Chương 32

Cảnh diễn còn đang tiếp tục.

Chu Quyền nắm tay cô, kéo đến mép giường. Sau đó anh ngồi xuống mép giường, nói với cô: "Bò lên."

Phong Nhã Tụng đạp rơi giày, nghiêng người về phía trước, nằm sấp trên đùi anh.

Tay phải anh luôn nắm lấy tay cô, khi cô cúi xuống, bàn tay anh khẽ nâng lên giống như một động tác mời khiêu vũ.

Sau khi nằm sấp, anh thả tay ra, một tay ấn eo cô, tay còn lại đặt trên mông cô.

Anh mở miệng nói: "Mông đau phải không? Nhưng em đã mắc sai lầm, mỗi bên phải đánh thêm mười cái nữa. Nhớ đếm."

Đây là lời kịch cô viết ư?

Bản thân Phong Nhã Tụng cũng không rõ nữa, chỉ biết "Ừm" một tiếng.

Anh nâng tay lên, trái tim Phong Nhã Tụng cũng thấp thỏm theo. Trong nháy mắt cô điều chỉnh lại nhịp thở, một cái tét rơi xuống.

Mông Phong Nhã Tụng nảy lên.

"Một... Chủ nhân."

Lại "Bốp" một cái.

"Hai... Chủ nhân."

Mấy cái liên tiếp đều tét vào mông bên trái, cơ thể Phong Nhã Tụng gồng cứng, cẳng chân vô thức căng lên như thể điều này có thể làm giảm cơn đau.

Kết thúc mười cái, không hề trấn an, anh vươn tay ấn vào bắp chân đang căng cứng của cô, sau đó dùng tay không vỗ mạnh vào mông bên phải.

"Một... Chủ nhân..."

Cô bắt đầu đếm lại.

Tiếng tét giòn vang đến nỗi Phong Nhã Tụng phải nghi ngờ rằng những người trong phòng bên cạnh có thể nghe thấy. Khi lòng bàn tay chạm vào người, cô cũng cảm nhận được mông mình đang run rẩy vì nó.

Những suy nghĩ và sự đụng chạm như vậy khiến đầu óc cô càng lúc càng nóng, cô vô thức kẹp chặt hai chân lại, trong cơ thể như có thứ gì đó đang lặng lẽ tan ra.

"Bốp" một cái cuối cùng.

Phong Nhã Tụng rên rỉ mở miệng: "Mười... Chủ nhân..."

Âm cuối kéo dài cảm giác như đang hờn dỗi, lại như đang làm nũng vậy.

Kết thúc, bàn tay Chu Quyền đặt trên mông cô, không hề nhấc lên.

Mông cô rất đỏ, bàn tay hơi ấn xuống như có thể chìm vào bờ mông nhẵn nhụi kia.

Dừng lại một lúc, Chu Quyền nói: "Em nằm lên giường đi."

Dứt lời, anh ngồi dịch ra sau, hai tay nâng cô lên để cơ thể cô nằm xuống giường.

Mông cô vẫn nằm trên đùi anh, nhưng cơ thể được phô bày hoàn chỉnh hơn.

Chu Quyền cụp mắt nhìn, bàn tay đặt lên mông cô bắt đầu xoa bóp.

Đèn chưa bật, căn phòng hơi tối.

Phong Nhã Tụng chống cằm xuống giường, nhìn thấy lông mi của mình phủ bóng lên ga giường, cô chớp chớp mắt, bóng đen rung theo.

Mông nóng rát đau đớn lại được xoa bóp thoải mái, cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Sau khi nó lắng xuống, cô lại cảm thấy quyến luyến không muốn xa rời.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.