Chương10: Bắt cóc

Trong

khoảng thời gian Hạ Vũ Trạch rời đi đến tận nửa tháng sau, cuối cùng Mạc Lâm

cũng đưa Chu Hiểu Hiểu cùng Hạ Viêm đến công viên trò chơi. Tiến vào cánh cổng

lớn, hai thân ảnh một lớn một nhỏ giống như ngựa hoang thoát cương chạy dọc

chạy lui khắp khu công viên. Bất cứ trò gì có thể chơi đều bị hai người ngoạn

nhão như cháo mới chịu thoát ly đến trò chơi khác. Chẳng hạn như Chu Hiểu Hiểu

thích đua xe điện, đều chơi tới năm sáu lần không chịu dứt ra. Mạc Lâm là nạn

nhân bị cô kéo vào chơi, hắn bị đụng đến sao đầy đầu nhưng vẫn không được hai

người kia buông tha cho.

Mạc Lâm

xoay người định nói cho bọn họ biết hắn rốt cục đã chịu không nổi, nhưng xoay

tới xoay lui vẫn không hề nhìn thấy thân ảnh hai người bọn họ.

“Không

xong!” Hắn cố trấn định cái đầu choáng váng đến muốn hôn mê, một bước sải dài

ra phía bên ngoài khu đua xe điện. Hai người kia rốt cuộc đã đi nơi nào, thật

sự là không thể nào không lo lắng mà, nếu như xảy ra chuyện gì, nhất định tên

Hạ Vũ Trạch kia sẽ không để cho hắn sống yên đâu..

Chu

Hiểu Hiểu cùng với Hạ Viêm đang ngồi trên ghế đá dài trong khu công viên trò

chơi thảnh thơi ăn kem, cái tên Mạc Lâm hoàn toàn bị bọn họ vứt ra sau đầu. Ở

đây kem bán còn mắc đến đắt đỏ huống chi là những thứ khác. Cái tên bán kem

thật hiểm độc, thế nhưng có thể kiếm tiền trên nỗi đau khổ của người khác.

“Mẹ!

Chúng ta cứ mặc kệ chú Mạc sao?” Miệng Hạ Viêm dính toàn là kem, mắt to chớp

chớp nhìn Chu Hiểu Hiểu.

Mạc đại ca! Cô như phản xạ có điều kiện đứng lên hét lớn

“Xong rồi! Tiểu Viêm! Mẹ quên mất còn một người tên gọi là Mạc Lâm nha!”

“Mẹ?”

“Đi mau

Tiểu Viêm. Chúng ta chưa nói một tiếng đã đi rồi, chú Mạc của con nhất định là

rất lo lắng” Nói xong, cô kéo Hạ Viêm chạy trối chết. Trời ạ! Cô làm sao có thể

đem một người quan trọng như vậy vứt ra sau đầu đây?

“Tiểu

Viêm!” Bọn họ vừa muốn đứng dậy rời đi liền bị một âm thanh khàn khàn từ phía

sau kéo lại. Chu Hiểu Hiểu cùng Hạ Viêm quay đầu lại thấy phía sau có ba gã đàn

ông. Hai người khoảng tầm hơn hai mươi tuổi, người còn lại có vẻ đã ngoài ba

mươi.

“Bác!”

Nhìn thấy bọn họ, Hạ Viêm buông tay cô bổ nhào vào người gả đàn ông đã ngoài ba

mươi kia.

“Tiểu

Viêm? Người đó là ai vậy?” Chu Hiểu Hiểu khó hiểu hỏi.

Hạ Viêm

quay đầu lại cười với cô “Đây là bác của con đó, là anh của chú ba ba nha”

“Anh

của chú ba ba?” Cô vẫn là không hiểu. Anh trai của Hạ Vũ Trạch chẳng phải là đã

chết sớm rồi sao? Người kia… chẳng lẽ là anh họ của hắn?

“Xin

chào! Tôi là Lâm Chí Dịch” Người đàn ông dối trá hướng cô vươn tay cười.

Chu

Hiểu Hiểu không đáp trả lại hắn chỉ hướng đứa nhỏ trong lòng Lâm Chí Dịch nói

“Tiểu Viêm! Mau đến bên mẹ này”

Hạ Viêm

quay đầu khó hiểu nhìn cô hỏi “Tại sao vậy mẹ?”

“Tóm

lại con cứ lại đây trồi mẹ nói cho con biết” Cô phải nói như thế nào đây? Nói

cho nó biết rằng bác của nó là người xấu hay sao? Đứa nhỏ này nhất định sẽ

không tin tưởng.

“A! Thì

ra… cô chính là cô gái đã cứu Tiểu Viêm” Lâm Chí Dịch lập tức thay đổi khuôn

mặt, lộ ra biểu tình hung tợn nói “Cô thật sự là một ả đàn bà nhiều chuyện”

“Tiểu

Viêm! Nhanh đến đây…” Nói còn chưa xong, chợt nghe một tiếng cốp, Chu Hiểu Hiểu

ngã xuống đất. Gã đàn ông đứng phía sau cô nhún vai, vứt bỏ thanh gậy gỗ trong

tay.

“Mẹ!!!”

Hạ Viêm giãy giụa, ý đồ muốn thoát khỏi cánh tay của Lâm Chí Dịch “Bác là tên

khốn! Tại sao bác lại đánh mẹ con?”

“Tiểu

Viêm! Đừng nháo nữa. Ả ta là một người mẹ xấu, bác mới là người tốt” Nói xong,

hắn khiêng lên đứa nhỏ xoay người rời đi.

“Không

đúng, không đúng! Bác mới là người xấu, bác đánh mẹ con” Hạ Viêm ở trên bờ vai

hắn giãy giụa kịch liệt.

“Anh

Lâm! Ả đàn bà này làm sao bây giờ?” Thuộc hạ của Lâm Chí Dịch cúi đầu nhìn Chu

Hiểu Hiểu một cái.

“Ném

vào trong xe mang đi theo”

•••••••••••••

Hoa lệ phân cách tuyến •••••••••••••

Trong

một căn phòng tối đầy mùi mốc, Chu Hiểu Hiểu chậm rãi mở hai mắt.

“Đầu

thật đau. Đây là đâu? Tại sao lại tối như vậy? Khoan, Tiểu Viêm đâu?”

Cô ngồi

bật dậy, cố căng mắt nhìn bốn phía tối om. Cô nhớ rõ hình như là mình bị ai đó

đánh vào đầu, nhất định là Lâm Chí Dịch chứ không ai vào đây.

Chu

Hiểu Hiểu s* s**ng tìm kiếm cánh cửa, cô nhất định phải tìm được Tiểu Viêm,

bằng không cái ông chú già lông trắng đó nhất định sẽ g**t ch*t cô. Thật sự là

sai lầm, vô duyên vô cớ đi đến công viên trò chơi làm cái gì vậy trời? Cho dù

có đi chơi thì cũng không nên bỏ rơi Mạc Lâm chứ. Thật sư nhất định bị đánh

không chết thì cũng què cho coi. Khó trách cô làm chuyện gì cũng không bao giờ

thành chuyện tốt được, không ai thích cô cũng là điều đương nhiên, hiện tại

ngay cả chính cô cũng đều bắt đầu chán ghét bản thân mình.

Lúc cô

dường như chạm phải cánh cửa thí bên kia đột nhiên truyền đến thanh âm của một

người đàn ông.

“Phó

tổng Lâm cũng thật đủ độc, thế nhưng muốn đem đứa nhỏ lẫn ả đàn bà trong phòng

quăng xuống biển làm mồi cho cá”

“Đúng

vậy! Có thể giữa bọn họ có ân oán nào đó”

“Haizz!

Chúng ta cũng là bất đắc dĩ vì tiền mới đi làm cái chuyện thất đức này”

“Đúng

vậy! Đừng nên nói nhiều nữa, xong xuôi mọi chuyện chỉ cần lãnh tiền rồi chuồn

là xong”

“Ừ!”

Chu

Hiểu Hiểu hoàn toàn hiểu tại sao mình bị bọn họ bắt đến đây. Chẳng lẽ hắn thật

sự chỉ vì tài sản của Hạ Vụ Trạch mà từ thủ đoạn sao? Ngay cả một đứa nhỏ như

Tiểu Viêm cũng không tha? Mà cô chỉ là nhân vật bên ngoài xui xẻo đi theo cũng

dính vào cuộc tranh đấu này dẫn đến mất mạng? Mà cũng thật máu chó, cái chính

chính là cô không hề biết bơi nha. Nếu thật sự bị bọn chúng ném xuống biển thì

chẳng phải bản thân nhanh chóng chờ làm mồi cho cá hay sao? Phải nghĩ biện pháp

trốn đi thôi.

Cô mò

mẫm trong bóng tối với hi vọng có thể tìm được thứ gì đó làm vũ khí tự vệ. Thế

nhưng gian phòng này thật sự trống rỗng, cái gì cũng không có sờ được. Làm sao

bây giờ? Làm sao bây giờ? Cô cũng không muốn chết! Cô càng không muốn để Tiểu

Viêm gặp bất kỳ bất trắc.

Lúc

này, cánh cửa đột nhiên mở ra, một tia sáng chiếu vào gian phòng. Hai tên đàn

ông bước vào, Chu Hiểu Hiểu nhận ra bọn họ, một là Lâm Chí Dịch và hai là cái

tên theo phía sau hắn lúc còn trong công viên trò chơi. Vì không muốn đánh động

đến bọn chúng nên cô quay trở về vị trí cũ giả vờ còn bất tỉnh.

Tiếng

bước chân càng ngày càng gần thì lòng của cô cũng theo đó mà nhảy loạn xạ.

“Haizz!

Ả đàn bà này còn chưa có tỉnh” Một tên trong đó nói.

“Cũng

vừa kịp lúc, bắt ả ta tỉnh dậy!” Thanh âm người thứ hai cất lên, nhất định là

tên Lâm Chí Dịch không bằng cầm thú.

“Dây

thừng đây” Thanh âm của tên thứ ba từ ngoài vọng vào.

“Trói ả

ta chặt một chút”

“Được

rồi!”

Trong

bóng đêm, Chu Hiểu Hiểu cảm thấy có người dùng dây thừng trói tay chân của cô

nhưng lực đạo cũng không lớn, hẳn là có thể dễ dàng giãy ra. Thế nhưng không

phải là hiện tại, nhất định phải chờ thời cơ thật tốt mới có thể động thủ, sau

đó mang theo Tiểu Viêm chạy trốn.

Ngay

sau đó một lên om cô đặt lên vai một tên khác, cô cảm thấy cả thân người đều lơ

lửng trên không trung. Chu Hiểu Hiểu híp mắt muốn nhìn một chút đây rốt cục là

đâu, đập vào mắt cô là một khoang thuyền cũ nát, chẳng lẽ… cô thật sự đang lênh

đênh trên biển? Như vậy lời của hai tên kia là sự thật? Lâm Chí Dịch thật sự

muốn đem cô cùng Tiểu Viêm ném xuống biển?

Chỉ

trong chốc lát bọn họ đã đưa cô tới trên boong thuyền liền thả cô xuống sàn gỗ.

Hạ Viêm thấy được Chu Hiểu Hiểu đang hôn mê liền lập tức đánh vào người cô hòng

lay tỉnh.

“Mẹ! Mẹ

tỉnh dậy đi, đừng ngũ nữa. Con thật sự rất sợ”

“Tiểu

Viêm?!” Chu Hiểu Hiểu mở hai mắt nhìn đứa nhỏ khóc đến hai mắt đỏ hoe, đầu tóc

rồi xù. Cô dùng sức giãy giụa để tháo dây thưng nhưng mãi vẫn không được. Chẳng

phải lúc nãy bọn chúng trói rất lỏng lẽo sao? Tại sao bây giờ lại chặt như thế

này? Hại cô muốn chạy cũng không chạy được rồi.

“Mẹ?”

Hạ Viêm áp mặt vào ngực cô, hoàn toàn nín khóc, chỉ mỉm cười nói “Mẹ! Con tưởng

rằng mẹ chỉ mê ngủ mà mặc kệ con”

“Làm

sao có chuyện đó được? Tiểu Viêm đừng sợ hãi”

“Mẹ!

Bác thật xấu”

“Ai

nha! Thật sự là mẫu tử tình thâm” Lúc này, một thân ảnh cao gầy từ trong khoang

thuyền bước lên trên boong tàu.

“Lâm

Chí Dịch! Ngươi làm như vậy không thấy cắn rứt lương tâm sao?” Chu Hiểu Hiểu

nhìn thấy rõ ràng là ai liền hướng hắn hô lớn.

“Lương

tâm?” Lâm Chí Dịch còn đầy mặt tươi cười đột nhiên thay đổi sắc mặt hướng cô

hét lớn “Bọn người Hạ gia đó cũng có cắn rứt lương tâm không? Ta vì bọn chúng

mà dùng hết sức lực củng cố công ty suốt ba năm, kết quả là ta được cài gì?”

“Vậy

ngươi liền tàn nhẫn giết hại chính cháu của mình ư?” Cô muốn khơi dậy lương tâm

bị chó gặm của hắn, nếu không không chỉ cô mà còn cả Tiểu Viêm cũng đều mất

mạng.

“Cô nói

ta tàn nhẫn? Ta nói cho cô biết, ta cho nó sống sáu năm đã là rất nhân từ rồi”

“Nó là

cháu của ngươi đó!”

“Thì

như thế nào?”

“Ngươi

là ma quỷ! Ngươi không phải người!” Chu Hiểu Hiểu hô lớn. Cô cho tới bây giờ

chưa từng gặp qua kẻ nào độc ác, tàn nhẫn như vậy, thế nhưng hãm hại chính đứa

cháu ruột thịt của mình. Những người này đều bị tiền tài che mắt cả rồi cho nên

dù có banh mắt ra cũng không thấy được tình thân.

“Tất cả

cũng chỉ do cô nhiều chuyện đi cứu nó. Nếu cô không cứu nó thì hôm nay cô cũng

không xui xẻo đến mất mạng như thế” Lâm Chí Dịch nhăn mặt, trong mắt lộ ra sát

ý.

“Đem

bọn chúng ném xuống!”

Ra lệnh

một tiếng, bốn tên đàn ông nhất thời bước lên ôm lấy Chu Hiểu Hiểu cùng Hạ Viêm

hướng biển ném đi, hoàn toàn không để ý đến tiếng gào thét tê tâm liệt phế của

bọn họ. Lâm Chí Dịch đứng ở trên boong thuyền lộ ra nụ cười tà mị.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.