Chương 16: Hành vi không biết xấu hổcủa Tô Nhất Minh (1)

Điềm

Thiêm bất ngờ gọi điện, trong điện thoại cô bé vô cùng phấn khởi nói hôm nay có

hẹn, không về ăn tối. Nói chuyện điện thoại xong, Trình Vũ Phi nhìn chiếc túi

to chứa đầy đồ ăn trên tay, mất hết khí thế về nhà nấu ăn. Con người thật ra

đều là động vật thích hư vinh, luôn hy vọng được người khác khen ngợi. Trời

sinh Điềm Thiêm ăn thứ gì cũng thấy ngon cộng với sự sùng bái mù quáng nghệ

thuật nấu ăn của cô chính là động lực khiến Trình Vũ Phi không quảng ngại khó

nhọc ngày đêm miệt mài nghiên cứu phát minh ra vô số món ngon. Nhưng bây giờ về

nhà, một mình nấu cơm cho mình mình ăn, thật chẳng hứng thú chút nào.

Cô thở

dài, nghe tiếng Tô Nhất Minh hỏi: “Cô ăn cơm chưa?”

“Chưa…tôi

đang định về nhà nấu cơm đây”.

“Tôi

cũng chưa ăn, đến nhà tôi nhé, chúng ta cùng nấu cơm ăn”.

Cùng

nấu cơm…Trình Vũ Phi kinh ngac ngẩng đầu lên nhìn. Dưới ánh chiều tà, nụ cười

của Tô Nhất Minh vô cùng thuần khiết, hàm răng trắng bóng và chiếc kinh râm màu

đen tương phản nhau, lúm đồng tiền bên má trái thoắt ẩn thoắt hiện giống như

một viên ngoc trai, nhỏ nhỏ xinh xinh, rạng ngời mà không chói loá. Trính Vũ

Phi bị mê hoặc bởi nụ cười chân thành ấy, miệng thốt ra tiếng ừ.

Đáng

tiếc là vừa về đến nhà, thì gã lưu manh cáo già hiện nguyên hình, ngồi phịch

xuống ghế sô pha một cách lười nhác, làm ra vẻ mệt mỏi “Bác sĩ Trình, cô cứ tuỳ

nghi nhé, tôi đói muốn xỉu …da bụng dán vào da lưng rồi…”

Ngón

tay Trình Vũ Phi bình thản lướt qua trán Tô Nhất Minh rồi bằng cái giọng đều

đều bình thản của nhà chuyên môn trấn an anh “Không bị gì hết. Không phải tụt

huyết áp. Tụt huyết áp phải đổ mồ hôi.”

“…” Tô

Nhất Minh tủi thân hứ một tiếng, bác sĩ nhân dân thật chẳng thú vị gì hết, mất

cả hứng…Nhưng dù sao anh cũng là gã mặt dày, nên cũng chẳng thèm đáp lại, cứ

ngồi rên hừ hừ ra vẻ tội nghiệp.

Cũng

may Trình Vũ Phi đã làm quen với gian bếp xinh đẹo nhà anh từ trước, nên để mặc

anh ngồi đó xuống bếp nấu cơm. Đến khi món cánh gà nướng nóng hổi giòn rụm ra

lò, ngửi thấy mùi thơm Tô Nhất Minh mới đứng dậy, xuất hiện kịp thời, bốc một

miếng cánh gà, vừa ăn vừa tít mắt.

Trình

Vũ Phi rửa xong cá, cho dầu vào nồi, nghe tiếng nhai rau ráu của Tô Nhất Minh,

nhịn không được, phì cười, rồi bất chợt bần thần. Ngày đó Mục Thuần học tiến sĩ

rất vất vả, thường thức đêm, Trình Vũ Phi xót anh ta, ngày ngày đều nấu ăn khuya

cho anh ta. Cơsở vật chất trong ký túc xá sơ sài,

cô chỉ dùng một chiếc nồi điện nhỏ luộc bắp cải, kho thịt, suy nghĩ nêm nếm sao

cho thật ngon. Gia đình Mục Thuần giàu có nên anh ta có một căn hộ riêng từ rất

sớm, thời gian rảnh rỗi cô thường cùng anh ta đến đó, có điều kiện thường nấu

rất nhiều món ngon bồi bổ cho anh ta.

Mục

Thuần là người rất điềm đạm, từ tốn, không bao giờ vội vã hấp

tấp hoặc tỏ ra quá nồng nhiệt với một điều gì đó, nói chuyện với ai anh ta cũng

giữ thái độ ôn tồn, ăn uống cũng rất từ tốn, vừa nhìn đã biết là con nhà gia

giáo. Tính cách Mục Thuần hướng nội, ít khi cười lớn tiếng, cũng ít khi tức

giận, nói chuyện ôn tồn, không khen ngợi nhưng cũng không cay nghiệt. Cho dù

Trình Vũ Phi có nấu món ngon gì, ngon hay không ngon anh ta đều cười toe toét “Phi Phi, tay nghề nấu ăn của em có tiến bộ đấy!”

Một

người nho nhã như Mục Thuần, Trình Vũ Phi khó mà tưởng tuợng trong một thời

gian ngắn lại thay lòng đổi dạ nhanh đến vậy. Lúc vừa chia tay với Mục Thuần,

cô thường nhìn thấy hai người họ cùng vào cùng ra, cô gái đó mặt mày thanh tú,

thường nũng nịu nhõng nhẽo với Mục Thuần, thậm chí còn ôm hôn anh cuồng nhiệt

như ở chốn không người. Mục Thuần vẫn điềm đạm như thế, chỉ có điều

trong mắt anh tràn ngập sự yêu chiều. Còn ánh mắt mà anh ta nhìn mình, mặc dù

luôn ánh lên sự quan tâm, nhưng chưa bao giờ tràn ngập tình yêu như thế, Trình

Vũ Phi buồn rười rượi.

Sau này

cô cố gắng để không quan tâm đến con gnười đó nữa. Sau đó cô vợ bé bỏng của Mục

Thuần rời khỏi bệnh viện, nghe nói là làm nhân viên hải quan. Gia đình Mục

Thuần đúng là có quyền thế ghê gớm. Đó cũng là đề tài bàn tán trong bệnh viện,

đặc biệt đối với những hộ lý lâm sàng làm việc cực khổ mà lương có ba cọc ba

đồng thì họ vô cùng ngưỡng mộ, bàn luận xôn xao.

Trình

Vũ Phi thả cá vào chảo nóng, dầu bắn tung toé kèm theo tiếng nổ lách tách, vài

giọt dầu văng vào tay cô khiến cô kêu oái lên một tiếng, vội vàng rụt tay lại,

đưa lên miệng thổi mấy cái. Chuyện quá khứ cứ để cho nó ngủ yên, nhưng lúc bạn

nghĩ rằng mình đã quên nó thì nó lại nhảy xổ ra, cảnh tỉnh cái hạnh phúc vốn dĩ

đã yếu ớt ấy.

Có cái

gì đó nhột nhột sau lưng, Trình Vũ Phi lấy làm lạ quay đầu lại, nhìn thấy gương

mặt điển trai của Tô Nhất Minh đang kề sát vai mình, cách chưa đầy một gang tay

đang chu miệng thổi phù phu. Ai da…mình đang nấu ăn tại nhà người ta…

“Anh…làm

gì vậy?” Mặc dù nhanh chóng định

thần lại nhưng Trình Vũ Phi vẫn có chút kinh ngạc.

“Giúp

cô thổi vết bỏng dầu ở trên tay thôi…Lại bị bỏng rồi à? Bác sĩ Trình cô đang

suy nghĩ gì vậy?”

“À…đang

nghĩ con cá này thật tội nghiệp, chết thì đã chết rồi, còn bị người ta moi

ruột, cho vào chảo dầu sôi, giống như bị đày dưới địa ngục vậy…”

“Ồ, bác

sĩ Trình thật có tấm lòng bồ tát, chẳng trách mà nước mắt nước mũi tèm lem…cẩn

thận đấy, cá chiên khét rồi đây”

Tô Nhất

Minh nói rồi ngúng nguẩy bỏ ra ngoài. Anh còn lâu mới tin những lời nguỵ biện của

Trình Vũ Phi. Dựa vào kinh ngiệm nhiều năm của anh, dựa vào đôi mắt thất thần

mọng nước của bác sĩ Trình vừa nãy, anh biết chắc chắn cô đang nghĩ đến một gã

đàn ông nào đấy. Và gã đàn ông đó, tất nhiên không phải mình. Trong bếp nhà

mình, nghe giọng nói ngọt ngào của mình lại đi nghĩ về gã đàn ông khác, lại còn

giả vờ thản nhiên như không bịa một câu chuyện cực kỳ vớ vẩn, Tô Nhất Minh cảm

thấy mất mặt, vì thế anh mới tức giận.

Khi

giám đốc Vương còn nằm trong bệnh viện J, anh đã làm quen với cô y tá đồng

hương. Vì có hứng thú với bác sĩ Trình, nên anh đã nghe ngóng được chút tình

hình của cô từ người đồng hương đó, lúc đó anh chỉ muốn xác nhận xem cô đã phải

là bông hoa đã có chủ chưa. Không ngờ cô y tá đồng hương đó lại hứng chí giới

thiệu một tràng dài, thì ra bác sĩ Trình cũng là nạn nhân của tin giật gân. Tô

Nhất Minh không câu nệ quá khứ của Trình Vũ Phi, cho nên chẳng quan tâm đặc

biệt, thế nhưng bây giờ, anh muốn gặp cái anh chàng bác sĩ khoa ngoại đó xem

anh ta có tài cán gì đặc biệt.

Tô Nhất

Minh kéo rèm cửa, rót chút rượu Whisky vào ly, cho vài viên đá vào. Anh sống

trên tầng cao nhất của toà nhà, phòng khách rộng rãi, của sổ kính từ sàn nhà

tới trần, quay mặt về hướng sông. Tô Nhất Minh là người đàn ông không chút khoe

khoang, nhưng đây cũng không phải là nơi anh muốn sống lâu dài. Thật ra tự đáy

lòng của anh vẫn thích cái cảm giác hơn người, nhưng anh sợ bị người khác ghen

ghét, đốkỵ mà ám toán lúc nào không hay biết. Bởi thế lúc chọn nhà, anh đã cố ý

chọn tầng cao nhất. Anh thích nhà ở vị trí cao như thế có thể phóng tầm mắt ra

xa, nhìn được toàn cảnh xung quanh. Đặc biệt là vào buổi tối, khi thành phố đã

lên đèn, những ánh điện đầy màu sắc làm không gian ban đêm trở nên lung linh,

rực rỡ, anh cảm thấy toàn bộ thành phố sáng rực ánh đèn này thuộc về anh.

Lúc

Trình Vũ Phi bê thức ăn lên phòng khách, Tô Nhất Minh đang ngồi trên sô pha

nhìn mông lung ngoài cửa số, vô thức lắc qua lắc lại ly rượu trên tay, mấy cục

đá va vào thành ly phát ra âm thanh lanh

canh vui tai.

“Ăn cơm

thôi”.

Tô Nhất

Minh vẫn không nhúch nhích mặc dù anh cảm thấy sự giận dỗi trong lòng mình đã

vơi đi nhiều.

Một

bóng dáng thon thả cao ráo men theo tường lướt qua, run run kéo rèm cửa lại,

che mất khung cảnh ban đêm mà Tô Nhất Minh thích ngắm nhất.

“Làm gì

thế?” Tô Nhất Minh hơi sẵng giọng một chút, anh lại lắc qua lắc lại ly rượu

trên tay, rồi lại cho thêm mấy cục đá vào, từ

tốn nhấp một ngụm nhỏ, rồi từ từ đặt ly xuống bàn. Anh không hề giả vờ nho nhã,

đó chỉ là thói quen. Giống như Lục Dã Bình, tửu phẩm của Tô Nhất Minh rất kém,

uống rượu nặng quá sẽ mất kiểm soát. Nhưng anh không thể bì tửu lượng của Lục

Dã Bình, tửu lượng của anh kém vô cùng, trong những buổi tiếp khách làm ăn, anh

luôn để trợ lý của mình uống thay, anh chỉ dám nhấp một ngụm rượu nhỏ ở nhà,

whisky cũng là khá nặng, anh liên tục phải cho thêm đá vào.

“Tôi sợ

độ cao!” Giọng Trình Vũ Phi có chút mất bình tĩnh.

“Sợ độ

cao?”

“Ừm…tôi

là củ khoai tây mà. Tôi thích bò rạp trên đất, cách mặt đất quá cao tôi sợ”.

“Sợ?”

Tô Nhất Minh ngẩng đầu lên, cái gì mà khoai tây với chả khoai lang.

“Sợ

không chạm được đất…”

Tô Nhất

Minh bất giác mỉm cười, những u ám trong lòng bỗng dưng tan biến

hết, khoai tây, thú vị đây, ha ha ha …

Ăn cơm

xong, Tô Nhất Minh vào bếp giúp Trình Vũ Phi dọn dẹp bãi chiến trường mà cô

bày ra, nhưng mục đích là cố bày bừa thêm vì muốn cô nán lại lâu hơn. Bác sĩ

Trình mặc gì sau lớp áo len mỏng? Tô Nhất Minh thầm đoán một cách gian giảo, âm

mưu đen tối chỉnh nhiệt độ gian bếp cao lên. Nhưng chỉ tiếc là chỉ có anh mồ

hôi mồ kê nhễ nhại, chẳng còn tâm trí đâu mà chiêm ngưỡng vẻ đẹp sau làn áo len

ấy nữa.

Hơn

chín giờ tối, Tô Nhất Minh quyến luyến tiễn Trình Vũ Phi ra cửa. Ánh đèn thang

máy mn trn từng đường cong tuyệt đẹp trên người bác sĩ Trình, không gian có

chút mờ ảo. Tô Nhất Minh đứng sau lưng Trình Vũ Phi, với tay ấn nút bên cạnh

thang máy, rồi cứ để tay như thế không thu về. Vai Trình Vũ Phi ngay phía dưới

cánh tay anh, những lọn tóc của cô đung đưa quét ngang dưới cánh tay anh, khiến

anh có cảm giác nhột nhột, nhột đến tận tim…

Tô Nhất

Minh không đưa tay về mà từ từ cúi đầu xuống, ngắm chính xác đến môi Trình Vũ

Phi. Mặc dù một bên mắt vẫn còn thâm nhưng thị lực vẫn không có vấn đề gì, phán

đoán cự ly chắc chắn chính xác, anh nín thở, nhắm mắt lại, ngả người về phía

trước.

Cửa

thang máy mở ra mà không hề phát tín hiệu nào báo trước, Trình Vũ Phi bước vào

thang máy, quay người lại định cáo biệt Tô Nhất Minh, thì bỗng dưng nhìn thấy

anh, nhắm mát ngả người cụng đầu vào tuờng

phát ra tiếng binh. Cô kêu lên thất thanh, tay chân loạng choạng chặn lại cánh

cửa thang máy đang từ từ khép lại, nhảy bổ ra đỡ Tô Nhất Minh.

“Sao

thế? Sao thế? Anh vẫn ổn chứ?” Trong khoảnh khắc đó, vị bác sĩ khoa cấp cứu

bình tĩnh vững vàng bỗng hồn siêu phách lạc, không thể suy nghĩ được gì. Cũng

may Tô Nhất Minh kịp thời mở mắt ra, thiểu não ừ một cái, ít nhiều giúp cô lấy

lại được lý trí. Vừa rồi là thế nào? Choáng váng hay là…?

“Đầu

anh có đau không?”

“Đau”

Tô Nhất Minh nghĩ hỏi thế mà cũng hỏi, trán u lên một cục to thế này, không đau

sao được!

“Vừa

rồi anh không khoẻ ở chỗ nào?Chóng mặt? Mắt mờ?”

Vừa

rồi, đáng lẽ ra rất thú vị…Tô Nhất Minh buốn bực hứ lên một tiếng, xoa xoa

trán, chuyện gì đây vậy trời? Rõ ràng là mình nhắm rất chính xác mà, đây là

chiêu anh thường dùng, nhoài người tới, dùng môi đẩy đối phương vào tường, sau

đó là một nụ hôn dài, trước đây anh chưa từng thất bại, sao lần này lại đụng

vào tường kia chứ? Mọi việc dạo này rối tung đến mức không hiểu nổi?

“Anh

biết anh…là ai không? Anh biết đây là đâu không?” Trình Vũ Phi thấy Tô Nhất Minh

không có phản ứng gì lo lắng đầu anh bị di

chứng sau lần đánh trước, vội vàng hỏi anh một số câu hỏi đơn giản để phán đoán

đầu óc anh có bình thường tỉnh táo hay không?

Tô Nhất

Minh bất giác xoa xoa trán Trình Vũ Phi, rõ ràng là đầu mình đập vào tường mà

sao đầu óc có vấn đề lại là bác sĩ Trình nhỉ? Loạn rồi, loạn hết rồi!

“Anh là

ai? Đây là đâu?” Trình Vũ Phi thấy hành động của Tô Nhất Minh kỳ lạ, lại càng

sợ hãi, giọng run run hỏi dồn.

Đến

lượt Tô Nhất Minh một phen khiếp vía, anh vội vàng đưa Trình Vũ Phi trở lại nhà

mình, ấn ngồi xuống sô pha, rót cho cô tách trà nóng, giữ mạch đập cho cô bình

tĩnh lại, lại còn xoa đầu cô như vỗ về một đứa trẻ.

Trình

Vũ Phi lại một lần nữa phán đoán hành độngkỳ quặc của Tô Nhất Minh. Dù sao cô

cũng là một bác sĩ khoa cấp cứu biết nhiều hiểu rộng, cô hít một hơi thật sâu,

trấn tỉnh trở lai “Tôi phải đưa anh đến bệnh viện ngay, để bác sĩ khoa thần

kinh khám lại một chút”

Khoa

thần kinh? Tô Nhất Minh không vui nói: “Tôi đâu có bị tâm thần. Sao phải đến

khám ở khoa thần kinh?”

“Khoa

thần kinh không phải chỉ khám tâm thần. Ấy, đúng là khám tâm thần, nhưng không

phải là bệnh tâm thần mà mọi người thường nói, mà là những bệnh liên quan đến

hệ thần kinh, đầu anh có vấn đề rồi…”

“Đầu

tôi chẳng có vấn đề gì hết!”

“Có…”

“Không

có”

“Lúc

nãy anh ngất đi đó thôi”

“Không

phải là ngất mà chỉ là đập đầu vào tường thôi”

“Anh

nhắm mắt đụng đầu vào mà, không phải ngất thì là gì, người bình thường có đập

đầu mình vào tường không?”

“…” Tô

Nhất Minh nghĩ bụng tôi đang định hôn đấy, hôn không phải là nhắm mắt lại hay

sao?

“Nói

chung là tôi không có bệnh gì hết, cũng không cần phải đi bệnh viện. Tôi đi ngủ

đây, trời đã tối mù tối mịt rồi…” Tô Nhất Minh quăng người lên giường, rồi tự

nhiên như chẳng còn gì để mất thay áo ngủ.

“…”

Trình Vũ Phi do dự một lúc, cuối cùng hạ quyết tâm, “Vậy tối nay tôi không về

nữa! Ở lại đây canh chừng anh, ngộ nhỡ có chuyện gì tôi sẽ gọi xe cấp cứu”

Cái gì?

Không về nữa? Ở lại đây canh chừng mình? Gã lưu manh cáo già thầm reo lên, chỉ còn

thiếu chút nữa không nhảy cẫng lên “Hoan nghênh, hoan nghênh. Cô muốn quan sát

tôi chỗ nào? Tuỳ cô đấy…” Anh chỉ tiếc là không lột

sạch quần áo phơi bày thân thể trước mặt bác sĩ

Trình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.