Chương 25

Phong Nhã Tụng mở cửa sau, chợt nghe thấy một bài hát đang phát trong xe.

Cô tháo cặp sách, ôm vào trong ngực, sau đó ngồi vào ghế.

Cửa xe đóng lại.

Đó là một bài hát cũ tiếng Quảng Đông, giai điệu du dương vờn quanh, trong xe hơi tối còn bảng điều khiển thì sáng mờ. Phong Nhã Tụng nhìn về phía trước, trông thấy cái gáy của anh.

Cô chào anh: "Xin chào."

Nhớ ra, lại sửa miệng: "Xin chào, chủ nhân."

Chu Quyền "Ừm" một tiếng, tay gạt cần số, sau đó anh nói: "Mình đi nhé."

Bên đường có hai dãy đèn, nơi cây cối không được soi tới vô cùng tối tăm, ngoài tiếng nhạc, trong xe cũng yên tĩnh.

Tại ngã tư, Phong Nhã Tụng dò hỏi: "Ngài đã ăn tối chưa ạ?"

Đã rất muộn, cô chỉ ngẫu nhiên tìm câu hỏi để trò chuyện, nhưng không ngờ Chu Quyền lại bình tĩnh đáp: "Chưa."

"À..." Phong Nhã Tụng nhích người về phía trước, nhìn ra bên ngoài qua cửa kính, cô nói: "Đằng trước có một quán hoành thánh rất ngon tên là Hầu hoành thánh, chỗ đó mở đến khuya, đôi khi tan tiết tự học mà đói, em sẽ..."

Phong Nhã Tụng nhìn khung cảnh bên ngoài lướt qua, cô khựng lại, giọng khô khốc: "Qua mất rồi."

Lúc này, Chu Quyền bật xi nhan chuyển hướng, quay đầu lại nhìn gương, chậm rãi giảm tốc độ, cuối cùng dừng lại bên đường.

Anh rút chìa khóa ra, nói: "Em xuống xe đi."

Phong Nhã Tụng khá bất ngờ, nhưng sau đó cô lại nhanh chóng mở cửa đi xuống. Đứng bên đường, cô hỏi: "Ngài muốn đến quán hoành thánh kia đúng không ạ?"

Chu Quyền trả lời: "Ừm."

Do cô khen ngon nên anh mới đổi ý ư?

Phong Nhã Tụng đi bộ ngược lại theo anh khoảng 500 mét thì tới nơi. Quán ăn có ánh đèn ấm áp và tấm rèm trong suốt che ngoài cửa.

Chu Quyền vén rèm lên, nghiêng người nhường cho cô vào trước. ga

Hai người ngồi đối mặt trên một chiếc bàn vuông, trên bàn dán một tờ thực đơn viết tay, Chu Quyền hỏi cô: "Em ăn gì?"

Phong Nhã Tụng nói: "Em không đói ạ, tối nay em ăn sinh nhật bạn rất no..."

Chu Quyền gật đầu, nói thẳng với chủ quán: "Cho tôi hai bát hoành thánh nhân tôm, một to một bé."

Chủ quán đứng trong bếp đáp "Được" một tiếng.

Bên bàn bày sẵn dụng cụ dùng khi ăn, Chu Quyền lấy cho cô một cái đĩa rồi lại cầm một cái thìa đặt xuống đĩa.

Phong Nhã Tụng khẽ "Cảm ơn", cô ngẩng đầu, lại nói tiếp: "Hoành thánh nhân tôm ở đây là ngon nhất, trong nhân có một con tôm nõn rất to."

Chu Quyền nói: "Tôi đã từng ăn rồi."

Phong Nhã Tụng sửng sốt.

Chu Quyền tự lấy cho mình một cái thìa: "Từ khi em chưa sinh ra thì quán này đã có rồi."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.