Chương8: Xuất ngoại

Phòng

tắm của hắn cũng thật lớn, không giống với phòng tắm căn phòng thuê trọ của cô.

Ngâm mình trong bồn tắm thật rất thoải mái, mấy ngày này xảy ra toàn những

chuyện đến mơ cũng không thấy được. Vô duyên vô cớ lại trở thành mẹ của Tiểu

Viêm, lại vô duyên vô cớ cường ông chú lông trắng kia. Tuy nói là cô cng b

hắn, nhưng mà… loại chuyện này… có vẻ giống như hắn đang chiếm tiện nghi của cô

hơn. Mà thôi… quên đi! Không cần phải cứ nhớ đến chuyện này làm gì, chẳng lẽ cô

thật sự phải chịu trách nhiệm với hắn sao? Cô quả thật làm không được nha, hơn

nữa hắn lại không thiếu phụ nữ vây xung quanh, cũng không nhất thiết cần cô

phải phụ trách.

Không

biết hắn đang làm cái gì đây? Hắn cũng không cần tắm rửa sao? Haizz! Lo lắng

làm cái gì. Phòng ngủ của hắn cũng có phòng tắm thì nhất định những phòng khác

cũng có. Kỳ thật… người kia cũng không phải rất xấu, chính là tính tình có vài

chỗ rất thối. Hắn còn đáp ứng dẫn cô đến công viên trò chơi mà. Ngẫm đi ngẫm

lại thấy thật vui vẻ nha.

“Ui

da!” Nửa người dưới đột nhiên truyền đến cản giác đau nhức. Côcúi đầu nhìn trên

người mình liền thấy một vét xanh tím, đột nhiên lại cảm thấy được hắn thật sự

là một ông chú lông trắng độc ác.

“Mẹ…”

Xuyên qua làn sương mù lượn lờ, một thân ảnh nhỏ nhắn từ bên cánh ngửa đầu dò

xét.

“Tiểu

Viêm?”

“Mẹ!

Con có thể đi vào không?”

“Vào

đi!” Đột nhiên lại nghĩ đến cái gì đó “A! Khoan hãy tiến vào, mẹ không có mặc

quần áo nha”

“Dạ!”

Định nhấc chân vào, nó đột nhiên trấn định đứng im một chỗ “Mẹ! Chú ba ba bảo

con nói với mẹ rằng chú ba ba phải ra nước ngoài, khoảng hai tháng mới trở về”

“Cái

gì? Ông chú già phải ra nước ngoài?” Chu Hiểu Hiểu nhảy dựng từ trong bồn tắm

lớn trào ra ngoài. Hắn phải xuất ngoại? Cô phải làm sao bây giờ? Hắn còn chưa

đáp ứng chuyện của cô mà. Không phải sẽ đưa cô đến công viên trò chơi chơi thật

thoải mái một lần hay sao? Tại sao bây giờ lại không chịu giữ lời?

“Đúng

vậy!” Hạ Viêm khó hiểu nhìn mẹ. Mẹ của hôm nay sao hơi khác với mẹ của trước

kia nha “Chú ba ba đang soạn đồ”

Cô ngồi

dậy thay đồ, sải bước tiêu sái ra khỏi phòng tắm quả nhiên nhìn

thấy Hạ Vũ Trạch đang soạn quần áo bỏ vào vali.

“Này!

Ông chú! Không phải chú đã hứa là sẽ đưa tôi đi công viên trò chơi sao?”

Hạ Vũ

Trạch quay đầu lại nhìn Chu Hiểu Hiểu. Hiển nhiên hắn đã tắm rồi, còn đang mặc

trên người một bộ sơmi sạch sẽ, máu tóc màu trắng bạch kim còn vươn chút nước.

“Cô!”

Cô gái này lá gan cũng thật lớn, cứ trống trơn như vậy mà chạy đến đây sao? Cho

dù cô có không sợ để hắn xem thì cũng phải lau cho khô thân mình rồi hãy chạy

đến chứ. Chẳng lẽ cô không sợ lạnh sao?

“Dù sao

chú cũng không thể cứ như vậy mà đi. Chú đi rồi tôi phải làm sao bây giờ? Ai

mang tôi đi công viên trò chơi chơi?” Cô sải chân bước đến giữ chặt cánh tay

hắn.

“Sẽ có

người mang cô cùng Tiểu Viêm đi” Hai mắt nhìn thẳng vào thân thể cô đỏ lên vì

ngâm trong nước ấm, trong đầu còn lưu lại sự nhiệt tình của cô đêm qua “Này!

Trước tiên cô hãy mang quần áo mặt vào xem nào”

Hắn

không muốn cho bất luận kẻ nào khác nhìn đến thân thể của cô, cho dù là Tiểu

Viêm cũng vậy!

“Cái

gì?” Chu Hiểu Hiểu như điện giật buông vội bàn tay đang giữ lấy hắn ra, cúi đầu

nhìn thoáng qua thân thể của chính mình. Cô kêu to một tiếng xoay người chạy

vội về phòng tắm.

•••••••••••••

Hoa lệ phân cách tuyến •••••••••••••

“… Mấy

ngày này cần cái gì cứ nói với Mạc Lâm” Đứng khu kiểm tra na ninh của sân bay,

Hạ Vũ Trạch chỉ chỉ người bạn tốt ở bên cạnh – Mạc Lâm “Hắn chính là Mạc Lâm”

Mạc Lâm

lạnh lùng hướng Chu Hiểu Hiểu cùng Hạ Viêm gật gật đầu, Hiểu Hiểu cũng hướng

hắn gật gật đầu sau đó nhìn Hạ Vũ Trạch nói “Ông chu! Chú chừng nào thì trở

về?”

“Đại

khái phải hơn hai tháng tôi mới có thể trở về. Trong lúc tôi đi, cô phải chăm

sóc Tiểu Viêm cho thật tốt đấy, nhớ không”

Cô gật

đầu thật mạnh. Ông chú già hôm nay trông thật nghiêm túc nha, có thể là bởi vì

Tiểu Viêm không chịu đi cùng với hắn. Hắn vốn muốn đưa Tiểu Viêm cùng đi nhưng

nó một hai cứ đòi phải ở cùng cô, ai bắt ép, đe dọa như thế nào cũng không

chịu. Nhìn ông chú trừng mắt nhìn cô đến muốn rơi cả tròng mắt xuống đất, thật

sự là rất khủng khiếp.

“Mạc

Lâm, trong lúc tôi không có ở đây, mọi chuyện trông cạy vào ngươi. Chuyện công

ty tận lực khiến cho Lâm Chí Dịch đi làm, ngươi không cần lo lắng cái gì, tôi

sẽ ở phía sau màn thao túng tất cả. Hắn muốn nháo cứ để cho hắn nháo, chỉ cần

không làm gì khiến Tiểu Viêm thương tổn là được” Hạ Vũ Trạch xoay người dặn dò

vài câu.

“Cô ta

là tình nhân của ngươi sao?” Mạc Lâm chỉ chỉ Chu Hiểu Hiểu trước mặt, vẫn là

một bộ mặt lạnh lùng không chút thay đổi.

“Làm

sao có thể?” Hạ Vũ Trạch lớn tiếng phản bác, mặt Chu Hiểu Hiểu phút chốc đỏ ửng

lên.

“Vậy

sao?” Mạc Lâm bất đắc dĩ nhún nhún vai nói “Thật đáng tiếc, còn tưởng rằng mắt

ngươi cuối cùng cũng có lợi”

“Này!

Họ Mạc! Ngươi có ý gì?”

“Không

có gì, chỉ là cảm thấy cô ta rất tốt. Nếu ngươi không thích thì cứ để cho ta

thích đi” Vẫn là vẻ mặt nhất quán lạnh lùng, giọng nói cũng lãnh theo cử chỉ.

“Mạc

Lâm! Ngươi làm sao vậy? Mắt ngươi sẽ không tồi tệ đến nỗi phải đi coi trọng một

đứa con gái quê mùa này chứ?” Hạ Vũ Trạch kinh ngạc. Cho tới bây giờ một người

chưa bao giờ đề cập đến chuyện tình yêu nam nữ như Mạc Lâm làm sao có khả năng

cại coi trọng một người không mấy hứng thú như Chu Hiểu Hiểu?

Lời hắn

vừa nói nói ra, Chu Hiểu Hiểu liền cảm thấy được tâm mình dường như đang quặn

thắt. Xem ra, cô trong mắt hắn chính là vừa quê mùa, vừa nghèo hèn lại vừa

không chút hứng thú. Ngày hôm qua lúc hắn nói cô như thế thì cô cũng chỉ cảm

thấy hơi giận thôi, nhưng hiện tại lại nghe hắn nói thêm một lần này, cô cảm

thấy lòng mình thật đau.

“Coi

trọng cô ấy là không thể sao? Dù sao ngươi cũng không thích, mà không phải… xem

ra ngươi là thật chán ghét cô ấy. Ngươi đã không thích thì để ta thích là được”

Hạ Vũ

Trạch ngây ngẩn cả người. Bình thường Mạc Lâm nói với hắn mỗi câu cũng không

vượt qua bảy chữ, mà nay hôm nay tên này thật sự có rất khác thường, chẳng lẽ…

là coi trọng cô thật sao? Nghĩ vậy, trong lòng hắng rất không thoải mái, bản

thân vì cái gì lại để ý điều này như vậy? Bất quá chỉ là tình một đêm, quá khứ

dù sao cũng nên quên đi thôi. Chu Hiểu Hiểu đối với Mạc Lâm có gì hứng thú? Tên

này vốn dĩ muốn gì có đó, vì sao lại thích cô được?

“Ngươi

không thể thích cô!” Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều ngây ngẩn.

“Vì cái

gì lại không thể?” Mạc Lâm vẫn là thái độ hờ hững.

“Bởi

vì… Đáng chết! Tôi thật sự rất chán ghét cô ta. Ngươi nếu cùng cô ta ở chung

một chỗ thì chẳng phải tôi phải thường xuyên nhìn thấy cô ta à? Thật phiền

chết! Tóm lại, vô luận ngươi muốn thích ai đều được cả, chỉ có cô ta là không

được”

“Tôi

rất thích cô ấy”

“Tôi

nói không được là không được, đừng nhiều lời vô nghĩa như vậy. Được rồi! Tôi

phải đi đây” Nói xong, Hạ Vũ Trạch xoay người chuẩn bị đi qua khu an ninh.

“Chỉ

cần ngươi thích, tình nhân của ta đều sẽ cho ngươi. Lời này chính là ngươi đã

từng nói”

Thân

ảnh trong khu an ninh lay động một chút, hắn quay đầu lại nhìn Mạc Lâm, cơ hồ

là nghiến răng nghiến lợi nói “Không được thích cô ta, ngàn vạn lần không được”

Nói xong hắn cũng không quay đầu lại, tiêu sái đi qua khu an ninh.

“Chú ba

ba, hẹn gặp lại. Trờ về sớm một chút nhé!” Tiểu Viêm hướng tới khu an ninh phất

phất tay. Nó không hiểu chú Mạc cùng chú ba ba rốt cuộc là đang nói cái gì,

nhìn thân ảnh chú ba ba dần dần biến mất, nó ngẩng đầu nhìn mẹ. Mẹ dường như

cũng đang nhìn theo phương hướng giống chính nó.

Nhìn

thấy thân ảnh của cái ông chú già vô duyên đó biến mất ở khu an ninh, tâm tình

Chu Hiểu Hiểu vẫn còn trong lơ lửng. Cô cũng hoàn toàn không biết hai người bọn

họ vừa mới đang nói cái gì, bất quá có thể khẳng định hắn thật sự rất chán ghét

cô. Chán ghét đến nỗi không muốn kẻ nào thích cô.

“Hắn

thích cô” Thanh âm lạnh như băng lại vang lên bên tai, Hiểu Hiểu cảnh giác

ngẩng đầu lên nhìn Mạc Lâm đầy vẻ khó hiểu.

“Anh có

ý gì?”

“Không

ai hiểu tên kia rõ ràng hơn tôi” Ánh mắt Mạc Lâm dừng lại ở khu an ninh cũng

không có nhìn cô “Ta quen hắn mười một năm rồi. Đối với tính tình của hắn lại

rõ như lòng bàn tay. Cô là cô gái đầu tiên được hắn mang về nhà, cho nên nói…

hắn thích cô”

“Mạc

đại ca! Anh đừng hiểu lầm. Ngày hôm qua là do ta uống rượu say mới có vô lễ đi

theo hắn” Cô lo lắng vì chính mình mà giải thích “Tôi nghĩ hắn cũng là thương

hại tôi mới phải mang tôi về nhà, không có ý gì khác đâu”

“Hừ! Cô

không rõ hắn bằng tôi. Hắn tuyệt đối chính là loại đàn ông có thể đem phụ nữ

say rượu ném ở bên ngoài mà không quan tâm. Hắn vốn dĩ không thích phụ nữ uống

rượu, cho nên… hắn nhất định vì cô là động tâm”

“Cái

người này! Hắn rõ ràng nói là chán ghét tôi cơ mà. Anh tại sao lại cứ bảo là

hắn thích tôi?”

“Bởi

vì… tôi cũng thích cô”

“Cái…

Sao?” Chu Hiểu Hiểu khó hiểu, suy nghĩ bằng ba chân cũng không nghĩ được tên

này rốt cuộc muốn nói cái gì.

“Đừng

hiểu lầm. Thích của tôi cùng với thích của hắn không giống nhau. Tôi chỉ là

thích nhìn thấy cô cùng hắn ở một chỗ, bởi vì cô là một cô gái rất đặc biệt”

Mấy ngày trước hắn mới điều tra ra thông tin của cô, cô thuộc loại người làm

cái gì cũng đều không được. Sau khi tốt nghiệp đã xin làm ở rất nhiều nơi nhưng

không có chỗ nào vượt qua hai tháng. Cô là cô nhi, không cha không mẹ, lá gan

của cô đặc biệt rất nhỏ. Tuy rằng cô không biết bơi nhưng sẵn sàng nhảy xuống

hồ cứu Tiểu Viêm. Cho nên hắn cảm thấy được cô quả thật rất đặc biệt. Lúc Hạ Vũ

Trạch muốn mang Tiểu Viêm đi tìm nàng đã không cho hắn đi cùng, hắn cảm thấy

được Hạ Vũ Trạch nhất định sẽ thích cô gái đặc biệt này.

“Mạc

đại ca! Thật sư là không như anh nghĩ đâu” Chu Hiểu Hiểu lắc lắc đầu. Bọn họ

vốn là hai người ở hai thế giới khác nhau, nếu không do Tiểu Viêm, số phận của

bọn họ thật giống như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn cũng không gặp nhau

tại một điểm.

“Nếu

không có Tiểu Viêm thì chúng ta cũng sẽ không quen biết. Hắn ở trên đường cái

nhìn thấy ta nhất định cũng sẽ không liếc mắt đến ta dù chỉ một cái” Đúng vậy,

hắn đã từng nói qua. Với diện mạo của cô chỉ có thể kch thch đến hai mắt hắn

bị đau mà thôi.

“Đảm

bảo nếu hai người không biết nhau, hắn cũng sẽ nhìn đến cô”

“Anh…

anh rốt cuộc là muốn nói cái gì?”

“Cô

muốn nghe một câu chuyện xưa không?”

“Chuyện

xưa?” Cô khó hiểu.

“Đúng

vậy!” Thái độ của Mạc Lâm vẫn là lạnh lùng “Một câu chuyện nói dài cũng không

dài lắm”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.