Chương 71

Đừng quay đầu lại (một)

Vưu Hồng được xuất viện vào ngày hè mưa tầm tã, lá ngô đồng hai bên đường được mưa tưới tắm liên tục đến xanh biếc. Hai người họ chuyển từ ký túc xá của Ban Biên dịch đến căn hộ mới, có hai phòng ngủ, mỗi phòng đều có ban công riêng.

Sắp xếp giường xong, Vưu Hồng nói với Vu Mạn Di: “Nếu Tống Kỳ đến, cô nói trước với tôi một tiếng là được, tôi sẽ ra ngoài tránh mặt.”

“Sao cô lại phải tránh mặt?” Vu Mạn Di không hiểu.

“Cho hai người thuận tiện.” Vưu Hồng tỏ vẻ bí ẩn.

“Thuận tiện cái gì?”

Vưu Hồng:…

Cô ấy lớn lên ở phố đèn đỏ, dưới cửa sổ có một dòng sông, mở cửa sổ là có thể thấy đèn lồng soi sáng cả bờ sông, khách khứa ngồi thuyền đến đó. Mưa dầm thấm đất, cô ấy đã sớm tích lũy những kiến thức không phù hợp với độ tuổi của mình, cho rằng ai cũng có kiến thức này, ai cũng thành thạo, thậm chí còn thực hành kiến thức đó.

Hình như cô ấy không phải là bạn tốt, niềm hứng thú của cô ấy đối với chuyện tình cảm của Vu Mạn Di kém xa niềm hứng thú của cô ấy đối với tầng bốn của thư viện, từ đầu đến cuối, đánh giá của cô ấy đối với Tống Kỳ chỉ giới hạn trong hai chữ “Cheap Man” sai lầm.

Bởi vì từ nhỏ đã tiếp xúc với những người đàn ông đến bằng đường sông, đương nhiên đối với chuyện nam nữ, cô ấy chưa già đã yếu, cũng rất hoài nghi sự kiềm chế và thấu hiểu của Tống Kỳ. Nhưng xem ra ở phương diện này, Tống Kỳ kiên định lạ thường.

Vưu Hồng im lặng nhìn Vu Mạn Di ngơ ngác, cuối cùng đưa ra phán đoán dựa trên việc chứng kiến bao người qua lại trên dòng sông dưới khung cửa sổ Người ta nói Thái cực sinh Lưỡng nghi, âm dương hòa hợp, thế gian này là sự cân bằng giữa hai mặt đối lập. Thủy triều trữ lâu, kiểu gì đê đập cũng vỡ, người trông càng bình thường thì trong lòng càng bất thường. Cho nên nếu ngoài mặt Tống Kỳ trông như vậy, thậm chí là đến nước này vẫn như vậy, e là khi nhìn sâu vào trong sẽ không bình thường chút nào.

Tất cả đều là suy luận theo lý lẽ của cô Vưu.

Vu Mạn Di ngơ ngác nhìn Vưu Hồng đang trầm tư, chợt nghe cô ấy hỏi câu hỏi mà năm đó bà chủ tiệm vải đã hỏi cô “Người lớn trong nhà không nói cho cô biết sao?”

“Rốt cuộc là nói cái gì?” Vu Mạn Di thật sự không hiểu.

“Mạn Di.” Vưu Hồng nhướng mày, giọng nói ân cần lạ thường, “Cô nói với tôi đi, hai người… đến bước nào rồi?”

“Bước gì?”

“Thì…” Vưu Hồng thật sự không biết bắt đầu từ đâu, giáo dục giới tính gì mà lạc hậu như vậy, sao bạn cùng phòng như cô ấy lại phải giảng giải chuyện này cho người ta?

Cuối cùng cô ấy dùng giọng điệu nghiêm túc lại học thuật, hỏi: “Sao hai người còn chưa ngủ với nhau?”

Vu Mạn Di:…

Quá đường đột!

Lâu rồi cô không xấu hổ hay rụt rè, nhưng giờ phút này Vu Mạn Di thật sự xấu hổ và rụt rè. Cô vội vàng dời mắt, nói: “Tôi… Anh ấy… Chuyện đó…”

“Chẳng trách sao tranh tưởng tượng của cô lại sinh động như vậy.” Vưu Hồng chợt hiểu ra, “Buồn ngủ thật thì đã không vẽ được rồi. Nhưng cũng chưa chắc, nếu anh ấy nhiều chiêu trò…”

“Cô đừng nói nữa!” Vu Mạn Di đột ngột đứng lên khỏi sofa, đi về phòng ngủ của mình.

“Cô làm gì thế?” Vưu Hồng bất mãn, “Vu Mạn Di, giải phóng t*nh d*c là một bước mấu chốt của quá trình sáng tạo nghệ thuật, chúng ta phải nhìn thẳng vào d*c v*ng mới có thể đối đãi d*c v*ng một cách khách quan. Cô thiếu kiến thức quá, cô quay lại nghe tôi nói này…”

“Tôi không nghe! Cô nói chuyện lưu manh quá!”

“Sự sinh sôi của nhân loại phụ thuộc vào tính lưu manh đấy.”

“Sao xuất viện xong cô lại thành ra thế này vậy!”

“Tôi vẫn luôn là thế này, tôi lớn lên ở một nơi như vậy, cô nghĩ mỗi ngày tôi đã nghe cái gì? Tôi đã không còn để tâm những chuyện này, tôi đã quan sát ở next level.”

“Những chuyện này vượt quá giới hạn với tôi rồi!” Vu Mạn Di cảm giác nhân cách tàn dư phong kiến của mình đột ngột trỗi dậy.

“Cái này có gì mà vượt quá giới hạn? Không phải hôn xong là đến bước này sao?”

“…Hai người còn chưa hôn à?”

“Bọn tôi…” Vu Mạn Di dừng giữa chừng, định giải thích, “Bọn tôi áp trán vào nhau…”

Vưu Hồng:…

“Tôi cũng hơi bận.” Cô nói, “Không cần phải truyền bá những chuyện ngu ngốc này với tôi.”

Vu Mạn Di hoàn toàn không nghĩ sau ngày đó, Vưu Hồng lại xem chuyện này như một nhiệm vụ phải thực thi. Hôm sau cô ấy đến thư viện tìm kiếm thật lâu, lại tìm được một tập luận văn, cô ấy mượn về mà không buồn để ý đến ánh mắt của thủ thư.

Hôm sau, tập luận văn kia được đặt trên đầu giường của Vu Mạn Di, trên trang bìa có mười ba chữ to tướng: “Giải phóng t*nh d*c là bước mấu chốt để chống lại phong kiến”.

Vu Mạn Di:…Những người làm học thuật các ông mỗi ngày nghiên cứu cái gì thế này?

Nhưng cô vẫn tranh thủ nhét tập luận văn vào chiếc túi mới mua. Chiếc túi này hơi lớn, có thể chứa tập tranh vẽ và họa cụ của cô. Cô dùng báo bọc trang bìa lại, sau đó chờ đến lúc xung quanh không có ai lại lấy ra nghiên cứu.

Bí ẩn.

Thật bí ẩn.

Vấn đề này thật cổ xưa, bao la, uyên thâm, huyền bí, bắt nguồn từ xa xưa, có dòng chảy dài, có kế thừa, có đột phá. Xem ra mấy năm gần đây đúng là nước chảy ngược dòng, rõ ràng ông bà tổ tiên rất cởi mở, rất ủng hộ chuyện này!

Vu Mạn Di cẩn thận nghiên cứu luận văn, cũng nghiên cứu hình vẽ thân thể con người ở góc độ phê phán mỹ thuật. Đúng lúc cô đang phê phán, mấy trang giấy trước mặt đóng lại, tập luận văn ngụy trang bị giật lấy.

Vu Mạn Di ngẩng đầu hét lớn: “Á á á á á!”

Tống Kỳ: “Sao thế?”

Cô chưa từng đứng lên nhanh như vậy, bóng người vừa lướt qua một cái, cô đã giật tập luận văn từ tay của Tống Kỳ. Cũng may đã dùng báo bọc trang bìa lại, trên báo chỉ toàn in tin bài bằng tiếng Anh.

Cô đang ngồi nghiên cứu trên băng ghế bên ngoài quán cà phê đối diện Thương vụ Ấn thư quán, không ngờ Tống Kỳ đột ngột đi qua, bắt quả tang cô đúng lúc…

Anh đến đây làm gì?

Vu Mạn Di ôm chặt tập luận văn giống như ôm chặt danh dự của mình, thậm chí tạm thời cô không thể mở miệng, chỉ có thể truyền đạt câu hỏi bằng ánh mắt.

“Anh đến đưa thiệp mời.” Tống Kỳ thấu hiểu ánh mắt của cô.

Lại đưa thiệp mời sao?

Trong việc mời khách, Tống Hoa Chương rất xem trọng lễ nghi, lần nào cũng gửi thiệp mời đàng hoàng, còn có mùi nước hoa.

Hửm, lần này có hai tấm thiệp.

Rõ ràng Tống Kỳ cũng không có kiên nhẫn làm chân chạy vặt cho cô ruột của mình, nhưng thiệp mời lần này có liên quan đến anh. Vu Mạn Di mở tấm thiệp mời của mình, thấy Tống Hoa Chương nói cuối tuần này đi ra ngoại ô Thượng Hải luyện cưỡi ngựa và bắn súng, mời Vu Mạn Di đi cùng bà ấy.

“Không phải em luôn hỏi anh khi nào mới dạy em bắn súng sao?” Tống Kỳ nói, “Thật đúng lúc.”

“Anh cũng đi chứ?”

“Đương nhiên.”

“Vậy tấm thiệp mời này…”

Vu Mạn Di nhìn dòng chữ “Gửi Khương Ngọc” trên bì thư, chợt nhận ra: “À, hai cô cháu nhà anh muốn mời hai cô trò bọn em cùng đi… Vậy em sẽ chuyển tấm thiệp mời này giúp anh.”

“Không chuyển cũng được.” Tống Kỳ nói.

“Như vậy sao được? Cô của anh đưa cho em, mà cô Khương cũng rất thích cô của anh, lần trước dự tiệc về, cô ấy còn nói với em…”

“Được rồi, được rồi.” Tống Kỳ đột ngột giơ tay chặn lời cô, “Thời gian của anh eo hẹp, anh không muốn nghe những câu chuyện vớ vẩn được truyền bá cho anh.”

Vu Mạn Di chợt nhớ đến sự khinh thường của Vưu Hồng khi nghe cô và Tống Kỳ mới áp trán vào nhau, trong lòng không khỏi nghĩ:…Hả?

Trong thành phố cũng có trường đua ngựa, nhưng vì Tống Hoa Chương còn muốn luyện bắn súng, cả nhóm phải đến biệt thự trên núi ở qua đêm. Nhà họ Tống thật sự kế thừa thói quen ở ẩn từ ông nội của Tống Kỳ, tuy không đến đây nhiều, nhưng Tống Hoa Chương vẫn cho người chăm sóc chốn điền viên ẩn mình này thật chu đáo.

Vu Mạn Di nói với Tống Kỳ: “Vậy khi cô của anh không đến, người làm vườn cùng quản gia vẫn ở đây trồng hoa, chăm ngựa, sống trong biệt thự lớn sao… Em ngưỡng mộ quá.”

Tống Kỳ ngẩn người, ngạc nhiên nói: “Anh chưa từng nghĩ đến góc độ này. Cô thật sự không biết mình kiếm được bao nhiêu tiền, cũng không biết mình tiêu bao nhiêu tiền!”

“Ba của cô dưỡng lão ở đây, cũng qua đời ở đây.” Tống Hoa Chương quay đầu giải thích với cô, không ý thức được mình đang nhỏ giọng, “Hồi nhỏ, Tống Kỳ hay đến đây nghỉ mát, cho nên căn nhà này phải được chăm sóc thật chu đáo.”

Bà ấy chỉ tay về nơi xa: “Thượng Hải không có núi, lúc mới đến đây, ba của cô không quen lắm, ông ấy chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn Thượng Hải để có thế ngắm ra núi non. Bên kia còn có một hồ nước, hồi bảy tuổi, Tống Kỳ từng ngã xuống đó.”

Tống Kỳ: “…Anh không nhớ, cô đang nói bậy đấy.”

“Tống Kỳ nói ông nội nghỉ hưu ở quê nhà, không phải là Thượng Hải sao cô?”

“Tổ tiên nhà cô di cư từ Ninh Ba. Hồi ông ấy còn đi làm, bọn cô sống ở Đông Quan, Quảng Châu.” Tống Hoa Chương nói.

“Ninh Ba có nhiều núi lắm sao cô?”

“Núi ở Ninh Ba là đẹp nhất, sông hồ còn đẹp hơn. Thật ra bọn cô thích ở Ninh Ba hơn, nhưng cô và người đàn ông góa vợ nhà cô đều đi học và sinh sống ở Thượng Hải, ba cô đành phải chuyển đến đó.”

“Không ngờ đó là chuyện của thời đại trước.” Khương Ngọc cũng bồi hồi.

“Đúng vậy, người nhà tôi đã hiểu rõ chuyện này từ lâu rồi.” Tống Hoa Chương cười, “Phú quý và quyền thế đều là dòng nước xoáy, lúc thịnh càng thịnh bao nhiêu, lúc bại sẽ càng lặng lẽ bấy nhiêu. Chỉ cần thế hệ sau sống không thẹn với lương tâm thì người lớn cũng ít khi can thiệp.”

“Lời này nghe như lời của quan văn, không giống lời của quan võ.”

“Quan văn mới là khó nhìn thấu nhất.” Tống Hoa Chương lắc đầu, không nói thêm nữa.

Hôm nay cả bốn người họ đều mặc quần áo cưỡi ngựa, cổ áo đậm màu, thân áo nhạt màu, ống quần được nhét vào giày bốt. Đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di mặc quần như thế này, túi quần rất rộng, sâu không thấy đáy.

Tống Kỳ và Tống Hoa Chương đều có ngựa riêng, chúng cao lớn, một đen một trắng, cơ bắp cuồn cuộn, hơi hung dữ với người mới, thấy Vu Mạn Di và Khương Ngọc đến, chúng khịt mũi, giậm chân cảnh cáo.

“Roi.” Tống Hoa Chương nói.

Người chăm ngựa vội vàng lấy roi mang đến, chỉ nghe tiếng quất vào không khí, thậm chí còn không đánh vào thân ngựa, hai con ngựa lập tức yên tĩnh lại.

“Súc vật.” Tống Hoa Chương lại nói, lắc đầu một cái.

Sau đó, hai con ngựa thấp hơn và hiền lành hơn được dắt ra, là để cho Vu Mạn Di và Khương Ngọc cưỡi. Hai người họ được người chăm ngựa đỡ lên, Vu Mạn Di chưa kịp ngồi vững, con ngựa của cô đã bắt đầu đi lùi.

Thúc ngựa đi về phía trước thì dễ, nhưng ngựa đi lùi thì phải làm sao bây giờ? Vu Mạn Di luống cuống tay chân, Tống Kỳ lập tức thúc ngựa đi đến, kéo dây cương trong tay cô về phía anh, con ngựa hơi cong lưng, lộc cộc dừng lại.

“Đúng là ỷ mạnh h**p yếu.” Tống Kỳ cười nói, “Rõ ràng bình thường mày biết điều nhất mà.”

“Đúng vậy, cho nên tuyệt đối đừng để ngựa nhìn ra nỗi sợ của mình.” Giọng nói của Tống Hoa Chương vang lên, vửa nói với Khương Ngọc, vừa tiếp lời của Tống Kỳ.

“Trên đời này có rất nhiều người vô nhân tính mà lại có súc vật tính. Súc vật tính là như vậy, nếu ta để nó nhìn thấy nỗi sợ của mình, nó sẽ không nghe lời dù có được dạy dỗ đàng hoàng đến mức nào.”

“Vậy phải làm sao nó mới nghe lời con ạ?” Vu Mạn Di hỏi.

Nhưng Tống Hoa Chương đã thúc ngựa đi xa cùng Khương Ngọc, chỉ có Tống Kỳ quay lại nói với cô “Anh đã dạy em kỹ thuật rồi, cứ vận dụng thôi, điều duy nhất em cần nhớ là đừng sợ. Mấy con ngựa này đều đã được huấn luyện, thấy em không sợ, nó sẽ nhanh chóng nghe lời thôi.”

Nói xong, anh buông lỏng dây cương, đưa vào tay của Vu Mạn Di. Có lẽ cảm nhận được Tống Kỳ không còn giữ dây cương, nó lập tức nhẹ nhàng chạy ra khỏi chuồng ngựa, cũng không biết con ngựa cố tình hay do cưỡi ngựa vốn dĩ là như vậy, đi được mười mét, Vu Mạn Di có cảm giác bị xóc nảy muốn chết.

Ngựa của Tống Kỳ cũng đuổi kịp, mấy con ngựa này quen chạy theo đàn, thấy một con ngựa cao hơn và nhanh hơn, chúng có xu hướng tăng tốc ngay lập tức. Vu Mạn Di cảm giác mình bị xóc nảy muốn bay xuống đất, lại nghe thấy Tống Kỳ nhắc nhở bên cạnh “Lần này nó không bắt nạt em, hiện tại nó đang chạy bước nhỏ. Em dùng eo linh hoạt một chút…”

…Cái gì mà dùng eo linh hoạt một chút?

Cô lại bị lưng ngựa xóc nảy thô bạo thêm mấy lần, lúc xương sống sắp gãy làm đôi, cô chợt tìm được tiết tấu hài hòa với con ngựa. Tống Kỳ cũng ngạc nhiên, anh ngẩng đầu gọi Tống Hoa Chương: “Cô, cô ấy học còn nhanh hơn con!”

“Cẩn thận đấy, con đừng dẫn ngựa cho con bé!” Tống Hoa Chương liếc nhìn, trong lòng còn hoang mang, “Sao hai đứa nhỏ này không biết chừng mực gì thế?”

Nhưng hai đứa nhỏ không biết chừng mực này đã nhanh chóng vượt mặt Tống Hoa Chương và Khương Ngọc, càng lúc càng đi nhanh hơn. Ban đầu ngựa còn chạy bước nhỏ, nhưng đùi ngựa nhấc càng lúc càng cao, cuối cùng bốn vó bay bổng, mới đi ba vòng đã thúc ngựa phi nhanh.

Mặc dù con ngựa của Vu Mạn Di không to lắm, nhưng ý chí rất cao, thấy con ngựa đen cao lớn của Tống Kỳ chạy như điên phía trước, nó cũng dùng hết tốc lực để đuổi theo. Thân thể Vu Mạn Di nâng lên hạ xuống trên lưng con ngựa, trán toát mồ hôi, nhưng dưới ánh mặt trời, cô trải nghiệm niềm vui chưa từng có.

Cô rất thích cưỡi ngựa!

Chỉ là hai con ngựa đá bay bụi đất ở trường đua, làm Khương Ngọc và Tống Hoa Chương phải dẫn ngựa đi ra bãi cỏ bên ngoài chậm rãi luyện tập, tránh để ngựa của họ bị lôi kéo theo.

“Già rồi!” Tống Hoa Chương thở dài.

“Đúng vậy.” Sắc mặt của Khương Ngọc cũng bồi hồi, “Vẫn là… trẻ tuổi thật tốt.”

“Thằng nhóc thối.” Tống Hoa Chương đứng vững một lát, chợt bất mãn nói, “Thấy nó đắc ý như vậy thật khó chịu, lát nữa bắn bia, tôi phải làm cho nó sáng mắt mới được.”

Khương Ngọc hơi bất lực, không hiểu tại sao hai cô cháu nhà này lại ganh đua như vậy.

Nhưng cô ấy nhanh chóng hiểu ra lý do, có lẽ là vì hai người đều mang họ Tống. Có lẽ là bất kể thế hệ nào, con cái nhà họ Tống đều có máu thích khoe khoang. Ai không có tính cách này thì đều buồn chán.

Lúc cưỡi ngựa, Tống Hoa Chương không vui. Lúc bắn bia, Tống Kỳ không vui.

“Súng của cô có vấn đề.” Sau khi thua một trận, Tống Kỳ nói vậy.

“Viện cớ cũng vô nghĩa.” Tống Hoa Chương trả lời.

“Qua vòng tiếp theo, cho con mặt mũi đi.”

“Cô cũng cần mặt mũi.”

Tống Kỳ hạ súng xuống, nhìn hai cô trò ở phía xa xa đang lấy tay che nắng chiếu vào mắt, sau đó lại nhìn sang Tống Hoa Chương. Dù sao cũng là cháu trai được bà ấy nuôi từ nhỏ tới lớn, lúc bốn mắt nhìn nhau, Tống Hoa Chương lập tức đánh hơi được âm mưu của anh.

Cháu trai của Tống Hoa Chương hạ súng xuống, đến gần bà ấy, đưa ra một thỉnh cầu mà Tống Hoa Chương không thể từ chối… Bà ấy không những không thể từ chối mà còn nâng tiền cược lên.

Ba phút sau.

Cưỡi ngựa chỉ vui khi ở trên lưng ngựa, xuống ngựa là lưng eo đau nhức, mỗi bước đi về phía trước đều run rẩy. Vừa rồi Vu Mạn Di còn đắc ý cưỡi ngựa quên trời đất, lúc này phải xoa bóp bắp chân không ngừng, cảm giác như thân thể sắp rơi ra từng mảnh.

Nhưng lúc sắp rơi ra từng mảnh, Tống Kỳ lại kéo cô vào trong lều che nắng bên cạnh sân tập bắn, súng ngắn vào tay, năm ngón tay chạm vào các phần khác nhau của dụng cụ lạnh lẽo.

Cô liếc mắt, phát hiện cô Khương cũng bị ép vào tình thế này.

“Giúp anh một chút.” Tống Kỳ đứng sau lưng cô, đỡ tay cô, nâng khẩu súng lên, dùng mắt nhắm mục tiêu, “Anh đánh cược với cô của anh.”

“Cược cái gì?”

Anh không trả lời Vu Mạn Di ngay, chỉ bắt đầu giải thích chi tiết cách dùng súng. Kiến thức này đến quá đột ngột và dồn dập, Vu Mạn Di chỉ cảm giác Tống Kỳ bao bọc cô bằng thân thể và cánh tay đang giơ lên của anh, anh đỡ mu bàn tay của cô, chậm rãi nâng cổ tay cô lên.

Bên phía Khương Ngọc chợt có tiếng súng vang lên, Vu Mạn Di sợ hãi nhắm mắt lại, bóp cò súng theo bản năng.

Phát đầu tiên không trúng. Không những không trúng mà lực giật lùi còn đẩy cô thật mạnh về phía sau. Tống Kỳ khẽ cúi người đỡ cô, cô cảm giác thân thể mình đột ngột va vào lồng ngực của anh.

“Phát đầu tiên là thử thôi, sẵn sàng chưa?”

Quá đường đột, quá đường đột!

“Rốt cuộc tiền cược là gì?”

Tống Kỳ giữ mu bàn tay của cô, lại nâng súng lên, sau đó rút tay lại, ngón tay chỉ ra từng tư thế sai của cô.

“Đừng nghĩ về tiền cược, nghĩ về mục tiêu đi.”

Nghĩ về mục tiêu… Mục tiêu là là tấm bia cách xa hai mươi mét. Không đúng, không phải tấm bia mà là hồng tâm, hồng tâm được mấy vòng tròn đen bao quanh.

Hơi thở của Vu Mạn Di từ từ ổn định lại.

Giọng nói của Tống Kỳ truyền đến từ sau gáy cô, dần dần trở nên trầm thấp, dần dần trở nên mơ hồ “Trong mắt em chỉ có hồng tâm, trong lòng em cũng chỉ có hồng tâm. Em không cần nghĩ cũng không cần nhìn thứ gì khác, cứ xem như anh không tồn tại…”

Cảnh vật xung quanh dần dần nhạt nhòa, biến thành một màu trắng mơ hồ lại đơn điệu, mọi tạp âm đều đều biến mất, chỉ còn lại đất trời, Vu Mạn Di và bia ngắm. Sau đó, ngay cả đất trời cũng biến mất, trên đời chỉ còn lại cô và chấm đỏ kia…

“Đoàng!”

Khi tiếng súng vang lên, vạn vật xung quanh đều trở lại bình thường. Lần này, Vu Mạn Di đã chuẩn bị, không bị lực giật lùi đẩy về phía sau, chỉ có cánh tay hơi tê dại vì chấn động. Ở phía xa xa có người lớn tiếng hô “Mười điểm”, cô ngẩn người một lát, nghe một tiếng súng khác vang lên bên cạnh, sau đó lại có tiếng hô “Tám điểm”.

Hình như là… thắng rồi?

Mặc dù không biết Tống Kỳ và Tống Hoa Chương cược cái gì, nhưng Vu Mạn Di cảm thấy rất vui vẻ, chiến thắng luôn mang đến niềm vui. Cô chợt quay đầu, muốn chia sẻ niềm vui với Tống Kỳ, nhưng anh không đứng ở vị trí vừa rồi.

Đây không phải là lần đầu tiên anh biến mất khi cô quay đầu, ánh mắt của Vu Mạn Di vội vàng nhìn quanh, cuối cùng bắt gặp anh đứng bên chiếc bàn tròn cùng Tống Hoa Chương.

“Mười cộng tám, so với chín cộng mười.” Tống Kỳ nói năng hùng hồn, “Rõ ràng là con thắng.”

“Con thắng là nhờ một cô gái, sao còn tự hào như vậy?” Tống Hoa Chương tức giận.

“Cô đừng như vậy.” Tống Kỳ nói, “Cô mạnh hơn con, học trò của con mạnh hơn học trò của cô, nhưng học trò của cô giỏi hội họa hơn học trò của con, tất cả mọi người đều rất mạnh!”

“Cô không nên giao dịch với con, con là gian thương giống hệt như ba con!”

“Được rồi, được rồi.” Tống Kỳ nói, “Vậy tháng sau con ngựa thuần chủng đến, nó thuộc về con nhé.”

“…” Tống Hoa Chương không thở được, suýt chết ngạt, cuối cùng chỉ có thể tức giận nói “Xùy!”

Có lẽ con ngựa này rất giá trị, làm Tống Hoa Chương tức giận đến mức không muốn ăn tối cùng Tống Kỳ. Tống Kỳ cũng thức thời giữ khoảng cách với bà ấy, chỉ nhờ Vu Mạn Di mang một ít bánh ngọt lên lầu, giống hệt như mấy ngày anh ở trong hầm.

Nhưng Tống Hoa Chương không dễ dàng buông tha cho Tống Kỳ, sau khi cả nhóm ăn xong, bà ấy cũng không cho Vu Mạn Di lên lầu mà lại dẫn cô vào phòng làm việc, cho cô xem tranh vẽ, thư pháp và ảnh chụp của Tống Kỳ hồi còn nhỏ.

Cả ngày hoạt động mạnh, Vu Mạn Di sợ Tống Kỳ đói bụng lại không thoải mái, lúc xem album ảnh, cô đứng ngồi không yên. Lúc màn đêm buông xuống, rốt cuộc Tống Hoa Chương cũng buồn cười hỏi cô “Con quan tâm đến thằng cháu trai hay lừa gạt của cô vậy à? Nó lừa gạt người khác giống hệt cách mà ba nó từng làm, cũng may nó không đi theo con đường tà đạo.”

Vu Mạn Di không ngờ Tống Hoa Chương nhìn thấu sự lo lắng của cô, cô đỏ mặt, vội vàng bênh vực: “Anh ấy chỉ lừa gạt cho vui thôi, không có ý xấu đâu ạ.”

“Hai đứa đúng là những đứa trẻ ngoan.” Tống Hoa Chương chợt vươn tay xoa tóc cô.

“Hôm nay ở chỗ cô chơi có vui không?”

“Dạ vui, cưỡi ngựa, bắn súng đều thú vị.”

“Vậy thì tốt, trẻ con nhà cô thích chơi mấy trò này, cô còn sợ con không quen. Nếu con thích, sau này mỗi lần đến đây, cô sẽ mời con. Bây giờ Tống Kỳ bận rộn công việc, rất ít khi đến đây với cô.”

“Dạ, cảm ơn cô.”

“Cảm ơn cái gì? Được rồi, cô đã nhờ người để hộp giữ nhiệt trên bàn ăn, con mang lên lầu cho nó đi.”

Vu Mạn Di gật đầu, đặt album ảnh trên đùi sang một bên, đứng dậy đi lấy hộp cơm. Đi hai bước, cô chợt xoay người lại, vươn tay ôm Tống Hoa Chương đang ngồi trên ghế.

Cô không biết nói gì, chỉ ôm một chút lại ra ngoài, để lại Tống Hoa Chương ngồi trên sofa trong phòng làm việc nhìn cô chạy đi, bà ấy cười khẽ, thở dài một tiếng: “Đứa nhỏ ngoan.”

Tống Hoa Chương chỉ giận dỗi Tống Kỳ một chút xíu, vẫn chuẩn bị cơm cho anh. Lúc này Vu Mạn Di mới yên lòng, cô còn đang nghĩ chút bánh ngọt kia thì làm sao no bụng, cả ngày mệt nhọc, ăn bánh thì chỉ có thể đau dạ dày thôi.

Cô cầm hộp cơm lên lầu, nghĩ ngợi một hồi, cô mới nhớ phòng này là của Tống Kỳ. Cả ngày cưỡi ngựa đến mồ hôi đầm đìa, họ vừa trở về đã đi tắm ngay. Ban đêm trên núi hơi lạnh, Vu Mạn Di đã thay sang một chiếc váy lụa dài đến mắt cá chân, còn khoác một chiếc áo khoác mỏng. Lúc đến trước phòng của Tống Kỳ, cô phát hiện cửa phòng anh hé mở.

Cô gõ một tiếng thăm dò.

Không bao lâu sau, giọng nói của Tống Kỳ đã truyền ra.

“Chú Phương, chú đừng hỏi nữa, lát nữa sẽ có người mang thức ăn lên cho con, chú đừng…”

Cửa mở ra.

Vu Mạn Di đứng đó, đứng đó, đứng một hồi.

Đứng đến khi mất không chế, trong lòng cô vang lên một tiếng huýt sáo…

Hả, nghĩ kỹ lại thì, ngay cả huýt sáo cũng là Tống Kỳ dạy cô khi anh gọi chàng bưu tá vào cái đêm cô trốn khỏi dinh thự nhà họ Vu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.