Chương11: Đứa nhỏ

“Khụ

khụ… Tiểu Viêm…”

“Mẹ…

Mẹ… Ô… khụ khụ…”

Biển

ban đêm lạnh đến thấu xương, Chu Hiểu Hiểu liều mạng giãy giụa thoát khỏi dây

thừng đang trói lấy mình nhưng mà vô luận cô dùng sức như thế nào thì nó chỉ

càng lúc càng chặt. Chẳng lẽ… cô cùng Tiểu Viêm sẽ phải bỏ mạng ở đây có ăn ăn

hay sao? Cô không muốn! Cô tuyệt đối không muốn! Nhưng mà thân thể càng ngày

càng nặng, thật sự rất nặng. Nước từ bốn phương tám hướng kéo lại đây, dũng

mãnh tiến vào lục phủ ngũ tạng của cô. Cô không thể thở được, ngay cả ý thức cũng dần biến mất rồi. Làm

sao bây giờ… làm sao bây giờ…? Cuối cùng, cô không còn biết điều gì nữa…

•••••••••••••

Hoa lệ phân cách tuyến •••••••••••••

Mùi vị

thuốc sát trùng dày đặc kch thch khứu giác của Hạ Vũ Trạch, hắn cau mày nhìn

chằm chằm Chu Hiểu Hiểu cùng Hạ Viêm đang nằm trên giường bệnh.

Lâm Chí

Dịch thật rất đáng giận, thừa dịp hắn không có ở đây dám xuống tay tàn độc với

một người con gái và đứa nhỏ thế này. May mắn trên người Tiểu Viêm có gắn vệ

tinh định vị vị trí bằng không bọn họ có chết dưới đáy biển hắn cũng sẽ không

hay biết. Lần này nhất định phải phái Mạc Lâm đi điều tra cho thật rõ, tốt nhất

là mang tên lòng lang dạ thú kia ném vào trong ngục giam cho ngồi chồm hổm vài

năm sám hối.

Còn có

Chu Hiểu Hiểu này nữa, hắn mới từ Mĩ trở về liền gây cho hắn một kinh hách lớn

như vậy. Chỉ có đến công viên trò chơi mà có thể nháo ra chuyện lớn này, cô gái

này thật dư liều, khiến cho hắn tức muốn chết.

Lúc

này, cửa phòng bệnh phát ra một tiếng mở nhỏ, chỉ thấy một vị bác sĩ ngoài bốn

mươi tuổi mặc áo trắng đi đến.

“Xin

chào!” Hạ Vũ Trạch đứng dậy hướng bác sĩ gật gật đầu.

Vị bác

sĩ cũng gật đầu chào lại hắn sau đó đi đến giường bệnh nhìn nhìn Hạ Viêm, lại

nhìn nhìn đến Chu Hiểu Hiểu.

“Bác

sĩ, bọn họ không có việc gì chứ?” Hạ Vũ Trạch tiến đến hỏi.

Bác sĩ

lật xem sổ sách rồi nói “Thân thể cô gái vẫn là có chút suy yếu, nếu không chịu

bồi dưỡng cẩn thận thì đứa nhỏ có thể…”

“Đứa

nhỏ? Bác sĩ, đứa nhỏ không phải là không có chuyện gì sao? Đêm hôm qua nó còn

tỉnh lại mà” Hạ Vũ Trạch chỉ chỉ Hạ Viêm đang nằm trên giường bệnh, lại nhìn

sang phía Chu Hiểu Hiểu “Hình như cô ấy có vẻ nặng hơn nó mà”

Nửa đêm

hôm qua không phải đã kiểm tra qua hay sao? Bác sĩ bảo Tiểu Viêm chỉ là uống

nước nhiều nên ngất đi, chỉ nhiễm gió và cảm thôi, chỉ cần nghỉ ngơi uống thuốc

là sẽ khỏi. Hôm qua nó còn tỉnh lại, còn đòi ăn, còn nói phải vừa ăn vừa chờ mẹ

tỉnh lại, chẳng qua là do ăn hơi no nên cảm thấy buồn ngủ liền ngủ. Nhìn dáng

vẻ của nó thật khỏe mạnh, một chút cũng không giống có bệnh. Ngược lại, Chu Hiểu

Hiểu không biết bơi còn bị trói tay chân, hiện tại còn có thể thấy rõ vết bầm

xanh xanh tím tím trên cổ tay của cô, cũng không biết rốt cuộc cô đã uống bao

nhiêu ngụm nước biển, hơn nữa cả một buổi tối cũng không có tỉnh lại.

“Ách!

Tôi nói không phải là đứa nhỏ kia” Bác sĩ chỉ chỉ Chu Hiểu Hiểu nói “Tôi nói

chính là đứa nhỏ trong bụng cô gái này đấy”

“Đứa

nhỏ trong bụng?” Hắn khó hiểu.

“Ngài

không biết sao? Vợ ngài mang thai đã bốn mươi ngày rồi”

“Bốn

mươi ngày? Mang thai?” Hạ Vũ Trạch ngây ngẩn, cả người ngã ngồi trên ghế. Cô

mang thai? Nói như vậy… một đêm kia… cô liền…

“Bác

sĩ, ông chắc chắn sao? Cô ấy thật sự…”

“Đúng

vậy! Vợ ngài quả thật là mang thai. Do cô ấy ngâm mình trong nước lạnh khá lâu

cho nên rất có thể ảnh hưởng đến thai nhi. Thế nhưng ngài cứ yên tâm, chúng ta

nhất định sẽ bảo vệ cả mẹ lẫn con an toàn”

Đứa

nhỏ? Mang thai? Trời ạ! Hạ Vũ Trạch! Mày xem mày đã làm ra cái gì? Làm sao

chuyện đó lại có kết quả liền lần đầu tiên vậy? Cô gái kia thế nhưng lại mang

thai, làm sao bây giờ? Chẳng lẽ hắn thật sự phải cùng cái người quê mùa kia kết

hôn sao? Nếu như không muốn kết hôn thì cái bụng lớn kia phải giải quyết như

thế nào? Chuyện này rành rành ra đây làm sao có thể trốn tránh trách nhiệm được

đây?

“Chủ

tịch Hạ?” Không biết khi nào thì Mạc Lâm đã tiến vào, lắc lắc Hạ Vũ Trạch đang

ngẩn người.

“Sao?”

Hắn ngẩng đầu nhìn bạn tốt, nhất thời khẩn trương cũng tiêu trừ đi một nửa “Mọi

chuyện đều thỏa đáng hết rồi sao?”

“Bọn

cướp đã bị cảnh sát bắt, tuy nhiên…”

“Tuy

nhiên cái gì?”

“Lâm

Chí Dịch đã nhảy xuống biển chạy trốn”

“Tên

hỗn đản này!”

“Không

cần lo lắng, cảnh sát đã an bài nhân thủ ở khắp các bến tàu, tôi nghĩ không bao

lâu nữa thì hắn cũng sẽ sa lưới thôi”

“Haizz!”

Hạ Vũ Trạch thở dài, nói “Lần này cũng nhờ ngươi, bằng không Tiểu Viêm cùng cô

gái kia không biết sẽ như thế nào đâu”

“Khách

khí cái gì?” Mạc Lâm vỗ vỗ xuống bờ vai của hắn, hỏi “Ngươi có tâm sự sao?”

“Hả?

Tôi thì có tâm sự gì?”

“Ngươi

tốt nhất nên thành thật nói cho tôi biết, nói không chừng tôi còn có thể giúp

cho ngươi”

Hắn

ngẩng đầu nhìn Mạc Lâm, bất đắc dĩ mở miệng, nói “Chu Hiểu Hiểu… cô ta… cô ta

mang thai…”

“Không

phải là tác phẩm của ngươi chứ?”

Hạ Vũ

Trạch nhìn bộ mặt đón chờ kịch hay của Mạc Lâm, bất đắc dĩ gật gật đầu.

“Có thể

là…”

“Không

tồi nha! Rất tốt !” Vẫn là bộ dáng nhất quán lạnh lùng.

“Cái gì

kêu không tồi? Cái gì là rất tốt? Tôi đang phiền chết đây! Cô ta đang mang thai

đó. Ngươi nói tôi nên làm cái gì bây giờ?”

“Dùng

tác phong thường ngày của ngươi mà giải quyết”

“Giải

quyết như thế nào?”

“Nhất

tay, đem đứa nhỏ xoá sạch”

“Này!

Mạc Lâm! Ngươi làm sao có thể tàn nhẫn như vậy chứ?” Hạ Vũ Trạch nắm lấy cổ áo

của Mạc Lâm lớn tiếng nói.

Mạc Lâm

bất đắc dĩ nhún vai “Vậy ngươi hãy nói sẽ làm thế nào đi? Sinh nó ra à?”

“Ngươi…!”

Đúng vậy! Cuối cùng cũng không thể kêu cô ta sinh đứa nhỏ ra được. Hắn có một

mình Tiểu Viêm là đủ rồi, hắn không cần kết hôn, cũng không cần phải sinh thêm

một đứa nhỏ nữa.

“Hiện

tại có hai loại lựa chọn, bỏ hoặc nuôi” Nhìn vẻ mặt rối rắm của bạn tốt, trong

lòng Mạc Lâm chính là một vẻ xem thường. Rõ ràng thật thích Chu Hiểu Hiểu mà

đánh chết cũng không chịu thừa nhận, hắn thật muốn nhìn Hạ Vũ Trạch có thể mạnh

miệng tới khi nào.

“Này!

Vậy ngươi nói ta nên làm sao bây giờ?” Hạ Vũ Trạch thở dài, một lần nữa buông

người ngồi xuống ghế.

Mạc Lâm

sửa sang lại cà vạt, chậm rãi nói “Muốn nghe ý kiến của ta sao?… Bỏ!”

“Này!

Tại sao ngươi cứ lạnh lùng như thế chứ? Không phải lúc trước ngươi nói rằng

người rất thích cô ta sao? Tại sao ngươi lại không muốn ta để cho cô ta sinh hạ

đứa nhỏ chứ? Rồi tại sao ngươi lại không muốn ta cùng cô ấy kết hôn?” Lời Hạ Vũ

Trạch vừa nói ra, Mạc Lâm nở nụ cười, là lần đầu tiên cười sáng lạn như vậy, Hạ

Vũ Trạch cũng ngây ngẩn cả người.

“Trong

lòng ngươi đã có đáp án, còn cần gì phải hỏi ta?”

“Không

phải! Ta chỉ là…” Hắn rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì đây? Làm sao lại muốn

cùng cô ta kết hôn, sinh con chứ? Hắn nhất định là điên rồi. Đúng vậy! Nhất

định là điên rồi!

“Không

cần phải giải thích, giải thích chính là không thành thật, không thành thật

chính là đang dấu giếm” Mạc Lâm vỗ vỗ bờ vai của hắn “Công ty còn có việc, ta

đi trước. Ngươi nên từ từ suy ngẫm lại đi!”

Nói

xong hắn xoay người rời đi.

Cái tên

Mạc Lâm này càng ngày càng kỳ quái, hắn rốt cuộc là muốn như thế nào đây? Tự

nhiên lại thích nói nhảm như vậy, còn có Chu Hiểu Hiểu kia, rốt cuộc phải bắt

cô làm sao bây giờ, thật hại não a…

“Ưm…”

Trên giường bệnh, lông mi của Chu Hiểu Hiểu động một chút, chậm rãi mở to mắt

“Nơi này… là thiên đường sao…?”

“Ngu

ngốc” Ý thức được cô tỉnh, Hạ Vũ Trạch lập tức xông lên nâng cô ngồi dậy “Nơi

này là bệnh viện”

“Chú

già?” Chu Hiểu Hiểu nhìn hắn, cô không phải đã chết đuối rồi sao? Làm sao còn

có thể nhìn thấy hắn được? Là ảo giác sao?

“Này!

Ta nói cô quả thật là người ngu ngốc mà”

Trời ạ!

Không phải ảo giác, thật là ông chú già lông trắng nha. Như vậy… là cô chưa có

chết sao? Là còn sống sao?

“Lá gan

của cô cũng thật là lớn, có khả năng mang đến cho ta nhiều phiền phức như vậy”

“Thật

xin lỗi…” Thảm, hắn đã biết mọi chuyện rồi, hắn nhất định sẽ hung hăng mắng cô

chết mất.

“Một

câu ‘thật xin lỗi’ là có tác dụng sao?”

“Thật

sự rất xin lỗi! Tôi biết sai rồi” Cô nhìn hắn, nước mắt gần như muốn theo hốc

mắt tràn ra ngoài đến nơi, cô cũng có muốn mọi chuyện xảy ra như vậy đâu “Tiểu

Viêm không có chuyện gì chứ?”

“Nó

không sao” Nói xong, Hạ Vũ Trạch chỉ chỉ chiếc giường bệnh bên cạnh cô “Nó chỉ

là đang ngủ thôi”

“Vậy là

tốt rồi!” Rốt cục cũng có thể nhẹ thở ra một hơi.

“Này!

Ta nói cô…” Hạ Vũ Trạch thình lình xuất ra một câu lấp lửng.

“Sao?”

“Cô… có

biết… cô mang thai…?” Hạ Vũ Trạch ngượng ngùng, tay cứ vuốt cuốt mái tóc mình.

Chu

Hiểu Hiểu sửng sốt một chút, lập tức khẽ gật đầu “Tôi biết”

Thảm!

Thật sự thảm rồi. Hắn làm sao biết được chuyện này chứ? Làm sao bây giờ? Hắn

nhất định sẽ đuổi cô đi thôi. Hắn nhất định sẽ tống cổ cô đi cho mà xem.

“Này!

Cô làm sao lại không cho ta biết?” Hắnquay phắt đầu lại, bắt lấy bả vai cô. Cô

gái này cũng thật là… rõ ràng biết bản thân đang mang thai cũng không chịu nói

với hắn.

“Bởi

vì…” Chu Hiểu Hiểu không dám nhìn hắn, cúi đầu nắm chặt hai tay mình nói “Tôi

biết chú thật sự rất chán ghét tôi, không hề thích tôi. Khi tôi biết mình mang

thai, quả thật tôi thật sự sợ hãi, tôi không có bất kỳ người thân nào, chú thì

lại đang ở nước ngoài, tôi cũng không nghĩ sẽ làm phiền đến chú, hơn nữa chuyện

này cũng đều là do tôi không tốt, lúc trước nếu không phải tôi cng b chú

thì cũng sẽ không có phát sinh chuyện. Tôi cũng không muốn có đứa nhỏ này nhưng

khi nghĩ lại thì nó cũng thật đáng thương, dù sao tôi cũng không định kết hôn

với bất kỳ ai. Người như tôi tstrongi kẻ nào dám cưới chứ, đúng không? Cho nên tôi

nghĩ sẽ chờ chú trở lại liền rời đi, sau đó tìm nơi nào mà không ai biết đến

sinh nó ra. Tuy rằng làm như vậy thật rất vất vả… nhưng mà tôi muốn có một đứa

nhỏ giống như… giống như Tiểu Viêm…”

Nói

xong, cô nghẹn ngào nấc lên. Hạ Vũ Trạch cũng hoàn toàn choáng váng, cô gái này

chẳng lẽ muốn hướng hắn đá một cú rồi bỏ đi thật xa đấy chứ?

“Tiểu

Viêm thật sự… thật sự rất ngoan… Nó luôn gọi tôi là mẹ… Tuy rằng… tôi trước kia

thật chán ghét… thật chán ghét cái tên thối tiểu quỷ đó, nhưng mà… khi nó cười

và gọi tôi là mẹ, tôi lại thật sự… thật sự rất vui vẻ… Trước kia, lúc tìm kiếm

việc làm, thật sự rất vất vả… nhưng mà vừa nghe đến nó gọi tôi là mẹ, tôi sẽ

đem tất cả phiền não đều quên mất…” Chu Hiểu Hiểu lung tung lau đi nước mắt

trên mặt, tiếp tục nói “Nó thật sự xem tôi là mẹ của nó… nhưng mà tôi lại không

thể nào ở bên cạnh nó cả đời… Cho nên… tôi thật muốn có một đứa nhỏ giống Tiểu

Viêm bên cạnh…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.