Chương12: Ly khai

“Này!

Vậy cô có nghĩ đến lúc cô bỏ đi thì Tiểu Viêm sẽ rất thương tâm hay không? Cô

cũng chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình thôi sao? Hoàn toàn không lo lắng đến những

người khác?” Hạ Vũ Trạch thật sự phát hỏa, trong não cô gái này chỉ có đậu hũ

không thôi sao? Có thể hiên ngang lẫm liệt nói ra nhưng lời như vậy. Hắn thật

sự chán ghét cái cảm giác này, cô ta nghĩ mình là ai, là siêu nhân hay sao? Chỉ

là một đứa con gái không việc không tiền lại mang thêm cái bụng bầu thì đi đâu,

ăn gì, ở như thế nào chứ?

“Không

sao. Tiểu Viêm chĩ là nhất thời ỷ lại vào tôi. Có lẽ qua một đoạn thời gian sẽ

đem tôi quên mất không còn một mảnh cho mà xem”

“Nói

vậy mà nghe được à? Vậy cô có thể quên Tiểu Viêm, quên ta, quên hết thảy quan

hệ đã phát sinh giữa chúng ta sao?”

Chu

Hiểu Hiểu không biết nên nói cái gì. Đúng vậy! Cô có thể quên hết sao? Cô làm

thế nào có thể quên được đây? Gương mặt của hắn mội một khắc đều hiện diện

trong đầu cô. Cô biết mình thích hắn, thật thích hắn. Thế nhưng thích thì có

thể làm được cái gì? Bọn họ là hai người

ở hai thế giới khác nhau, hơn nữa hắn còn thật chán ghét cô không phải sao?

Nhưng mà… cô lại thật sự rất thích hắn.

“Chú…

tôi thật sự rất thích Tiểu Viêm, cũng rất thích chú. Các ngươi khiến tôi cảm

thấy được ông trời rốt cuộc cũng nhìn đến tôi. Chú cũng biết tôi là loại người

gì, tôi không xứng có được nhiều như vậy. Làm người cũng phải biết chừng mực, ở

cùng một chỗ với mọi người tôi thật sự rất hạnh phúc nhưng mà cái loại hạnh phúc

này một ngày nào đó cũng sẽ phải thuộc về người khác, nếu làm cho tôi chính mắt

nhìn thấy ngày đó, tôi sẽ đau lòng lắm”

“Đáng

chết! Cô thật sự… thật sự đáng chết mà!” Hạ Vũ Trạch hết chỗ nói rồi, cô rốt

cuộc nghĩ muốn cái gì đây? Có thể nói loại hạnh phúc này có thể thuộc về người

khác? Nếu cô nguyện ý thì hắn nhất định cũng sẽ không từ chối, hiện tại ngay

chính hắn cũng không hiểu rõ bản thân mình nữa là.

“Chú!

Chú đừng chán ghét tôi, tôi lập tức liền rời đi” Nói xong, Chu Hiểu Hiểu liền

xốc lên chăn trên người.

Hạ Vũ

Trạch đem cô ấn trở lại trên giường, không đợi cô phản ứng lại đã dùng đôi môi

hôn trụ lấy. Hắn bá đạo hôn cô, giống như muốn đem tất cả trong cái bụng đầy

tức giận của mình phát tiết ra nụ hôn này.

“Ưm!

Chú…” Chu Hiểu Hiểu lập tức đẩy hắn ra, hô lớn “Chú đang làm cái gì a?”

Hạ Vũ

Trạch lảo đảo một chút, sau đó chấn trị thân mình chỉ vào cô và nói “Chu Hiểu

Hiểu! Cô nhớ kỹ cho ta. Không có sự cho phép của ta, cô đừng có cái ý nghĩ bỏ

đi”

Hắn

không biết chính mình vì cái gì lại nổi giận khi nghe được Chu Hiểu Hiểu nói

phải rời khỏi, trong lòng lửa nóng bốc lên. Hắn thừa nhận rằng mình ở đây là

thích cô, nhưng mà sự thật đã xảy ra ngay trước mắt… hắn thật sự thíchcô.

“Chú!

Chú rốt cuộc là muốn tôi phải như thế nào đây?” Nói xong, Chu Hiểu Hiểu lại

tràn đầy nước mắt “Chú có biết rằng bản thân chú như vậy sẽ khiến cho lòng tôi

rất khó chịu hay không? Rõ ràng là thật chán ghét tôi mà lại muốn hôn tôi, vì

cái gì rõ ràng biết chú thật sự rất chán ghét tôi mà tôi không ngăn được bàn

thân mình thích chú. Chú già a! Chú lông trắng a! Bạch tạng a! Ông chú ngu

ngốc! Hu hu hu… Oa oa…”

Nhìn

Chu Hiểu Hiểu rơi lệ, tâm của Hạ Vũ Trạch cũng theo đó treo lên trời. Hắn không

hiểu được trong lòng của mình đối với cô gái trước mắt này là như thế nào, có

thể là bởi vì cô đang mang thai con của mình cho nên hắn mới có thể lo lắng.

Đúng vậy! Nhất định là như vậy rồi. Nếu không có đứa nhỏ này, hắn nhất định sẽ

bắt cô bỏ đi, đừng bao giờ xuất hiện nữa.

Nghĩ

vậy, hắn hô lớn “Cô câm miệng cho ta. Cẩn thận đánh thức Tiểu Viêm”

Chu

Hiểu Hiểu ngây ngẩn cả người, thì ra hắn thật sự không thích cô, cho dù cô

không cẩn thận mang thai thì hắn cũng sẽ không bao giờ thích cô mà chỉ càng

thêm chán ghét cô. Hắn nhất định sẽ cảm thấy cô chính là một người vô sỉ, vô sỉ

đến nỗi ỷ vào chính mình uống rượu say để trèo lên giường của hắn, hiện tại lại

càng vô sỉ mang thai con của hắn. Cô nên đi, cô đã sớm nên rời đi rồi, nếu

không phải bởi vì lòng tham muốn hắn báo đáp mình thì sẽ không phát sinh chuyện

như vậy, sẽ không có uống rượu, sẽ không mang thai, Tiểu Viêm cũng sẽ không bị

bắt cóc đến xém chút mất mạng.

Càng

nghĩ thì cô lại càng chán ghét chính mình, liền cảm thấy được chính mình hoàn

toàn không có bất kỳ lí do gì để ở lại đây cả.

Thấy cô

không nói lời nào, Hạ Vũ Trạch ý thức được có lẽ là chính mình vừa rồi quá

khích đã nạt nộ cô, vì thế hắn điều chỉnh hơi thở một chút đối Chu Hiểu Hiểu

nói “Tóm lại, lo mà dưỡng thai cho tốt. Mọi chuyện cứ chờ cô sanh đứa nhỏ ra

rồi hãy nói tiếp”

“Không

cần! Tôi còn phải về nhà. Tôi không sao cả” Cắn môi, nàng ngăn nước mắt rơi ra,

nói.

“Chờ cô

sanh đứa nhỏ ra rồi thì tôi sẽ đưa cô tiền, đến lúc đó cô nghĩ muốn làm gì đều

tùy cô” Trời ạ! Hắn rốt cuộc là đang nói cái gì đây? Căn bản là hắn không nghĩ

là mình sẽ nói như vậy nhưng mà… vừa nghe đến chuyện cô muốn về nhà, hắn liền

sinh khí.

“Chú…”

Chu Hiểu Hiểu buồn bã cúi đầu nói “Tôi không cần tiền, tôi chỉ muốn về nhà mà

thôi”

“Bảo cô

lo dưỡng thai cơ mà, cô làm sao mà không bao giờ chịu hiểu lời nói của ta thế

hả? Đáng chết!” Hạ Vũ Trạch bắt lấy bả vai cô hét lớn.

Mà Chu

Hiểu Hiểu thân mình hơi lung lay một chút, suy yếu nói “Van cầu chú… Làm cho

tôi về nhà đi…”

Nói

xong cả người dựa vào Hạ Vũ Trạch bất tỉnh nhân sự. Lúc này, Hạ Viêm chậm rãi

mở hai mắt, từ trên giường ngồi dậy, mắt buồn ngủ mông lung nhìn xung quanh.

Đột nhiên nhìn đến cảnh chú ba ba của nó ôm mẹ ngồi trên giường bên cạnh, nó

lập tức lấy lại tinh thần nhảy đến bên cạnh bọn họ.

“Chú ba

ba! Mẹ đã thức dậy chưa?” Nó hưng phấn nói.

Hạ Vũ

Trạch không nhìn nó, nhìn chằm chằm Chu Hiểu Hiểu trong lồng ngực nói “Tỉnh!

Lại đang ngủ!”

“A! Làm

sao con vừa tỉnh dậy thì mẹ lại ngủ nha? Thật sự chẳng vui chút nào…”

Lời nói

của Hạ Viêm, hắn cũng không có nghe được nửa cậu. Xem ra là hắn nói hơi quá

đáng rồi, thế nhưng khiến Chu Hiểu Hiểu trực tiếp té xỉu. Căn bản là hắn không

tính sẽ nói như vậy nhưng mà khi nghe cô một mực bảo muốn về nhà, hắn thật sự

rất giận dữ. Có thể là giống như Mạc Lâm đã nói, trong lòng hắn sớm đã có một

đáp án, chẳng qua là chính mình còn chưa có thừa nhận mà thôi. Nếu hắn buông

tha cho bản thân, thừa nhận rằng chính mình thật ra đã thích cô từ lâu… thì có

làm sao?

“Haizz!”

Hắn thở dài, nhìn Hạ Viêm nói “Con ở chăm sóc mẹ, chú ba ba đi tìm bác sĩ”

“Dạ!

Chú ba ba!” Nó đối hắn cúi chào thủ thế, Hạ Vũ Trạch chậm rãi buông thân thể

Chu Hiểu Hiểu ra, xoay người rời khỏi phòng bệnh.

•••••••••••••

Hoa lệ phân cách tuyến •••••••••••••

Chu

Hiểu Hiểu đã ở bệnh viện hơn mười ngày, thân thể cũng không có gì trở ngại, đứa

nhỏ trong bụng cũng không sao. Cô mỉm cười sờ sờ cái bụng của chính mình, hơn

mười ngày nay hắn cũng không có đến thăm cô. Cho dù có như vậy thì cô cũng thậ

rất thích hắn, chính là hắn nói sẽ cho cô mang đứa nhỏ đi, còn đưa tiền nuôi

nấng nó. Tuy rằng cô không không có gì đáng giá để hắn làm điều đó, cũng không

có nhiều tiền cho lắm nhưng lòng tự trọng không cho phép cô làm như vậy, hơn

nữa cô rất muốn có một đứa nhỏ giống với Tiểu Viêm sẽ ỷ lại vào mẹ nó, sẽ thật

yêu thương mẹ nó.

“Chu

Hiểu Hiểu, không được khóc” Chu Hiểu Hiểu âm thầm vì chính mình mà cố gắng, sau

đó đem quần áo bệnh nhân xếp gọn lại đặt trên giường bệnh.

Thừa

dịp Tiểu Viêm còn chưa đến, cô phải thật nhanh rời khỏi. Nếu để cho Tiểu Viêm

biết thì cô nhất định sẽ đi không đặng, tuy rằng cô chính là không muốn ra đi

nhưng nhớ đến lời nói của Hạ Vũ Trạch ngày đó, lòng của cô thật rất khó chịu.

Dùng sức lắc đầu, vứt đi ý nghĩ không vui, cô cũng không quay đầu lại mà rời

khỏi bệnh viện.

Hạ Viêm

tìm mọi cách năn nỉ Hạ Vũ Trạch mới khiến hắn miễn cưỡng đến bệnh viện. Kỳ thật

mấy ngày nay hắn thật sự rất muốn đến thăm cô nhưng lại sợ hãi vì nếu nhìn thấy

cô thì hắn sẽ không khống chế được tình cảm của mình. Hắn rốt cục cũng hiểu

được mình thật rất thích Chu Hiểu Hiểu . Hôm nay là hắn hạ quyết tâm sẽ nói cho

cô biết tất cả… thế nhưng không nghĩ tới đập vào mắt hắn chỉ là căn phòng lạnh

tanh không một bóng người, trên giường chỉ còn một bộ quần áo bệnh nhân được

xếp ngay ngắn.

“Cô ấy…

chạy đi đâu chứ?” Hạ Vũ Trạch gầm nhẹ một tiếng.

“Chú ba

ba?” Hạ Viêm khó hiểu nhìn hắn hỏi “Mẹ chạy đi đâu?”

“Chú ba

ba không biết” Hắn dùng lực nắm chặt nắm tay, trong lòng có loại cảm giác nói

không nên lời. Cô rốt cuộc đã đi đâu ? Thân thể còn rất yếu không phải sao?

Đáng chết! Cô gái kia ngay cả báo cũng không báo cho hắn một tiếng đã bỏ của

chạy lấy người. Đáng giận!

“Nếu ta

là ngươi, ta sẽ không bao giờ để thiên sứ của ta vuột khỏi tay” Không biết khi

nào thì Mạc Lâm xuất hiện buông một câu.

Hạ Vũ

Trạch nhìn hắn lớn tiếng nói “Ngươi thì biết cái gì?”

Mạc Lâm

bất đắc dĩ nhún nhún vai “Ta cái gì cũng đều không biết. Bất quá ta biết ngươi

thích cô ấy, chẳng qua là ngươi không muốn thừa nhận thôi”

“Thích

sao?” Hạ Vũ Trạch lặp lại lời nói của hắn, lầm bầm lầu bầu nói “Hừ! Thì thế

nào? Cô ấy đi rồi không phải sao? Có lẽ… ta thật sự đã khiến cô ấy tổn thương”

“Chú ba

ba!” Lúc này, Hạ Viêm túm túm ống tay áo của hắn nhẹ giọng nói “Chúng ta đi tìm

mẹ được không?”

“Đi chỗ

nào tìm bây giờ?” Đứa nhỏ này nói thật dễ dàng, thế giới lớn như vậy, cô muốn

trốn hắn không phải thật sự rất dễ dàng sao?

“Đến

nhà của mẹ nha” Hạ Viêm khờ dại nói.

“Con

cho là mẹ của con còn có thể trở về nhà chờ chú ba ba đi tìm cô ấy sao?”

“Nhưng

mà mẹ chỉ có ở đó thôi nha, đồ đạc đều ở đó cả mà”

Như

người bừng tỉnh trong giấc mộng, Hạ Vũ Trạch giật mình nhìn thoáng qua Hạ Viêm,

lại nhìn đến bên người bạn tốt Mạc Lâm, chỉ thấy Mạc Lâm hướng hắn gật gật đầu

nói “Có đôi khi ngươi còn không bằng một đứa nhỏ năm tuổi”

Hắn

bừng tỉnh đại ngộ liền nở nụ cười. Đúng vậy! Cô ấy nghèo kiết hủ lậu như vậy

thì làm sao bày đặc có nhà không về chứ? Làm sao có khả năng bỏ hết mọi thứ

trong nhà mình được? Nghĩ nghĩ, hắn liền xoay người chạy đi.

“Chú ba

ba đi đâu vậy?” Hạ Viêm túm lấy ống tay áo của hắn, nói.

“Đi đón

mẹ con” Hạ Vũ Trạch quay đầu lại đối với nó cười cười, tiếp theo hướng Mạc Lâm

nói “Giúp ta trông Tiểu Viêm!”

Nói

xong hắn liền chạy đi.

“Chú ba

ba! Con cũng muốn đi” Hạ Viêm vừa muốn chạy đến lại bị Mạc Lâm ngăn cản “Chú

Mạc?”

“Để một

mình chú ba ba của con đi đi. Như thế tốt hơn” Nhìn nơi bạn tốt biến mất, hắn

không có nhìn lầm, Chu Hiểu Hiểu là một người rất đặc biệt, một người đặc biệt

khiến cho Hạ Vũ Trạch yêu sâu sắc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.