Chương 78
Đừng quay đầu lại (tám)
Lưu Phong Diêm chết rồi, chết trên chiếc ghế bành trong Mộ Thừa tướng, thân thể lại uể oải trượt xuống đất. Bốn vó của Kỳ Lân đạp lên thi thể của hắn, giẫm vết máu vào bùn nhão, lại quay về đường núi cứng rắn, sau đó quay ngoắt đầu lại, chạy như bay dọc con đường.
Người của Lưu Phong Diêm đến bến thuyền, nhà ga, nhưng không ai trông coi con đường cổ nơi ngựa phi nước đại ở Thiệu Hưng.
Vu Mạn Di không biết mình đã chậm trễ bao lâu. Bờ ruộng và lúa nước thoắt ẩn thoắt hiện, sắc trời sáng tỏ lại u ám. Cô nằm trên lưng của Kỳ Lân, có lúc tỉnh táo, có lúc chỉ còn sót lại chút ý thức yếu ớt.
Đây là đường đi, cũng là đường về, Kỳ Lân lần theo con đường mà nó đã đuổi theo chiếc xe ngựa. Nó tiếp quản ý thức đang dần dần biến mất của Vu Mạn Di, lao như bay về Thượng Hải mà không quay đầu lại, cuối cùng bốn vó cũng bước lên con đường nhựa tượng trưng cho nền văn minh hiện đại.
Nó không phải là ngựa thần, nó chỉ biết một con đường này, nhưng con đường này là đủ rồi. Lúc mở mắt lần nữa, Vu Mạn Di nhìn thấy hàng rào sắt đã đổ trước biệt thự của Tống Hoa Chương. Thậm chí cô còn không để ý đến hàng rào sắt bị xô ngã, mấy thanh sắt con lưu lại vết máu vì đã đâm vào ngực của Kỳ Lân.
Nó bước chậm lại, vọt qua hàng rào đã sập, cuối cùng đưa Vu Mạn Di đến cánh cổng rộng mở của căn biệt thự.
Bước chân của nó đánh động người trong nhà, đầu tiên là quản gia ra nhìn, thấy Vu Mạn Di bất tỉnh trên lưng ngựa, ông ấy sợ hãi kêu lên một tiếng. Sau đó càng lúc càng nhiều người tập trung đến, sắc mặt vừa bi thương vừa khiếp sợ… Cuối cùng Tống Hoa Chương cũng chênh vênh chạy ra.
“Mạn Di… Mạn Di!”
Bà ấy lảo đảo chạy ra, Khương Ngọc và Vưu Hồng theo sau, chờ thêm một lát, Phương Thiên và Lư Tương Thương cũng xuất hiện. Vu Mạn Di nửa tỉnh nửa mê nhìn về phía họ… Họ tập trung ở đây làm gì thế nhì?
Cổ họng cô khô khốc, không nói được thành lời, bờ môi cũng nứt nẻ. Cô không ăn gì, cũng không uống nước, không biết mình đã rời khỏi nơi này bao nhiêu ngày. Cô dồn hết sức lực buộc bản thân mình tỉnh táo, cảm giác Tống Hoa Chương đang vươn tay đỡ cô. Tứ chi cô không còn cảm giác, nhưng khi cô rơi từ trên ngựa xuống đất, cơn đau dữ dội trên đầu gối làm gương mặt cô trắng bệch, cô quỳ mạnh xuống đất.
“Mạn Di!”
Tống Hoa Chương đến gần cô, quỳ gối ôm cô. Vu Mạn Di nép vào vòng tay của bà ấy, ngửi mùi hương trên người bà ấy… Mùi hương trên người bà ấy giống như mùi hương của Tống Kỳ, mặc dù không hoàn toàn giống, nhưng hình như đây là một mùi hương được quy định bởi gen di truyền. Bà ấy là người thân gần gũi nhất của Tống Kỳ, cũng là người gần gũi nhất của Vu Mạn Di hiện tại.
Cô thật sự không còn sức lực, chỉ có thể nắm chặt vai bà ấy, ghé môi sát vào tai bà ấy. Lâu rồi không nói chuyện, cô mới mở miệng, giọng nói cô khàn khàn lại yếu ớt: “Cô, cô…”
“Ừ, cô đây, cô đây. Là Lưu Phong Diêm đúng không? Có phải là một trong số mấy tên khốn kiếp trong nhà con không!”
“Mau đi cứu…” Cô mờ mịt nói, “Mau đi cứu Tống Kỳ, mau đi đến… rạp hát…”
Tống Hoa Chương chợt im bặt.
Lặp lại tên của anh tiếp thêm sức mạnh cho Vu Mạn Di, cô giãy dụa, thân thể phản ứng kịch liệt hơn: “Cô, cô mau đi cứu anh ấy đi! Anh ấy đi cứu người, anh ấy lại đi cứu người, chỉ có cô cứu được anh ấy thôi!”
“Cô đi cứu anh ấy đi!”
Cô giãy dụa càng lúc càng kịch liệt, nhưng mọi người trong sân nhà đều im lặng. Lặn lội đường xa lại bị thương nặng, Vu Mạn Di dần dần mất đi lý trí, trong lúc suy sụp, cô lặp đi lặp những lời không người hồi đáp…
Rốt cuộc vào thời khắc đỉnh điểm, cô cảm giác toàn bộ nỗi đau trên thân thể đều biến mất, cùng lúc đó, cô nghe thấy tiếng dây cung trong đầu mình cũng đứt đoạn.
Thế giới của cô lại chìm vào bóng tối
Trong giấc mơ lại là bóng tối bất tận.
Âm thanh xung quanh rất kỳ lạ, ê a, líu ríu. Vu Mạn Di lần mò trong bóng tối, dần dần ý thức được, hình như mình đang ở trong rạp hát, một rạp hát đóng kín cửa chính và cửa sổ.
Thỉnh thoảng ánh đèn lại chiếu lên người cô, theo sau là một vở diễn không đầu không đuôi. Người trên sân khấu mặc đồ diễn cổ xưa, hóa trang che kín gương mặt. Vu Mạn Di cảm thấy họ rất quen thuộc, cứ như cô đã biết họ từ nhỏ, nhưng cô lại không thể nhớ ra một cái tên.
Đôi khi cô dừng bước trước sân khấu sáng đèn, đôi khi cảm thấy giọng hát kia tẻ nhạt, cô lại xoay người rời đi. Có người kéo cô về tiếp tục làm khán giả, nhưng thời khắc này Vu Mạn Di cực kỳ khó chịu, vừa khó chịu vừa nóng nảy, vậy là cô giơ súng trong bóng tối…
Tiếng súng vang lên, theo sau là tiếng máu văng đầy đất.
Sau đó không ai dám bắt cô nữa.
Nhưng kỳ lạ là Vu Mạn Di không có cảm giác mình đang cầm súng trên tay. Cô giơ tay hoàn toàn theo bản năng. Đây là một nơi thật thần kỳ, người ta không cần cầm bất cứ thứ gì, quan trọng là trong lòng mình phải biết mình có năng lực điều khiển những thứ đó.
Đương nhiên mấu chốt là hiện tại cô không sợ gì. Mấy diễn viên trên sân khấu hát ca, đọc thoại, đánh nhau, gia nhân dưới khán phòng giương nanh múa vuốt, tất cả đều chỉ là con rối bóng.
Vu Mạn Di tiếp tục bước đi trong bóng tối.
Cô càng lúc càng sốt ruột. Cô muốn đi ra ngoài, muốn lao ra khỏi rạp hát này, nhưng cô không thể nhìn được trong bóng tối, cũng không thể tìm ra con đường chính xác. Cô bắt đầu chạy, mặc dù bàn ghế ngã nhào dưới đất làm cô vấp ngã liên tục, toàn thân cô bầm tím. Nhưng vào một thời khắc nào đó, cô cảm thấy cổ chân mình bị siết chặt…
Vu Mạn Di hét lên, sau đó bị kéo xuống trong bóng tối.
Cô lăn mấy vòng trong bóng tối, lúc mở mắt ra lần nữa, xung quanh chợt sáng bừng. Ánh sáng trắng đột ngột tràn vào mắt, cô phải nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa, cô nhìn thấy một đôi mắt ngay bên cạnh mình.
Vu Mạn Di cảm thấy người này rất quen thuộc, nhưng cô không nhớ được đây là ai.
Anh nhìn cô, gương mặt dính đầy máu. Vu Mạn Di nằm bên cạnh anh, cảm thấy nhiệt độ cơ thể của anh rất thấp, hơi thở cũng rất yếu ớt. Cô cố thoát khỏi sự vây hãm của anh, nhưng anh siết chặt cổ tay cô, nhéo làn da cô đến mức nó chuyển xanh tím.
Cô bắt đầu kêu to: “Anh thả em ra! Anh buông ra… Anh thả em ra! Tống Kỳ, anh thả em ra!”
Vào thời khắc đó, cô chợt nhận ra người kéo mình xuống bờ ruộng là ai.
Sau đó cô tỉnh dậy.
Phòng bệnh yên tĩnh lạ thường.
Trước đây cô đã từng vào bệnh viện, đây là một nơi ồn ào lại hỗn loạn, lúc nào cũng có người xì xào bàn tán trong hành lang, trong phòng cũng tràn ngập tiếng cãi cọ và khóc lóc. Nhưng phòng bệnh này quá yên tĩnh, yên tĩnh như thể nó được tách ra khỏi bệnh viện, yên tĩnh đến mức dường như thời gian cũng ngừng trôi.
Vu Mạn Di không cảm thấy đau. Cô khẽ quay đầu, gương mặt cô lại ngạc nhiên mừng rỡ.
Một bóng dáng quen thuộc ngồi bên giường cô, nắm lấy cổ tay cô, mỉm cười với cô. Nhưng lần này anh không dùng sức, cũng không làm cô đau như trước đây. Anh chỉ im lặng ngồi đó, để Vu Mạn Di ngồi dậy trên giường bệnh, lao đến ôm anh.
Cảm xúc của cô lập tức kích động, tất cả tủi thân dâng lên trong lòng cô. Cô bắt đầu tố cáo với Tống Kỳ giống như trước đây cô luôn tố cáo mọi chuyện với anh. Cô nói chú Ba điên dại, Lưu Phong Diêm xấu xa, chú Tề nhìn thấu tất cả, cũng nói Kỳ Lân thấu hiểu như con người. Cô còn nói mình đã quấn thêm hai vòng để tháo được nút thắt kia, lại nói lúc mình giơ súng giết người, nghe thấy tiếng hít thở của anh sau lưng mình, giống như lúc anh hướng dẫn cô bắn bia.
Cô nói nhiều như vậy, nhưng Tống Kỳ im lặng nãy giờ.
Anh chỉ ôm cô, đợi cô khóc xong trong lòng mình, lại lau nước mắt vào vai áo của anh. Anh ch*m r** v**t v* làn tóc của cô, lại nhẹ nhàng vỗ lưng cô, cho Vu Mạn Di trút hết mọi tủi thân và đau đớn trong hành trình này.
Vu Mạn Di cảm thấy thế giới này quá yên tĩnh, chỉ có cô là líu lo không ngừng. Cô lại cảm thấy rất kỳ lạ, bởi vì mùi hương quen thuộc trên quần áo của Tống Kỳ đã biến mất, thậm chí mùi khói mà trước đây cô thỉnh thoảng phát hiện cũng không còn.
Cô thấp thỏm sợ hãi vì sự im lặng khác thường này, lại ngẩng đầu trong vòng tay của Tống Kỳ. Anh vẫn nhìn cô như cũ, rũ mắt xuống, vừa dịu dàng vừa bao dung.
Anh thật kỳ lạ, anh lại mặc bộ đồng phục sinh viên màu đen kia… Đây đã là quần áo từ rất lâu về trước mà.
Vu Mạn Di chậm rãi lùi lại, bắt đầu quan sát anh. Cô phát hiện hình như ngũ quan của Tống Kỳ đã trở về dáng vẻ khi cô nhìn thấy anh lần đầu tiên, trẻ trung và sạch sẽ hơn hiện tại một chút, không nặng nề và mệt mỏi như sau này. Tay trái của anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, tay phải lại giơ lên lau sạch nước mắt cho cô.
Vu Mạn Di bắt đầu cảm thấy lo lắng, sao anh lại không nói gì thế? Không phải anh rất thích nói chuyện sao? Bị thương nặng như vậy còn nói cô là bổ phục thành tinh, chỉ về phía nhà trọ cô mà nói “Đây mà là chỗ con người ở à”… Sao bây giờ anh lại im lặng lâu như vậy?
Cô ý thức được, có lẽ mình đã không cho anh cơ hội mở miệng, cô chỉ lo nói chuyện của mình, vậy là cô không nói nữa, lại hỏi: “Hôm nay anh sẽ ở bên em cả ngày chứ?”
Nỗ lực của cô đã chính xác, rốt cuộc bờ môi của Tống Kỳ cũng khẽ nhúc nhích. Nhưng dường như giọng nói của anh không phát ra từ người anh mà là vang trong tai cô.
“Mạn Di, không được, chẳng mấy chốc nữa anh phải đi rồi.”
Vu Mạn Di ngẩn người, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng cô. Để kìm nén cảm giác đó, cô lập tức nổi giận: “Tại sao! Tại sao anh không thể ở bên cạnh em, anh định đi đâu!”
Trước đây cô không vui, ngoài miệng Tống Kỳ nói không được nhưng thật ra sẽ nhanh chóng làm theo ý cô. Nhưng hình như lần này anh cũng bất lực, anh nắm chặt tay cô, nhỏ giọng hỏi: “Em có biết hôm nay là ngày gì không?”
“Ngày gì?”
“Hôm nay… Hôm nay là ngày anh kéo em xuống bờ ruộng. Ba năm đã qua, anh lại trở về vào cùng một ngày.”
Vu Mạn Di không hiểu: “Anh đang nói gì thế?”
“Rất khó giải thích với em, anh cũng mới biết cách đây không lâu. Mạn Di, có người nói với anh, vốn dĩ anh phải… chết vào ngày đó.”
“Ở nơi hoang vu, dưới bờ ruộng, bị thương nặng như vậy, lại không được ăn uống, anh sẽ chết sớm thôi. Người đó đang trên đường đưa anh đi, nhưng đến nơi, ông ấy phát hiện anh đã biến mất rồi.”
“Ông ấy tức giận, ai đã cướp anh từ tay ông ấy chứ? Ông ấy không ngờ là tiểu phong kiến bị giam cầm trong rạp hát đã cướp anh đi, giấu anh trong hầm, hại ông ấy không tìm được anh.”
Vu Mạn Di im lặng lắng nghe, nước mắt bắt đầu chảy không kiểm soát… Tống Kỳ ghét nhất là tàn dư phong kiến, rất không đồng tình với lý do mà Vu Mạn Di đi viếng mộ Du Tiểu Thanh. Bây giờ anh đang nói gì thế?
“Tiếc là ba năm trôi qua, ông ấy lại nghĩ đến anh. Lúc trở về đây, ông ấy ngỡ ngàng phát hiện tiểu phong kiến kia lại biến thành một người phụ nữ tài giỏi như vậy, biết bắn súng, cưỡi ngựa, còn làm nhiều điều lớn lao thế này. Ông ấy cảm thấy ba năm trời xui đất khiến cũng không hoàn toàn vô dụng, nhưng mà… chuyện của anh không thể bị trì hoãn thêm được nữa.”
Vu Mạn Di rơi nước mắt nắm lấy tay áo của Tống Kỳ, lại phát hiện là nắm không được.
“Đúng là ngày đó trưởng phòng Hạ tiết lộ tin tức ra ngoài. Có người nhìn thấy bọn anh bắt đầu sơ tán sinh viên và công nhân, họ xả súng bên ngoài rạp hát… Lần này anh không thoát được. Rốt cuộc người đã để vuột anh dưới bờ ruộng cũng bắt được anh… Nhưng anh đã nói chuyện với ông ấy rất lâu, em cũng biết anh giỏi nhất là cãi chày cãi cối mà. Rốt cuộc ông ấy đồng ý cho anh gặp em một lần. Cũng may còn có lần này, không thì em chịu những tủi thân vừa rồi, biết đi tìm ai dỗ dành em đây? Bây giờ đừng tủi thân nữa.”
“Tủi thân, em vẫn tủi thân, phải dỗ dành em thật lâu mới được.” Vu Mạn Di cố chấp nói.
Sắc mặt của Tống Kỳ hơi áy náy: “Vẫn tủi thân à? Nhưng anh không có đủ thời gian. Anh vẫn còn có điều muốn nói với em, nếu như tiếp tục dỗ dành em, anh sẽ không nói hết…”
“Không được, anh còn có điều muốn nói, không thể cái gì cũng chiều theo ý em được.”
Quần áo của anh nhạt màu dần, chỉ còn bả vai và lồng ngực là vững chãi, Vu Mạn Di chỉ có thể ôm chặt vào những nơi đó. Nhưng không bao lâu sau, nhưng nơi đó cũng vuột khỏi vòng tay cô.
“Điều đầu tiên…” Sắc mặt của Tống Kỳ trở nên nghiêm túc, “Ngày đó anh nói em chỉ được thích một mình anh. Anh suy nghĩ về chuyện đó rồi, cũng đã đổi ý. Mạn Di, em có thể thích người khác, em có thể thích bất kỳ ai. Em hoàn toàn tự do, em không thuộc về nhà họ Vu, cũng không thuộc về anh… Em muốn làm cái gì, muốn yêu đương với ai thì đều tự do.”
“Ai nói em sẽ thích người khác!” Vu Mạn Di vừa khóc vừa kiên quyết phản đối, “Em chỉ thích anh thôi, em thích anh nhất, chỉ thích anh, sao em có thể thích người khác được chứ? Anh không được nói vậy, anh vẫn phải nói em chỉ được thích một mình anh!”
Nhưng Tống Kỳ không còn thời gian cãi nhau với cô nữa.
Anh nói tiếp: “Sau khi anh rời đi, em phải ăn ngon, ngủ kỹ, mua quần áo, cưỡi ngựa, vẽ tranh, xem trọng tài năng của mình, làm những việc mình thích làm. Em là người dũng cảm và tài năng nhất mà anh từng gặp, sau này em sẽ làm được nhiều việc hơn anh, đạt được nhiều thành tựu hơn anh.”
“Không có anh, một mình em sao làm được?” Vu Mạn Di khóc lớn.
“Đương nhiên em làm được.” Lần này Tống Kỳ nói thêm, “Không phải một mình em đã g**t ch*t Lưu Phong Diêm sao? Anh đã dạy hết những gì cần dạy cho em rồi, chỉ cần em đừng sợ, em có thể làm được tất cả.”
Tống Kỳ nghĩ ngợi một lát, lại ngẩng đầu dặn dò lời cuối: “Còn điều cuối cùng, em vẫn phải dành nhiều thời gian bầu bạn với cô của anh… Cô sẽ không bỏ em vì anh đã rời đi đâu, cho nên em không được ngừng liên lạc với cô, không thì sẽ không còn ai gọi cô là cô nữa.”
Cuối cùng, nơi yên tĩnh này cũng có âm thanh khác ngoài tiếng nói chuyện của hai người họ, Vu Mạn Di nhìn ra cửa sổ theo tiếng động kia, thấy một con chim đen đậu ngoài cửa sổ, vỗ cánh.
“Anh cũng sẽ biến thành nó sao?” Vu Mạn Di không kìm được nước mắt.
Tống Kỳ lại bắt đầu cười: “Anh là người, sao có thể biến thành chim được?”
“Em tưởng anh sẽ biến thành chim, anh biến thành chim thì có thể đến gặp em.”
“Nhất định anh sẽ trở về gặp em, anh còn phải kiểm tra xem em có giữ lời hứa với anh không. Có lẽ em sẽ có một chút cảm giác, chỉ sợ em không nhìn thấy anh.”
“Vậy sau này em sẽ không nhìn thấy anh nữa sao?”
Tống Kỳ nghĩ ngợi một lát, lại trả lời: “Ở cuối đoạn đường. Ở cuối đoạn đường, em sẽ nhìn thấy anh.”
“Vậy em có thể đi đến cuối đoạn đường sớm một chút, ngày mai em có thể đi đến cuối đoạn đường.”
“Không được.” Sắc mặt của Tống Kỳ khẽ dao động, giọng nói của anh rất nghiêm khắc, “Anh đã hỏi giúp em rồi, em sống rất lâu, em có thể sống rất lâu. Nhất định em phải sống đến cuối đời, anh mới gặp em. Nếu em đến sớm, anh sẽ không gặp em.”
“Thật không? Có phải anh lừa em không, có phải anh lại lừa em không?”
“Anh không lừa em.” Tống Kỳ giơ tay thề thốt với cô, “Lời này không phải là lừa gạt em, mà là hứa với em. Anh đã hứa rồi thì có bao giờ thất hứa chưa?”
Lời hứa hão huyền như vậy, nhưng nếu là Tống Kỳ hứa, lời hứa lại trở nên đáng tin và có thể thực hiện được.
Con chim đen to lớn ngoài cửa sổ càng lúc càng gấp gáp, Tống Kỳ kéo Vu Mạn Di vào lòng lần cuối, lau khô những giọt nước mắt cuối cùng của cô.
“Đừng khóc.”
Vu Mạn Di cảm thấy thật kỳ lạ, chỉ hai chữ đơn giản như vậy mà làm cô dừng lại thật. Cuối cùng cô cũng có thể nói ra một câu trọn vẹn, hết sức bình tĩnh: “Vậy em sẽ chờ đến cuối đoạn đường, lúc đó em sẽ đến tìm anh.”
“Được rồi, hẹn gặp em ở cuối đoạn đường.”
“Hẹn gặp lại.” Cô nói.
Phòng bệnh lại yên tĩnh như trước, con chim đen to lớn và Tống Kỳ đều biến mất, Vu Mạn Di không rơi một giọt nước mắt nào. Cô không khóc nữa, chỉ ngồi im lặng trên giường bệnh.
Cô có cảm giác rất gấp gáp, cô muốn trở về phòng bệnh thật càng nhanh càng tốt, trên đời còn rất nhiều thứ chờ đợi cô. Cô phải ăn ngon, ngủ kỹ, mua quần áo, cưỡi ngựa, vẽ tranh, bầu bạn cùng Tống Hoa Chương. Cô phải làm tốt một chút, không thì Tống Kỳ đến kiểm tra, nếu cô làm quá kém, họ sẽ không gặp nhau ở cuối đoạn đường.
Nhưng có một việc Vu Mạn Di cảm thấy rất khó.
Cô đã trao hết tất cả cho một người. Bất kể khoảng cách từ giờ phút này đến cuối đoạn đường còn bao xa, cô cũng không thể nhìn ai khác trên đường đi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
