Chương9: Chuyện xưa

Chu

Hiểu Hiểu nằm trên giường nghĩ đến câu chuyện mà Mạc Lâm đã kể cho cô nghe sáng

nay. Đúng vậy! Là một câu chuyện rất xưa, một câu chuyện nói dài cũng không

phải là dài.

Thì ra

ông chú già kia cũng là cô nhi. Từ nhỏ vốn không sự thương yêu, chăm sóc của

cha mẹ, nhưng hắn so với cô tốt hơn một chút vì hắn có một cái gốc là gia đình

thương nhân giàu có.

Ông nội

của Hạ Vũ Trạch có hai người con trai, cha hắn cùng với bác của hắn. Y theo gia

truyền, con trai sẽ kế thừa công ty quản lý trò chơi, con gái sẽ kế thừa công

ty bất động sản của gia đình. Trong lúc bác của Hạ Vũ Trạch quản lý công ty bất

động sản, sau khi kết hôn khoảng ba năm thì công ty tuyên bố phá sản. Đó cũng

là lúc mẹ của hắn sanh ra hai đứa con song sinh, cũng bới vì sinh khó mà mẹ hắn

cũng nhắm mắt xuôi tay vĩnh biệt trần thế, mà cha hắn cũng bởi vì tưởng niệm vợ

nên cuối cùng cũng vì buồn bực mà chết. Cho nên… Hạ Vũ Trạch cùng anh trai sau

khi ra đời cũng chưa từng nhìn thấy cha lẫn mẹ.

May mắn

là ông nội đối xử với anh em hai người thật tốt, cho đến khi anh trai Hạ Vũ

Trạch kết hôn, ông nội mới qua đời. Khi đó bọn họ cũng không có thời gian lẫn

năng lực giải quyết chuyện công ty trò chơi, trong lúc nhất thời tất cả mọi

chuyện đến cùng nhau như công ty gặp bấp bênh. Ngay khi ấy, bác của Hạ Vũ Trạch

dẫn con trai mình trở về trợ giúp bọn họ, kỳ thật nói là tìm nơi nương tựa thì

có lẽ đúng hơn. Anh họ giúp bọn hắn đem công ty chỉnh đốn gọn gàng, một lần nữa

đứng lên. Đó là đoạn thời gian Hạ Vũ Trạch đi du học tại Mỹ, anh trai hắn cùng

vợ ra nước ngoài du lịch, trong nhà lẫn công ty đều dựa vào một mình anh họ xử

lý.

Cứ như

vậy mà ba năm trôi qua, anh trai Hạ Vũ Trạch ôm Tiểu Viêm mới vừa một tuổi về

nhà, hắn cũng vừa tốt nghiệp đại học bên Mỹ trở về. Lúc bọn họ tiếp nhận công

ty từ tay anh họ thì biến cố liền xảy ra.

Nhà anh

trai Hạ Vũ Trạch không biết vì cái gì lại bốc cháy. Ngay lúc đó, anh trai hắn

cùng vợ vì cứu hắn cùng Tiểu Viêm mà mất mạng.

Lúc đó

Hạ Vũ Trạch liền âm thầm thề, nhất định sẽ không khiến bọn họ thất vọng, nhất

định phải đem đứa nhỏ nuôi lớn. Cứ như vậy, hắn lúc ấy chỉ mới hai mươi lăm

tuổi đã phải một mình gánh lấy công ty, nuôi Tiểu Viêm năm năm, cho đến bây giờ

cũng chưa có kết hôn.

Kỳ thật

chuyện phát sinh năm năm trước, hắn vẫn luôn nghĩ đó là chuyện ngoài ý muốn.

Cho đến khi Tiểu Viêm mất tích hắn mới bắt đầu nhận thấy sự tình cũng không

bình thường như vậy, vì thế liền phái Mạc Lâm đi điều tra cho rõ.

Cuối

cùng kết quả không ngoài dự đoán của hắn, tất cả đều do anh họ của hắn gây ra.

Nguyên nhân hẳn là rất đơn giản, chính là tranh giành quyền thừa kế thừa. Bởi

vì gia huấn đã từng nhắc qua, nếu người thừa kế trực hệ tử vong hoặc là mất

tích thì sản nghiệp gia tộc sẽ giao cho thế hệ thứ hai kế thừa.

Mà thế

hệ thứ hai này chính là bác trai của Hạ Vũ Trạch.

Chu

Hiểu Hiểu thật sự không hiểu gia tộc tranh đấu của bọn họ là như thế nào, nhưng

cho dù là có tranh giành bất kỳ cái gì đi chăng nữa thì bọn họ cũng không thể

đem một đứa nhỏ vừa mới ra đời làm mục tiêu được, Tiểu Viêm lúc đó ảu thật còn

quá nhỏ. Chẳng lẽ đây là cuộc sống của xã hội thượng lưu sao? Cô không biết, rõ

ràng đây sẽ là một gia đình thật hạnh phúc lại bị cuộc tranh đấu gay gắt năm đó

khiến cho chướng chướng khí mù mịt.

Chu

Hiểu Hiểu rốt cục cũng hiểu được tại sao Tiểu Viêm vẫn kêu Hạ Vũ Trạch là chú

ba ba mà không phải là ba ba, thì ra hắn không phải là người sinh ra nó, hắn

chỉ là người nuôi dưỡng, lại là chú của nó.

“Mẹ? Mẹ

đang suy nghĩ cái gì đó?” Không biết khi nào thì Tiểu Viêm đã trèo lên giường

ôm chặt lấy người cô.

“Tiểu

Viêm?”

“Mẹ…

Chú ba ba đi rồi. Mẹ có nhớ chú ba ba không?”

“Mẹ? Mẹ

tại sao phải nhớ hắn?” Mặt Chu Hiểu Hiểu lập tức đỏ lên.

“Vì sao

mẹ lại không nhớ đến chú ba ba?” Hạ Viêm khó hiểu hỏi.

“Mẹ vì

sao phải nhớ đến hắn nha?”

“Mẹ

không nhớ sao? Nhưng mà Tiểu Viêm nhi rất nhớ nha” Mặt nó có chút cô đơn.

“Con

sớm nhớ đến hắn vì sao lúc trước lại một hai không chịu đi cùng hắn nha?” Nếu

Tiểu Viêm lúc trước cùng với Hạ Vũ Trạch xuất ngoại thì có lẽ cô đã trở về nhà

của mình, tiếp tục một cuộc sống cô đơn thiếu thốn lúc trước rồi. Có lẽ đứa nhỏ

này sẽ không còn nhớ đến mình cũng không chừng, về phần tên kia thì căn bản là

sẽ không nhớ rõ cô.

“Bởi vì

Tiểu Viêm nhi thích ở chung với mẹ hơn so với chú ba ba nha” Hạ Viêm rầu rĩ

nói.

“Cho dù

là như vậy thì con vẫn phải cùng đi với chú ba ba chứ. Hắn là người thân của

con đó nha!”

“Mẹ

cũng là người thân của Tiểu Viêm nhi mà. Mẹ nè, Tiểu Viêm nhi nè, cả chú ba ba

nữa, chúng ta chẳng phải là người một nhà sao?”

“Người

một nhà?” Cô cũng muốn là người một nhà với họ nhưng làm sao dễ dàng như vậy

được? Hắn chán ghét cô đến không chịu nổi không phải hay sao? Nếu chán ghét như

thế thì làm sao có thể trở thành người một nhà được?

“Đúng

vậy! Chú Mạc nói chúng ta là người một nhà. Chú ấy còn nói chúng ta vĩnh viễn

cũng sẽ không rời xa nhau đâu” Hạ Viêm khờ dại mở to mắt to nhìn cô.

“Chú

Mạc…” Chu Hiểu Hiểu có chút đăm chiêu sờ sờ mái tóc trắng óng mượt của Hạ Viêm,

nói “Chú Mạc của con nói đều từ trước tới nay đều lãnh đạm như vậy sao?”

“Mẹ nói

lãnh đạm là cái gì nha?”

“Nói

đúng hơn là nói chuyện không chút độ ấm đó”

“Nói

chuyện còn có độ ấm sao?” Nó vẫn không hiểu.

“Ách…

Phải giải thích như thế nào cho con hiểu đây?… Hắn vẫn là lạnh lùng như vậy

sao? Khi nói chuyện, trên mặt hắn đều không có chút cảm xúc nào sao” Nói xong,

cô còn bắt chước bộ dáng nghiêm mặt của Mạc Lâm.

“Đúng

vậy! Chú Mạc sẽ không cười đâu”

“Mạc

đại ca sẽ không cười? Có ý tứ gì nha?”

“Từ lúc

Tiểu Viêm nhi còn nhỏ cho tới nay đều chưa từng thấy chú Mạc cười qua”

“Vậy

con có bao giờ thấy chú ba ba cười chưa?”

“Hình

như cũng không có”

“Vậy

sao…?”

“Đúng

rồi! Mẹ!” Hạ Viêm ngồi dậy nói tiếp “Chú Mạc nói chờ chú ấy giải quyết hết

chuyện của chú baba sẽ mang chúng ta đi công viên trò chơi đấy!”

“Công

viên trò chơi?” Vừa nghe đến công viên trò chơi, ánh mắt của Chu Hiểu Hiểu liền

rực sáng, cô cũng ngồi dậy “Khi nào thì đi nha?”

“Không

biết đâu!”

“Hy

vọng là có thể thật nhanh! Ha hả…”

“Mẹ rất

muốn đi sao?”

“Đúng

vậy! Rất muốn!” Cô một phen ôm lấy Hạ Viêm, mặt có chút đăm chiêu hỏi “Tiểu

Viêm đã từng đi công viên trò chơi rồi sao?”

Hạ Viêm

ngẩng đầu nhìn cô nói “Dạ rồi”

“Thế

con thích nhất là chơi cái gì?” Thực hâm mộ nó nha. Chu Hiểu Hiểu lớn như vậy

rồi mà cũng chưa từng đến công viên trò chơi một lần thế mà tiểu quỷ đầu nhỏ

này đã qua đi rồi .

“Con

thích chơi cái vòng tròn cao thiệt là cao”

“Vòng

tròn cao?”

“Đúng

vậy!”

“Vòng

tròn cao là cái gì thế?”

“Chính

là cái vòng tròn quay vòng vòng, bên trên có thiệt nhiều thiệt nhiều phòng nhỏ.

Mỗi lần còn đều cùng chú ba ba ở trong một căn phòng đó nó quay đến lúc cao

nhất là có thể nhìn hết toàn bộ khu vui chơi luôn” Hạ Viêm vừa nói vừa khoa tay

múa chân miêu tả.

“A! Thì

ra đó là cái vòng tròn quay quay cao chọc trời nha” Cô tưởng tượng đến từng trò

chơi ở công viên trò chơi, có một cái vòng tròn luôn quay quay cao thật cao,

thật sự rất lớn, ở trên đó không hẳn là chỉ nhìn thấy hết công viên đâu.

“Ngoài

ra thì con còn rất thích chơi tàu lượn siêu tốc nữa. Mỗi lần đến đó, chú ba ba

đều đi chơi với con đó!”

“Thật

không?”

“Nhưng

mà tàu lượn đi cũng thật nhanh, sau khi đi lần đầu tiên, chú ba ba cứ hễ nhìn

thấy nó là mặt mày xanh lè”

“Ha hả…

Hẳn là hắn đã bị dọa một trận rồi” Chu Hiểu Hiểu lại bắt đầu tưởng tượng đến bộ

dáng của ông chú già ngồi trên tàu lượn, hẳn là rất khôi hài? Mặt đều bị dọa

đến tái hết rồi… Ha hả!!!

“Không

biết! Chú ba ba thích nhất là bắn súng”

“Bắn

súng?”

“Đúng

vậy! Chú ba ba rất lợi hại, mỗi lần đều bắn cho Tiểu Viêm con gấu bông to nhất”

“Thật

sự là rất lợi hại nha”

“Mẹ!

Hay là mẹ chơi với con đi. Tiểu Viêm nhi rất nhàm chán rồi!” Hạ Viêm từ trong

ngực Chu Hiểu Hiểu chui ra ngoài.

“Tiểu

Viêm muốn chơi cái gì nè?” Chu Hiểu Hiểu ngồi thẳng người nhìn nó.

“Chơi

game!”

“Nhưng

mà mẹ không biết chơi nha” Cô lắc lắc đầu.

“Thế

chúng ta đánh bài đi?”

“Mẹ

cũng không biết chơi luôn” Cô lại lắc đầu.

“Thế

còn đánh cờ?”

“Cũng

không!” Cô vẫn là lắc đầu.

“Thế…

không bằng chúng ta ở trên giường chơi đi?”

“Trên

giường chơi?”

“Đúng

vậy!”

“Mẹ…

hình như cũng không biết trò này”

“Mẹ gạt

người”

“Mẹ

không có lừa con nha. Mẹ thật sự là không biết trò đó mà”

“Mẹ

chính là gạt người! Sáng nay chú Mạc còn nói mẹ cùng chú ba ba ở trên giường

chơi trò chơi mà” Hạ Viêm tức giận giậm giậm chân, dùng cái miệng nhỏ của mình

la hét om sòm.

“Mẹ khi

nào thì cùng chú ba ba của con ở trên giường chơi trò chơi…” Lời vừa mới nói

ra, Chu Hiểu Hiểu lập tức hiểu được lời nói của nó. Không phải… là cái vụ kia

chứ? Mạc đại ca làm sao lại nói cái chuyện này với con nít đây?

“Con

không biết! Con muốn ở trên giường chơi trò chơi giống mẹ và chú ba ba chơi” Nó

không phục nhìn cô nói “Có phải mẹ chỉ thích chú ba ba mà không thích Tiểu Viêm

nhi không? Cho nên mới chơi cùng với chú ba ba mà không chịu cùng con chơi?”

Đứa nhỏ

này! Cái kia không phải là trò chơi nha, đó là… Cô cười khổ, quên đi! Cứ chơi

với nó một lát đi, dù sao nó cũng không hiểu được nghĩa chân chính của cái trò

chơi này.

“Hắc

hắc! Tiểu quỷ! Mẹ đến đây!” Nói xong, cô cười cười hướng Hạ Viêm đánh tới.

“A! Mẹ!

Mẹ xấu lắm!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.