ngắm

kĩ: tóc ngắn mặt tròn, đôi mắt quả thật rất giống mình nhưng thần sắc có vẻ bất

cần hơn. Dù sao cũng còn trẻ mà.

“Căn hộ

này chúng tôi từng thuê sống chung. Ngày đó cô ấy chỉ mới hơn hai mươi tuổi.

Sau đó tôi bỏ tiền ra mua lại. Chớp mắt đã gần tám năm rồi.” Chung Viễn xếp lại

đồ đạc vào mấy thùng giấy, “Nói thật tôi cũng không muốn gặp lại cô ấy. Yêu

nhau hồi còn trẻ, bây giờ gặp lại có lẽ sẽ rất thất vọng. “Rơi trong gió lộng

hồng phai sắc. Lá thắm còn đây quả trĩu cành”. Có lẽ cô ấy đã sớm kết hôn sinh

con đẻ cái rồi, hoàn toàn không còn như ngày xưa nữa.”

Trình

Vũ Phi từ từ quay đầu lại, nghiêm túc nhìn anh, “Chung Viễn, anh nên đi khám

bác sĩ tâm lí.”

“Tôi

chính là bác sĩ tâm lí của mình. Tôi luôn kìm chế mình đến đây thường xuyên,

cũng tránh ngồi ở đây một mình, cô xem căn nhà này chẳng có giường, chẳng có

ghế, chính là vì tôi không muốn mình chìm đắm trong quá khứ. Thế nhưng, tôi vẫn

không quên được. Bác sĩ Trình cô nói thử xem, trên đời này có loại thuốc nào

làm con người có thể quên đi quá khứ không?”

“Hình

như có một số thuốc mê có thể giúp con người tìm quên nhưng là quên về sau. Sau

khi uống thuốc thì trí nhớ sẽ bị mất trong một thời gian, còn kí ức… tôi không

biết có loại thuốc nào như vậy”. Trình Vũ Phi trả lời rất thật tình.

Chung

Viễn phì cười, “Không phải trả lời câu hỏi của cấp trên, cô làm gì mà nghiêm

túc vậy? Giúp tôi cầm một ít đồ, tôi đưa cô về nhà!” Nói rồi nhét vào tay cô

hai chiếc hộp giấy, cô oằn lưng xuống, khệ nệ bê ra ngoài.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.