Chương 18: Cuộc sống như trong tiểu thuyết của Mục Thuần

Cả buổi

sáng, Trình Vũ Phi vừa bận rộn lại phải vừa cẩn thận. Nghề bác sĩ thường phải

làm thêm giờ, không được nghỉ bù, cũng không được trả thêm tiền, cho nên nếu

không phải đi khám bệnh thì đi trễ một chút cũng được không sao. Cô đến trễ,

chủ nhiệm khoa chỉ đùa một câu “trừ tiền mời đi ăn” rồi thôi. Nhưng điều làm

cho cô không yên tâm chính là những người đồng nghiệp đang nhìn cô, ai cũng nở

những nụ cười đầy ngụ ý, cô hiểu rằng mọi người hứng thú với cảnh tượng buổi

sáng hơn.

Mấy

ngày thời tiết âm u, nhiệt độ thấp, bệnh nhân ra vào như mắc cửi, nằm chen chức

trong sảnh của khoa cấp cứu, sư huynh bận đến nỗi chân không chạm đất, nước

không kịp uống, đến đi vệ sinh cũng phải nhịn, đành cầu cứu Trình Vũ Phi thay

anh dạy bác sĩ Tiểu Hà cách lấy sinh thiết tĩnh mạch sâu. Cô bước vào kho của

khoa chuẩn bị những dụng cụ phẫu thuật cần thiết. Mỗi khu bệnh đều có một nhà

kho nhỏ, ở đó chất đầy dụng cụ, đồ dùng mà bác sĩ y tá cần. Cô trèo lên đống

thùng giấy, với lấy bao ống tiêm tĩnh mạch sâu trên đầu tủ, cánh cửa phía sau

lưng từ từ mở ra, có người bước đến phía sau lưng cô, một cánh tay vòng qua vai

cô với đến đầu tủ, giọng nói thoảng bên tai “Phi Phi, em cần thứ gì? Anh lấy

giúp em, mấy thùng giấy này không chắc chắn đâu, nguy hiểm lắm”

Giọng

nói quen thuộc, hơi thở quen thuộc, bờ môi quen thuộc, Trình Vũ Phi suýt chút

nữa là rơi xuống đất, cô trấn tình lại, vội vàng lấy thứ mình cần rồi nhảy

xuống đất, chẳng hiểu sao lại rơi vào ngay vòng tay của người đó, cô lùi mấy

bước, điềm nhiên lên tiếng “Phó chủ nhiệm Mục, hôm nay rảnh rỗi có việc gì

vây?”

Mục

Thuần nhìn cô, cân nhắc từng câu chữ: “Buổi sáng...em nói đưa bệnh nhân đến chỗ

anh khám mà!”

Tô Nhất

Minh…cảnh tượng buổi sáng lập tức hiện lên trong đầu Trình Vũ Phi khiến cô bất

giác đỏ mặt, “Anh ta…hệ thống thần kinh không có vấn đề. Không cần phải kiểm

tra nữa đâu”

“Thần

kinh không sao vậy tinh thần có vấn đề. Hay anh giới thiệu bác sĩ tâm lý cho em

nhé.” Giọng Mục Thuần có chút tâm trạng hiếm thấy, cứng cỏi lạ lùng.

Trình

Vũ Phi chỉ cảm thấy máu nóng dồn lên não, giọng nói không hiểu vì sao cũng đanh

lại “Phó chủ nhiệm Mục, động đến dao kéo thì anh giỏi, nhưng động não thì

tôi giỏi hơn anh. Bệnh thần kinh hay bệnh tâm lý tôi có thể phân biệt được,

không cần anh lo đâu”

“Em

thật sự động não giỏi ư? Vậy sao buổi sáng em lại phán đoán sai?’

Mục

Thuần rất ít khi gàn bướng như thế, nhất là gàn bướng tranh cãi với ai. Trình

Vũ Phi bỗng thấy rất tức giận.

Bác sĩ

khoa ngoại và khoa nội có mối liên hệ rất đặc biệt, vừa xem thường nhau lại vừa

không thể thiếu nhau. Bác sĩ khoa ngoại xem thường bác sĩ khoa nội có chút bệnh

nhẹ mà phải suy nghĩ đắn đo. Bọn họ thường thấy bác sĩ khoa nội tụm năm tụm ba

thảo luận bệnh trạng, ai cũng hùng hùng hổ hổ trình bày ý kiến của mình nhưng

chẳng ai phục ai. Bác sĩ khoa ngoại nghĩ, xì, là ngựa hay là lừa thì cứ dắt ra

là biết. Nghĩ rộng chút đi, cứ mổ bụng ra xem thì bệnh gì không rõ chứ?

Bác sĩ

khoa nội cũng bĩu môi gọi bác sĩ khoa ngoại là bọn đồ tể đầu óc ngu si tứ chi

phát triển. Bọn họ thường thấy bác sĩ khoa ngoại cầm dao mổ, khâu nhanh thoăn

thoắt, hai tay đưa qua đưa lại như cánh bướm rập rờn bay quanh những cánh hoa,

bận rộn cả ngày nhưng cuối cùng nói với người nhà bệnh nhân “Ca phẫu thuật

thành công, nhưng...bệnh nhân không may đã tử vong, mong gia đình nén đau

thương...” Bác sĩ khoa nội liền

nghĩ, xì, cầm dao giết người ai mà không biết chứ? Nhắm chuẩn rồi đâm phụt một

nhát là xong, cần gì phải tốn công sức múa may như vậy!

Tất

nhiên nhiều khi bọn họ phải dựa vào nhau, có chút việc nhỏ xíu mà hai bên cũng

ra sức mời nhau vào hội chẩn đó đơn giản chỉ vì y học hiện nay không được tốt

cho lắm nên phải tự bảo vệ mình, chia trách nhiệm ra nên mới giở cái trò hạ

sách này. Nhưng trong cốt tủy của họ, chiêu này đối với

nghề nghiệp của mình vẫn là vô cùng đắc ý tự mãn.

Trình

Vũ Phi là một bác sĩ rất tự phụ, thật ra hầu hết các bác sĩ đều tự phụ. Nhưng

gần đây, cô liên tục phán đoán nhầm về bệnh

của Tô Nhất Minh, khiến lòng tự ái của cô bị tổn thương. Việc xảy ra rồi thì

thôi, chẳng ngờ lại bị Mục Thuần biết được. Biết thì thôi, nhưng anh ta lại nói

ra điều không nên nói như thế, khiến cô cảm thấy mất mặt vô cùng.

không nói gì, ôm bao đựng ống tiêm bước nhanh về phía cửa, ai ngờ vừa đi được

vài bước, loạng choạng thế nào mà suýt chút nữa ngã vào vòng tay của Mục Thuần.

“Ồ, Phó

chủ nhiệm Mục, …bác sĩ Trình, ồ, …anh chị tiếp tục đi…” Có người bỗng đẩy cửa

ra, y tá trưởng thò đầu vào, nở một nụ cười ý vị rồi nhanh chóng biến mất sau

cánh cửa.

Chết

rồi! Trình Vũ Phi nhanh chóng hất tay Mục Thuần ra, tức xì khói. Nhà kho của

bệnh viện rất ít người vãng lai, có lúc cả ngày chẳng có ai đến, nghe nói trong

lịch sử của bệnh viện có người tằng tịu ở đây bị mọi người bắt gặp. Bởi thế đây

chính là địa điểm lý tưởng để nam nữ hẹn hò trong con mắt của mọi người, bây

giờ cô và người tình cũ ở đây thì thầm riêng tư, tuy là không có gì quá giới

hạn, nhưng nếu truyền ra ngoài tránh sao khỏi lời ong tiếng ve. Mình vốn dĩ là

kẻ thứ hai, bị người ta bỏ ai cũng biết, bây giờ nếu bị truyền ra ngoài chắc

chắn sẽ là kẻ thứ ba, đúng là tình ngay lý

gian! Chắc chắn giành được quán quân trong bảng top ten tin lá cải của bệnh

viện năm nay.

“Phó

chủ nhiệm Mục! Mong anh tự trọng.” Trình Vũ Phi nghiến răng dằn từng tiếng một,

bước nhanh ra ngoài.

Mục

Thuần không thấy sự tức giận của cô, đuổi theo ra ngoài, vượt lên phía trước

cản đường cô “Bệnh nhân đó…là người đàn ông mà em ở cạnh lúc sáng? Sao em lại ở

cùng với hắc đạo chứ?”

“Sao

anh phân biệt được hắc đạo với bạch đạo? Đeo kính đen mặc quần áo đen là hắc

đạo sao? Tiến sĩ Mục, sao anh lại trẻ con đến thế?”

“Cách

ăn mặc, lời nói, cử chỉ nói lên con người mà. Anh ta…trước mặt mọi người giở

trò lưu manh với em”.

“…” Đầu

Trình Vũ Phi như muốn nổ tung, quả nhiên việc tốt chẳng ra khỏi cửa, việc xấu

đã truyền đi ngàn dặm, tin tức lan truyền nhanh thế ư? Đã lan truyền đến khoa

ngoại rồi sao?

Nhìn

ánh mắt bỗng nhiên tuyệt vọng, thất thần của Trình Vũ Phi, tim Mục Thuần mềm

ra, khẩu khí lập tức trở nên dịu dàng “Xin lỗi, thật ra anh chỉ lo lắng. Anh lo

em bị người ta lừa gạt”.

Trình

Vũ Phi cảm thấy người đàn ông này thật là quá đa tình, thế là cô lấy hết sức

đẩy anh ta sang một bên rồi bỏ đi.

Mục

Thuần thở dài, xem ra cô đã có thành kiến với mình, nói gì cũng chẳng ăn thua.

Mục

Thuần cảm thấy cuộc sống của mình giống như một bộ tiểu thuyết tình cảm vụng

về. Anh và Trình Vũ Phi yêu nhau ba năm, tâm đầu ý hợp, anh thích nghe cô nói,

có lúc thấy cuốn hút, có lúc lại thấy cứng cỏi. Nhưng lâu dần, anh lại cảm thấy

thiếu cái gì đó. Tính cách của anh quá dịu dàng, cô lại quá lí trí. Anh biết cô

rất yêu anh, anh cũng thích cô nhưng lại không có thứ tình cảm nồng nàn, mãnh

liệt.

Sau đó

anh gặp người bây giờ là vợ anh, lúc thì dịu dàng, lúc thì nũng nịu, lúc thì

lại mãnh liệt như ngọn lửa thiêu đốt tâm trí anh. Cô ấy rất biết chọn thời điểm

cho những tâm trạng thích hợp của mình, tức giận, mững rỡ, cuồng nhiệt, …giống

như nhân vật nữ chính trong các bộ phim truyền hình tình cảm lâm ly bi đát. Anh

cảm thấy đó mới chính là tình yêu đích thực của đời mình. Thế là anh quất ngựa

truy phong.

Mãi cho

đến sau khi kết hôn, anh mới hiểu, có tình yêu giống như một đám cháy rừng,

càng mãnh liệt càng cuồng nhiệt thì sức phá hoại càng lớn, chưa kịp thoát ra

thì sinh mệnh đã bị thiêu rụi trong đám lửa ấy. Cô ấy

đúng là nhân vật nữ chính dễ thương trong các bộ phim truyền hình sướt mướt

nhưng đáng tiếc anh chỉ là một người đàn ông bình thường, không có nhiều thời

gian cũng không có nhiều sức lực để nuông chiều tình yêu cuồng nhiệt đó.

Là một

bác sĩ, anh muốn thăng chức, muốn nổi tiếng, anh muốn cầm dao phẫu thuật, muốn

nghiên cứu, muốn báo cáo đề tài. Nhưng cô vợ trẻ cứ bám chặt lấy anh, đến mức

anh không có thời gian của riêng mình, hơn nữa lại bá quyền, nếu như anh chiều

theo cô ấy lại nhõng nhẽo, bù lu bù loa. Anh thật sự không thể chịu nổi nữa

rồi.

Có lúc

bận rộn cả ngày anh mệt mỏi trở về nhà, đang chuẩn bị đọc vài quyển sách thì cô

vợ trẻ xinh đẹp lại mặc đồ ngủ gợi cảm đi qua đi lại trước mặt anh. Anh không

phải là người đàn ông không có cảm xúc, lần thứ nhất thứ hai là cảm xúc, nhưng

đến lần thứ tám thứ mười đã là trách nghiệm. Lại thêm có lúc anh và một cô gái

trẻ đi gần nhau một chút là cô vợ trẻ của anh đã nổi cơn tam bành, đòi chết.

Chàng phó chủ nhiệm khoa ngoại đáng thương đã phải vò đầu bứt tóc, mệt mỏi tìm

cách ứng phó.

Nhưng

quan trọng nhất là anh thấy tình cảm của mình dành cho Trình Vũ Phi bỗng trỗi

dậy, anh bỗng nhiên cảm thấy nhớ cô da diết, nhớ từng kỷ niệm đẹp ngày xưa. Anh

muốn gặp cô đến phát điên, dù chỉ một chút thoáng qua cũng được. Anh lùng sục

khắp nơi cô có thể đến, tìm cơ hội để giúp cô mỗi khi cô gặp khó khăn. Nhưng

tiếc là Trình Vũ Phi quá kiêu ngạo, không còn muốn nhận tình cảm của anh nữa.

Mục

Thuần cuối cùng cũng đã lĩnh ngộ ra rằng có một số phụ nữ trời

sinh đã là một ngọn lửa, có thể làm bạn tan chảy trong thời gian ngắn, cho bạn

nếm trải niềm sung sướng đến cực điểm, nhưng lâu dần có thể làm cho bạn trở nên

khét lẹt, sau sung sướng là khổ đau. Còn có một số phụ nữ, trời sinh đã là một

dòng nước mát, lúc có cô ấy bạn lại chẳng nhận ra, nhưng đến khi mất cô ấy rồi

bạn mới hiểu thế nào là khát cháy cổ. Nhưng đây là phát hiện sau khi đã nếm mùi

đời, nếu thời gian có quay trở lại, có lẽ anh cũng đã lựa chọn như mình đã lựa

chọn. Tình yêu giống như một chiếc áo khoác ngoài đẹp đẽ, ai chưa từng mặc nó

sẽ chẳng dễ gì cởi ra.

Song dù

thế nào, Mục Thuần cũng là con nhà gia giáo, anh có những nguyên tắc của riêng

mình. Anh sẽ không vì sự mệt mỏi chán nản nhất thời này mà huỷ hoại đi cái gia

đình do mình gây dựng nên, cũng không vì tình cảm riêng tư mà ảnh hưởng đến

thanh danh Trình Vũ Phi. Thật ra thời gian này anh muốn làm một người đàn ông

cao thượng nhưng chưa kịp hoàn thành sứ mệnh thì bỗng bắt gặp Trình Vũ Phi và

một người đàn ông có bộ dạng côn đồ hôn nhau trước cửa khoa cấp cứu. Anh vô

cùng ngạc nhiên, muốn nhìn kỹ diện mạo của người đàn ông đeo kính đó, nhưng

trong một lúc thất thần, anh lái chiếc Fox của mình đâm vào vườn hoa.

Thở dài

một tiếng, Mục Thuần gọi cho Chung Viễn. Trước đây, anh đã từng gặp Chung Viễn,

nhưng lại không biết nhau. Không nghi ngờ gì nữa, Chung Viễn là một nhân tài,

điều này anh cũng biết bởi anh cũng là một nhân tài do bệnh viện thu hút về.

Nhưng anh không ngờ Chung Viễn lại tài giỏi hơn. Anh ta để ý đến bạn gái cũ của

mình lại còn nhờ mình làm mai cho nữa chứ.

“Chuyện

này…không thích hợp đâu”. Lúc đó anh từ chối thẳng thừng, tiếc là Chung Viễn

lại không mảy may biết thế sự, lại còn cười nói “Anh làm mai đi, còn hợp hay

không tự tôi biết mà.”

Mục

Thuần có chút do dự, lời nói của Chung Viễn lúc này lúc khác, tính cách của anh

ta cũng vui buồn thất thường, với Trình Vũ Phi, Mục Thuần không chắc chắn là có

hợp hay không nữa. Nhưng thà bỏ lỡ chứ không thể yêu nhầm, đây cũng là một bài

học nghiêm khắc mà cuộc sống hôn nhân dạy cho anh. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy

tên lưu manh đeo kính đen, tâm tư Mục Thuần bỗng nghiêng hẳn về phía Chung

Viễn.

Bởi thế

anh vừa thực hiện xong ca phẫu thuật liền vội vàng chạy đến khoa cấp cứu, đúng

lúc nhìn thấy Trình Vũ Phi bước vào nhà kho. Nhà kho rất yên tĩnh, thích hợp để

trò chuyện Mục Thuần do dự một lát rồi bước vào.

Nhưng

bây giờ Mục Thuần nghĩ, anh không thể không từ chối nhiệm vụ nhàm chán này. Nếu

giúp có lẽ mình cũng chẳng giúp được gì mà ngược lại còn làm cho sự việc rắc

rối thêm. Nghĩ thế, tiến sĩ Mục liền gọi cho nhân tài Chung.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.