Chương 17: Hành vi không biết xấu hổcủa Tô Nhất Minh (2)

Con sói

già độc ác trong truyện cổ tích bị giết như thế nào nhỉ? Chẳng phải bị bác thợ

săn bắn chết hay sao? Con sói già mở to mắt hau háu nhìn cô bé quàng khăn đỏ

truớc mặt, nhưng lại không thể nuốt được vào bụng, tức chết đi được.

Tô Nhất

Minh cảm thấy mình sắp tức chết mất. Cô bé quàng khăn đỏ tươi ngon mơn mởn như

thế ở ngay trong phòng khách nhà mình mà tên vô dụng như mình mấy tháng nay chỉ

biết đứng nhìn, không làm gì được, tức quá là tức. Tất nhiên anh chẳng phải tử

tế gì, đã mấy lần anh giả giả thật thật xuất chiêu nhưng lần nào cũng thất bại

ê chề. Vị bác sĩ nhân dân cứ kiên quyết nói đầu óc anh có vấn đề, cần phải được

quan sát kỹ lưỡng, thế là ngồi yên lặng ở sô pha phòng khách chờ đợi.

Tô Nhất

Minh đành một mình trèo lên giường, trở qua trở lại như chiếc bánh rán. Anh

không ngủ được bởi vì anh không thể hờ hững với vẻ đẹp ngay trước

mặt. Anh không phải là loại đàn ông chay tịnh. Thật ra sống đến từng tuổi này

anh chưa gặp một người đàn ông chay tịnh nào. Bản tính của đàn ông là hiếu sắc,

chỉ khác biệt ở chỗ năng lực kiềm chế cao hay thấp mà thôi. Còn Tô Nhất Minh

không thể chay tịnh mà còn là người đàn ông không biết tự kiềm chế mình. Anh

biết rất rõ điểm yếu của mình nên trước nay chưa từng đến những nơi vui vẻ, vì

sợ không cẩn thận rơi xuống nước, chỉ rước thiệt vào thân.

Nhưng

tình hình hiện thời làm anh vô cùng khổ tâm, chỉ cần nghĩ đến của ngon đang ở

phòng khách là anh ngủ không được. Anh nằm trên giường đếm nhân dân tệ, đếm đô

la mỹ, đếm thành tỷ phú rồi cũng

không tài nào chợp mắt được. Nhưng đó không phải là thử

thách gay go nhất, khó khăn lắm anh mới thiếp đi được vài lần, mà lần nào cô

bác sĩ nhân dân cũng chạy lại quan sát anh, giở trò lưu manh với anh,

khiến anh rạo rực khác thường.

Trình

Vũ Phi lật lông mi anh lên, vỗ vỗ má anh, s* s**ng khắp người anh, còn hỏi dồn

đập một lô một lốc những câu hỏi ngốc nghếch, trẻ con “Anh là ai? Tôi là ai?

Chúng ta đang ở đâu?” Tô Nhất Minh muốn hét thật to trả lời cô “Tôi là chó sói.

Cô là cô bé quàng khăn đỏ. Hiện giờ tôi muốn ăn thịt cô.” Nhưng anh cố nhịn, dù gì thì

mình cũng là người văn minh, con gái người ta không đồng ý mà giở trò lưu manh

là hành động mất nhân cách.

Trình

Vũ Phi còn nắn nn bp bóp gan bàn chân anh, cuối cùng thì nói ‘âm

tính’. Tô Nhất Minh lần đầu phát hiện ra gan bàn chân mình là nơi nhạy cảm, hơn

nữa hai chữ đó kch thch anh. Cứ làm cho người ta tưởng tượng tận đâu đâu!

Lăn lộn

cả đêm gần sáng, Tô Nhất Minh lại một lần nữa bị Trình Vũ Phi phá bĩnh khi vừa

thiu thiu được một lúc khiến anh như muốn nổ tung. Anh chợt vùng dậy, ôm lấy

cô, nhắm thẳng môi cô, đặt một nụ hôn trên

đó.

Lần này

thì chính xác, anh hôn đôi môi mềm mại ấm áp của bác sĩ Trình, dùng lưỡi khiêu

khích từ từ tách hai bờ môi của cô ra rồi chìm trong cảm giác sung sướng đến

run rẩy đó. Nhưng Trình Vũ Phi được một phen hết hồn, cô nín thở, cố sức vùng

vẫy, đẩy Tô Nhất Minh ra. Tô Nhất Minh trong phút chốc hồi tỉnh lại, không dám

đối diện tội lỗi lớn tày đình mà mình vừa phạm phải, việc đó hầu như là bản

năng, anh bèn lăn sang đầu bên kia, vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ say.

Trình

Vũ Phi nhảy xuống giường, nhìn thấy Tô Nhất Minh đang chìm sâu vào giấc ngủ mà chẳng

hiểu đầu đuôi tai nheo gì cả, gọi thế nào anh cũng không tỉnh. Mãi đến khi

giọng cô khàn đi, chuẩn bị gọi 120 thì Tô Nhất Minh mới giả vờ tỉnh lại, ra vẻ

ngơ ngác, giọng còn ngái ngủ “Chuyện gì thế? Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Anh...vừa

rồi...mới làm gì thế?” Trình Vũ Phi thật sự cảm thấy không chắc chắn, chẳng lẽ

mình hành nghề y chưa đủ lâu ư? Triệu chứng bênh vừa rồi của Tô Nhất Minh mình

chưa từng nhìn thấy bao giờ.

“Vừa

rồi ư? Tôi ngủ đấy thôi!” Tô Nhất Minh cố làm ra vẻ ngây thơ.

“...”

“Tôi đã

làm gì ah? Ồ nhớ ra rồi, tôi có bệnh mộng du...khi mộng du thường có những hành

động kỳ quái, làm những việc bình thượng không dám làm. Tôi vừa nãy, có phải đã

làm việc gì rồi không?” Nhìn Trình Vũ Phi khốn khổ, Tô Nhất Minh cũng không

nhẫn tâm giả vờ nữa. Nhưng người trong chốn giang hồ nhiều lúc

cũng không theo ý mình được mà!

“...”

Tô Nhất

Minh tiếp tục xảo biện một cách vô cùng thành khẩn “Nhưng những việc tôi làm

trong lúc mộng du thường xuất phát từ những khát vọng sâu kín trong lòng, bác

sĩ Trình, rốt cuộc tôi đã làm gì vậy? Tôi cũng muốn lắng nghe sự gào thét tận

sâu trong đáy tâm hồn mình…”

“…”

Tô Nhất

Minh nhìn Trình Vũ Phi sầm mặt đi ra khỏi nhà, lòng vui như mở hội, xem ra bác

sĩ nhà ta đang rối tung lên, mà không rối tung sao được khi chuyên môn của cô

đang bị chạm tự ái nặng nề.

Tiếc

rằng Trình Vũ Phi lại là một bác sĩ rất siêng năng lại chịu học hỏi, khi gặp

phải khúc mắc trong nghề nghiệp cô sẽ tự tìm hiểu đến cùng, lập tức cầu viện

bác sĩ chuyên môn. Nhìn đồng hồ, cô vội gọi điện cho bác sĩ khoa ngoại não Mục

Thuần. Khi chia tay với Mục Thuần, cô đã xoá số điện thoại của anh trong máy.

Nhưng chuỗi những con số đó dường như đã ăn sâu vào trong não cô, chẳng cần

nghĩ lâu cũng nhớ ra. Sau này cô không gọi cho Mục Thuần lần nào nữa, nhưng bác

sĩ khoa ngoại cô quen lại không nhiều, sự việc hiện tại lại gấp gáp.

Điện

thoại chỉ reng một tiếng là đã nghe thấy

giọng nói ôn hoà ấm áp của Mục Thuần ở đầu dây bên kia, cứ như anh đang chờ cô

gọi đến. “Phi Phi, có chuyện gì vậy?”

Trình

Vũ Phi ấp a ấp úng thuật lại triệu chứng của Tô Nhất Minh “Chỉ là mộng du đơn

thuần ư? Hay có liên quan đến việc người đó bị thương ở đầu?”

Mục Thuần

ở đầu dây bên kia trầm ngâm “Là đàn ông hay phụ nữ?”

“Đàn

ông!” Lẽ nào có liên quan đến giới tính?

“Bây

giờ là sáu giờ sáng, Phi Phi, em đang ở cùng với một người đàn ông?”

“…”

“Hành

động kỳ quặc? Phi Phi rốt cuộc là anh ta có hành động kỳ quặc gì?”

“…”

“Phi

Phi, em cũng là bác sĩ, em đã gặp trường hợp bệnh nào như thế chưa? Có thể

nào như thế không? Anh ta cơ bản là không có bệnh gì hết. Chỉ là giả vờ thôi.

Anh ta cơ bản muốn làm một việc mà không cần phải chịu trách nhiệm”.

Trình

Vũ Phi cảm thấy không chỉ nhân cách của Tô

Nhất Minh mà kinh nghiệm chuyên môn của cô cũng bị sỉ nhục “Không

thể nào, chắc chắn là có vấn đề.

Tôi sẽ lập tức đưa anh ta đến bệnh viện kiểm tra, chắc chắn sẽ tìm ra nguyên

nhân.”

Mục

Thuần cũng chẳng buồn đôi co, thực ra anh cũng ít đôi co với ai “Em đưa

anh ta đến đi, anh khám là biết ngay”

Trình

Vũ Phi đang muốn nói gì đó nhưng bỗng nghe trong điện thoại có tiếng nói nũng

nịu của phụ nữ “Mục Thuần...anh lại đây đi...mới sáng sớm anh đãnói chuyện

với ai thế? Lại là cô bồ cũ của anh à?”

Là cô

vợ bé bỏng của Mục Thuần. Máu nóng của Trình Vũ Phi dồn lên, tim thắt lại, cô

lập tức tắt điện thoại, để tay lên

ngực trái đập thình thịch trấn an, giống như ăn trộm vừa bị bắt quả tang. Cô bồ

cũ…Trình Vũ Phi bị lời nói vô lễ ấy làm cho uất nghẹn, cô miễn cưỡng đè nén

phẫn nộ trong lòng nhưng lại không dằn lòng xông thẳng vào nhà Tô Nhất Minh.

“Dậy

đi, dậy sớm một chút tôi đưa anh đến bệnh viện kiểm tra.” Trình Vũ Phi dằn lòng

nhỏ nhẹ.

Tô Nhất

Minh vừa chợp mắt được một chút đã bị gọi dậy, làu bàu một tiếng rồi lại chui vào

trong chăn “Tôi không có bệnh”. Chưa chui hết vào trong chăn bản thân anh cảm

thấy lành lạnh, nguyên tấm chăn đã bị vứt sang một bên. Anh kinh ngạc trợn mắt,

trong đôi mắt tưởng chừng bình thản của Trình Vũ Phi ẩn chứa hai luồng điện màu

đen, tựa như những cơn sóng ngầm tiềm ẩn trong mặt biển êm ả.

Bão tố

kéo đến rồi! Tô Nhất Minh vội nhảy xuống giường, hấp tấp mặc quần áo, liếc nhìn

Trình Vũ Phi đang kìm nén cơn giận dữ, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng anh là một người đàn ông biết thời thế, anh biết không thể cắt râu hùm

lúc này, chỉ có thể thuận theo mà làm thôi. Anh ngoan ngoãn ăn bữa sáng mà bác

Trình dọn sẵn, tìm cách câu giờ nhưng cuối cùng cũng không thể thi gan trước sự

cố chấp của cô, đành đi theo cô xuống lầu.

Để bày

tỏ sự kháng cự không lời và tâm trạng nặng nề của mình, anh cố tình mặc một

chiếc áo đen rộng. Lúc lái xe anh lại tìm cách chạy lòng vòng, tìm đủ mọi cách

để giải tỏa gương mặt biểu hiện vô

cùng trầm trọng lạnh lùng của bác sĩ Trình nhưng đều vô ích. Cứ như thế, Tô

Nhất Minh lái xe đưa bác sĩ Trình đến bệnh viện J, dừng ở cửa khoa cấp cứu.

Hai

người xuống xe. Tháng Chạp rét buốt, bầu trời u ám, từng đợt gió lạnh thốc vào

mặt. Nghĩ đến những chiếc máy xét nghiệm lành lạnh trong bệnh viện, toàn thân

anh cứ run lẩy bẩy, chân cứng đờ. Suy nghĩ đắn đo rất lâu cuối cùng anh thẳng

thắn nói với Trình Vũ Phi “Bác sĩ Trình, tôi không phải kiểm tra đâu, thật ra

lúc sáng tôi không mộng du, tôi rất tỉnh táo. Chỉ là

tôi nhất thời không kiềm chế được mình, đó là phản ứng hết sức bình thường của

một người đàn ông trước sự khiêu khích của một

người con gái mình thích.”

“Khiêu

khích? Tôi khiêu khích anh?”

“Cô

muốn lấp l**m sao? Cô vừa nãy nói

âm…còn nói tính...”

“Là âm

tính. Dấu Babinski âm tính, chứng tỏ não không có bất kỳ tổn thương nào.” Trình

Vũ Phi không kìm được trợn mắt nhìn. Đúng là nhìn hoa bằng con mắt không không

thì tứ đại giai không, nhìn hoa bằng con mắt sắc tục thì nhc dc trào dâng. Đủ

thấy người này xấu xa đến mức độ nào!

“Nhưng…nhưng

cô cứ giở trò lưu manh s* s**ng khắp người tôi. Cô là bác sĩ, đáng ra cô nên

biết trên người đàn ông có những điểm không được phép sờ bậy bạ chứ.”

“Đó là

tôi kiểm tra anh thôi. Sao lại là giở trò lưu manh?”

“Giở

trò lưu manh là kiểm tra ư? Vậy …tôi cũng muốn kiểm tra cô

đấy”

“Nhưng

tôi dùng tay!”

“Ấy …

tôi thì dùng miệng. Bác sĩ các người cũng dùng miệng đúng không?”

“Không

hề có chuyện đó!”

“Có

mà…Trong câu chuyện Việt Vương Câu Tiễn đó..”

“Nằm

gai nếm mật?”

“Ấy..

không phải nếm mật. Phù Sai bị bệnh, Câu Tiễn đã nếm phân ông ta...Đủ thấy bác

sĩ nếm phân là cần thiết, đây cũng có thể tính là kiểm tra đúng không?”

“....Nói

xằng! Ở đâu có bác sĩ nếm phân chứ?”

“Tôi…tôi

không quan tâm. Tôi thích cô…” Tô Nhất Minh ra chiêu quyết định nở nụ cười cầu

tài, không đợi Trình Vũ Phi kịp phản ứng đã cúi người xuống, đặt một nụ hôn dịu

dàng lên môi cô. Vì là nơi công cộng nên nụ hôn chỉ phớt qua, nhưng vẫn khiến

cho Trình Vũ Phi chấn động. Cô đứng ngây ra để cho Tô Nhất Minh giở trò lưu

manh, không kịp có phản ứng nào.

Một

chiếc Volkwagen Fox tiến gần đến chỗ hai người đang đứng, Tô Nhất Minh liếc cái

rồi nở nụ cười rạng rỡ “Thật đấy...anh không ngại nếm phân đâu. Ừm…xe anh chắn

lối đi rồi, làm người ta không có đường chạy kìa. Để anh dịch xe sang một bên.

Tối nay em muốn ăn gì, anh mua, đợi em về nhà nấu....”

Mãi cho

đến khi xe của Tô Nhất Minh mất hút khỏi tầm mắt, Trình Vũ Phi mới hoàn hồn trở

lại, cái tên lưu manh ấy dám gọi mình là phân, cuối cùng cô cũng rũ bỏ hình

tượng nghiêm túc của mình, ngoác miệng mắng “Anh mới là một đống phân to!Đúng

là đồ phân chó!”

Không

khí chung quanh có chút kỳ lạ. Trình Vũ Phi quay đầu lại thấy y tá Giang Tiểu

Tây, một người đồng nghiệp tốt của cô đang nhìn cô tươi cười “Bác sĩ Trình,

đống phân chó đó là ai thế? Điển trai quá đi thôi!”

Trình

Vũ Phi hít một hơi thật sâu “Tiểu Tây, cô trực ca nào vậy?”

“Trực

đêm, thưa bác sĩ Trình!”

“Vậy

sao cô lại tự tiện trốn việc thế? Được rồi, việc này tôi sẽ không mách với y tá

trưởng, cô cũng đừng nói ra những gì đã nhìn thấy.”

“Em

không trốn việc. Hơn 8 giờ rồi, em hết giờ làm rồi. Bác sĩ Trình…chị đến trễ

đó, vì đống phân chó đó ư?”

Chết

rôi! Trễ rồi! Trình Vũ Phi than thầm bước đến phòng cấp cứu. Vừa mới bước vào

phòng khám nhỏ hẹp của khoa cấp cứu đã thấy nhiều người đứng lố nhố ở đó đều là

những đồng nghiệp cùng cô phấn đấu, ai cũng cười đầy ngụ ý. Giấy không gói được

lửa, xem ra cảnh tượng sáng nay sẽ lan truyền trong bệnh viện vơi tốc độ chóng

mặt đây...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.