Chương 69

Làm nên tên tuổi (sáu)

Trước kia, một bộ tranh lịch cùng lắm chỉ có mười hai bức, còn truyện tranh mà ông chủ Lý đồng ý nhận là một bộ hai cuốn, tổng cộng một trăm hai mươi trang.

Ngày đó ăn cơm xong trở về nhà trọ, Vu Mạn Di bắt đầu vẽ truyện tranh suốt một ngày một đêm, còn thêm cốt truyện mà Tống Kỳ đã viết cho cô vào mấy bức tranh, bận rộn đến mức không có thời gian ăn cơm.

Lúc cô ngẩng đầu lần nữa, giao thừa đã đến.

Phương Thiên lại gọi đến lễ tân của nhà trọ, hỏi Vu Mạn Di có muốn đến nhà cô ấy không, Vu Mạn Di lại từ chối. Trong đầu cô toàn nghĩ đến truyện tranh, nghĩ đến Vưu Hồng ở xưởng dệt, nghĩ đến phần mộ không người nhang khói của Du Tiểu Thanh ở Mộ Con Gái.

Cô chôn giấu nỗi bất bình của mình trong lòng, đến mức thân thể gầy gò, lúc cô ngước mắt lên, trong ánh mắt vẫn còn ý chí kiên cường không thể bị dập tắt. Cô cúp cuộc điện thoại của Phương Thiên sau quầy, lúc xoay người lại, cô thấy Tống Kỳ đến kéo cô về nhà anh.

Thật ra anh đến để mời cô lần nữa, nhưng lần này Vu Mạn Di thật sự không đi được. Cô nói: “Bản thảo của anh dài quá, em vẫn còn ba mươi mấy bức tranh nữa…”

“Không cho anh mặt mũi rồi…” Tống Kỳ nói, đưa một tấm thiệp mời tinh xảo ra, “Thì cho cô của anh được không?”

Giống hệt như tấm thiệp mời trước đây bà ấy gửi cho Khương Ngọc, trên đó còn có hương thơm nhàn nhạt. Vu Mạn Di mở thiệp, đọc chữ trên đó… Đúng là nhà văn, mấy dòng chữ này tình cảm chân thành, nếu từ chối thì trông cô không hiểu chuyện chút nào.

“Chỉ một đêm thôi.” Tống Kỳ khuyên cô, “Ăn một bữa cơm, ngủ trong phòng ngủ cho khách ở nhà bà ấy một giấc không làm chậm trễ nhiệm vụ giải cứu của em đâu.”

Vu Mạn Di hạ mình đồng ý.

Vào thời gian này, rất nhiều đồng nghiệp của cô ở Thương vụ Ấn thư quán đã về quê, nhưng dù sao giao thông cũng không thuận tiện lắm, rất nhiều người ngoại tỉnh vẫn ở lại Thượng Hải. Họ đi dọc con hẻm Thạch Khố Môn, phát hiện nơi này rất nhộn nhịp, ngay cả người ngoại tỉnh cũng có thể tụ tập cùng xóm giềng, còn có trẻ con bắn pháo hoa và đốt đèn bên ngoài.

Họ không gọi xe kéo, cứ vậy mà chậm rãi đi bộ từ nhà trọ, vai kề vai đi đến nhà cô của anh.

Đèn đuốc rực rỡ trong căn biệt thự rộng lớn, sáng từ trong sân vào phòng khách. Vu Mạn Di đã gặp Tống Hoa Chương hai lần, cũng rất thân thuộc với bà ấy. Hai người trẻ ngồi xuống chưa được bao lâu, Tống Hoa Chương đã gọi người mang một hộp quà đến, đưa cho Vu Mạn Di.

“Bạn của cô mang về từ nước ngoài đấy.” Tống Hoa Chương nói, “Con gái, sao năm hết Tết đến mà con không mua quần áo mới?”

Cô làm gì có tâm trạng mua quần áo mới. Vu Mạn Di cầm chiếc hộp kia, muốn nói mình không thể nhận, lại bị Tống Kỳ đè xuống dưới bàn.

“Còn con nữa.” Đúng như dự đoán, Tống Hoa Chương lại mắng Tống Kỳ, “Con bé không mua, con cũng không biết mua cho người ta à?”

“Con sai, con sai.”

Đúng là chỉ có người nhà mới hiểu cô ruột, Tống Kỳ lập tức nhận lỗi, tránh để Tống Hoa Chương buông thêm lời chỉ trích. Bà ấy uống một ngụm rượu, sau đó quay đầu về phía Vu Mạn Di, ôn tồn nói “Vậy có muốn thay ngay không? Mỗi lần nhìn thấy mấy cô gái trẻ ăn mặc xinh đẹp, cô lại có cảm hứng mới.”

Tống Kỳ: “Nguồn cảm hứng của cô thật kỳ lạ.”

“Có phải hôm nay cô mắng con chưa đủ không?”

“Con thay, con thay.” Thấy tình hình không ổn, Vu Mạn Di lập tức cầm hộp đứng lên, “Đúng là con không đủ chu đáo, đi thăm người lớn vào dịp Tết mà không chuẩn bị kỹ càng.”

Hai cô cháu này thật phóng khoáng, Vu Mạn Di đoán có lẽ ba của Tống Kỳ không hợp với hai người họ nên mới bị gạt bỏ. Có người dẫn cô vào phòng ngủ cho khách mà tối nay cô sẽ ở, Vu Mạn Di đặt quần áo của mình lên tủ đầu giường, thay sang quần áo mà Tống Hoa Chương đưa cho cô.

Trong hộp là một bộ quần áo, lúc đó sườn xám ở Thượng Hải tôn lên đường nét mảnh mai, xem ra trào lưu mảnh mai còn thịnh hành hơn ở nước ngoài. Váy đen dài cắt chéo mềm mại, đường cắt buộc Vu Mạn Di phải để lộ một chút xíu bờ lưng, dù cô còn không chịu mặc đồ ngắn tay, bên trong còn phải mặc hai lớp đồ lót để ôm gọn đường nét cơ thể.

Quần áo này không dành cho giai cấp vô sản và tầng lớp lao động, Vu Mạn Di quyết định vừa trở về nhà trọ là sẽ cởi bộ quần áo này ra ngay, không thì vẽ tranh cực kỳ mệt. Nhưng nếu mặc đi ăn cơm thì cực kỳ xinh đẹp. Đúng là… sức lao động của con người xung đột và đối lập với thẩm mỹ của giai cấp tư sản, thật đau lòng.

Cô mặc bộ quần áo mà Tống Hoa Chương cho, quay về bên cạnh Tống Kỳ, phát hiện anh cũng thay sang một bộ quần áo mới, tốc độ nhanh hơn cô nhiều, hình như Tống Hoa Chương đã mua quần áo cho cả hai người họ.

Vu Mạn Di liếc anh một cái, phát hiện hai bộ quần áo mà Tống Hoa Chương mua cho hai người họ được thiết kế thành một cặp, chẳng hạn như cổ tay áo của anh giống với cổ áo của cô, rõ ràng ghim cài áo của anh tương xứng với dây chuyền trong hộp của cô.

Tống Hoa Chương thân thiết nói: “Con ở bên cạnh Mạn Di, mặc đồ đôi với con bé trông cũng đẹp mắt hơn.”

“Đúng rồi, bây giờ con không có tác dụng gì, đẹp mắt một chút thì tốt hơn, không thì hoàn toàn vô dụng rồi.”

Lời nói của anh ám chỉ cái gì? Vu Mạn Di dùng gót giày đạp chân anh dưới bàn. Rốt cuộc vở hài kịch liên quan đến quần áo cũng kết thúc tại đây, ba người vừa trò chuyện vừa ăn bữa cơm tất niên.

Trong bữa cơm này, lần đầu tiên Vu Mạn Di phát hiện Tống Hoa Chương nuôi một con mèo đen trong biệt thự, còn nằm trong lòng bà ấy một lát, nó nhìn Vu Mạn Di bằng đôi mắt lấp lánh một hồi mới rời đi. Cô cảm thấy con mèo đen kia mặt không biến sắc, tâm tư ý nhị, sợ nó gây chuyện, không ngờ ban đêm vừa nằm lên giường, chân giường thật sự lún xuống.

Cô vội vàng bật đèn đầu giường, thấy con mèo đen ngậm chiếc đai nịt eo mà cô đã thay ra, nhanh nhẹn chạy ra khỏi phòng ngủ. Vu Mạn Di thở dài, lập tức mặc áo choàng ngủ, sau đó xuống lầu đuổi theo nó.

Nhà của Tống Hoa Chương quá lớn, cô đuổi theo bóng đen kia từ phòng ngủ trên tầng ba đến phòng làm việc mở hé cửa. Cô vừa đẩy cửa, bóng của con mèo đen biến mất, người bên bàn sách chợt xoay người, là Tống Kỳ.

Sao nửa đêm anh lại viết lách? Anh bảo cô đến nhà cô của anh để ngủ qua đêm, nhưng anh lại lo chuyện này, đêm giao thừa mà cũng không dám trễ nãi.

Vu Mạn Di nhìn anh, làm anh dần dần chột dạ.

“Anh chỉ viết vài dòng thôi, bây giờ đi ngủ đây.” Tống Kỳ giải thích.

Trong phòng làm việc cũng có ghế sofa, Vu Mạn Di đi đến ngồi, nhìn anh bằng ánh mắt không tin.

“Anh viết gì thế? Vẽ phác họa à?”

“Không phải.” Bây giờ Tống Kỳ cũng không muốn giấu giếm cô chuyện gì nữa, “Tờ báo của anh có thể sẽ được khôi phục xuất bản, anh chuẩn bị một chút.”

“Báo sao?”

“Ừ, cần một số công cụ để tuyên truyền.”

“Anh thật bận rộn.” Vu Mạn Di khoanh tay tựa lưng vào đệm mềm trên sofa, “Học cơ khí mà còn phải làm báo… Lần này có cần em vẽ tranh minh họa cho anh không?”

Tống Kỳ cười: “Bây giờ em giá trị như vậy, làm sao anh mời được em đây?”

Anh đóng nắp bút, ngồi xuống ghế sofa cùng Vu Mạn Di. Tống Kỳ chỉ bật đèn bàn trong phòng làm việc, vậy là hai người họ lại ngồi trong ánh sáng u ám. Cô vội vàng chạy ra, tóc buông xõa xuống bờ vai, thân thể hơi nghiêng, lọn tóc lướt qua mu bàn tay của anh.

Mềm mại, thơm tho.

Mấy tháng nay cúi đầu làm việc, gáy của cô hơi đau, Vu Mạn Di đưa tay xoa cổ, tóc dài lại trượt xuống bờ vai như dòng nước. Cô chưa kịp hạ tay xuống, một bàn tay khác lại bao bọc lấy mu bàn tay cô, sau đó nắm chặt gáy cô.

Nhiệt độ cơ thể của đàn ông hơi cao hơn một chút, nhiệt độ đó làm máu chảy chậm lại. Nhưng sức lực của đàn ông quá mạnh mẽ, dùng một chút sức cũng làm phần gáy cô đau nhức. Cô nhúc nhích bờ vai, khẽ nói: “Anh nhẹ tay một chút.”

“Vậy sao?” Tống Kỳ hỏi lại, nhẹ tay hơn một chút, “Thế này được chưa?”

Cô gật đầu, lại nghiêng đầu nhìn về phía anh.

Anh đưa lưng về phía ánh đèn, bây giờ cô không nhìn rõ mặt anh, giống hệt những ngày ở trong hầm, cô cũng không nhìn rõ. Nhưng tự dưng Vu Mạn Di khẩn thiết hy vọng mình có thể ghi nhớ tốt hơn, vậy là cô vươn tay, đầu ngón tay lần theo xương lông mày và sống mũi của anh, phác họa đường nét gương mặt anh.

“Em làm gì thế? Sờ tới sờ lui.” Giọng nói của Tống Kỳ xen lẫn tiếng cười trong bóng tối.

“Nói linh tinh gì đấy, em chỉ muốn ghi nhớ đường nét gương mặt anh thôi.” Vu Mạn Di nói, “Em rất giỏi ghi nhớ, ghi nhớ rồi, em không nhìn anh cũng có thể vẽ ra được.”

“Không phải em đã vẽ anh bằng trí nhớ từ lâu rồi sao? Ở lớp xóa mù chữ đấy.”

“Hồi đó anh khác.”

“Thật sao?” Tống Kỳ chậm rãi trượt bàn tay đang xoa bóp gáy cô xuống cổ họng cô, ngón tay nắm chặt, kéo cô đến gần mình, “Nhưng sao anh lại luôn cảm thấy em vẫn giống hệt như ngày đầu anh gặp em?”

“Lời này của anh làm người ta thất vọng quá đi.” Anh kéo Vu Mạn Di đến gần, cô cũng không chống cự, “Rõ ràng em đã thay đổi rất nhiều, quần áo, lời nói… Em không còn là tàn dư phong kiến nữa.”

“Đối với anh, em phong kiến hay tiến bộ cũng không có gì khác biệt, đó chỉ là lời người ta tạo ra để phán xét…”

Anh áp trán mình vào trán cô, da anh hơi ấm hơn da cô một chút, Vu Mạn Di khẽ nhắm mắt. Lúc hàng mi của cô lướt qua sống mũi anh, tự dưng cô dự cảm được, nếu tiếp tục thế này sẽ xảy ra chuyện ngoài tầm kiểm soát… Nhưng họ đang ở nhà cô của Tống Kỳ.

Cô mở mắt.

Bàn tay của Tống Kỳ không nắm chặt, Vu Mạn Di khẽ nhúc nhích đã thoát ra được. Hình như lúc này anh cũng hoàn hồn, thoáng thấy cửa phòng hé mở, con mèo đen đứng ở nơi sáng tối giao thoa, nghiêng đầu nhìn họ.

“Em phải…” Giọng nói của Vu Mạn Di khẽ run rẩy, “Em phải quay về, dù sao nơi này cũng là…”

“…Phải.” Tống Kỳ gật đầu, dừng lại một lát, sau đó chậm rãi ngồi thẳng dậy.

Vu Mạn Di “ừm” một tiếng, sau đó vội vàng đứng lên, kéo chiếc dây áo bị tuột trở về đúng chỗ. Cô không mở cửa phòng làm việc quá rộng mà chỉ nghiêng người, bước qua lưng con mèo đen.

Tống Kỳ ngồi trong phòng làm việc u ám, nhéo nhéo ấn đường. Lúc ngẩng đầu lần nữa, anh chợt thấy con mèo đen nhẹ nhàng bước vào phòng làm việc, ném mảnh vải mà nó ngậm trong miệng lên đầu gối của anh.

Tống Kỳ cầm lên nhìn, gương mặt lập tức đỏ bừng.

“Mày mang cái này đến đây làm gì!” Anh luống cuống ném chiếc đai nịt eo của Vu Mạn Di lên người con mèo, “Mang trả về đi! Đồ đê tiện!”

Con mèo đen khinh bỉ liếc Tống Kỳ một cái, lại quay lưng cõng chiếc đai nịt eo, nghênh ngang bước đi. Rõ ràng con mèo này không nghĩ mình đê tiện, người đê tiện là người khác.

Tháng Giêng trôi qua thật nhanh. Sau một đêm không có chuyện gì xảy ra, Vu Mạn Di bận xuất bản truyện tranh, Tống Kỳ bận phát hành báo trở lại…

Rất nhanh, lô truyện tranh đầu tiên được in vào đầu tháng tư, vừa được đưa ra thị trường đã bán hết một nửa.

Nhưng chủ sạp truyện tranh nói lượng tiêu thụ của bộ truyện tranh này rất bất thường, khách hàng thật sự mua không nhiều, nhưng mỗi lần có người đến mua thì người đó đều mua mấy chục, thậm chí mấy trăm cuốn, quét sạch sành sanh số truyện tranh trên quầy hàng.

Cuối cùng, số truyện tranh này cũng hội tụ tại mấy điểm tập trung, bao gồm cả nhà trọ của Vu Mạn Di.

Hoắc Thời Văn cũng bị gọi đến giúp, nhóm bọn họ ở trong phòng Vu Mạn Di suốt cả ngày.

“Quyển truyện tranh này có tổng cộng sáu mươi trang.” Vu Mạn Di nói với mọi người, “Chỉ chừa lại những trang có số mà tôi đã viết trên giấy, còn lại thì xé hết đi, cuối cùng sẽ còn lại hai mươi ba trang, vẫn là một câu chuyện hoàn chỉnh.”

“Trời ơi.” Hoắc Thời Văn sửng sốt, “Người ta làm thơ acrostic (*), ghép chữ đầu của mỗi câu sẽ tạo nên một bài thơ mới. Hai người lại giấu cốt truyện trong truyện tranh, xé mấy trang này đi, những trang còn lại sẽ biến thành một câu chuyện mới… Ai soạn những câu chuyện này thế?”

(*) Là thể thơ mà các chữ cái đầu tiên (hoặc cuối cùng) của mỗi dòng thơ khi ghép lại theo thứ tự từ trên xuống dưới sẽ tạo thành một thông điệp có ý nghĩa.

“Đương nhiên là đại văn hào Tề Tụng rồi.” Vu Mạn Di nói.

Việc xé sách đơn giản, sảng khoái lại thoải mái, ba, bốn ngày liền, tiếng xé sách roẹt roẹt tràn ngập khắp mấy điểm tập trung truyện tranh, xé ra truyện mới từ truyện cũ.

“Khi nào ra mắt tập hai?” Lúc nhận lấy số truyện tranh này, Tô Văn hỏi.

“Tháng năm là cao điểm của cuộc đình công đúng không?”

“Phải.”

“Vậy phải chuyển tập hai đến các công nhân nữ trong xưởng dệt Nhật Bản trước ngày một tháng năm. Có thể truyền đạt cho công nhân Thượng Hải làm trong cùng xưởng dệt với họ không?”

“Cũng giống như lần trước đưa truyền đơn. Chỉ là lần trước họ không hiểu truyền đơn, lần này…”

“Nhất định họ sẽ hiểu truyện tranh lần này.”

Trong xưởng dệt Nhật Bản, bụi bặm cùng sợi vải bay khắp nơi.

Vưu Hồng không còn khái niệm thời gian, cô không nhớ mình bị bắt vào ngày nào, cũng không nhớ mình đã vào đây bao lâu. Hình như bên ngoài xưởng dệt, năm mới đã đến, ngày đó nhóm công nhân nữ nghe thấy tiếng pháo hoa. Nhưng cô ấy còn có thể chống đỡ đến Tết không?

Cô ấy co ro trong vũng bùn sũng nước, không còn chút sức lực nào. Hình như cô ấy nghe có người van xin thay cô ấy: “Đốc công, đốc công, ông đừng đánh cô ấy nữa. Hôm nay cô ấy bị bệnh thật, tôi sờ đầu cô ấy, thấy nóng bừng bừng…”

“Bệnh chỗ nào! Nếu người bệnh đều không làm việc, sao xưởng dệt kiếm ra tiền chứ!”

Đột nhiên da đầu của cô ấy đau như rách toạc ra, có người túm tóc cô ấy kéo lên. Vưu Hồng khổ sở mở mắt, qua khe hở, cô ấy nhìn thấy một gương mặt trông giống hệt sáp nến chảy.

Cô ấy giãy dụa, có cảm giác mình bị kéo tóc lên cao, sau đó lại bị đập mạnh xuống đất. Bụi bặm tung bay, cô ấy lại ngã xuống nền đất.

Có người giẫm lên tay của cô ấy, cô ấy đau đến mức không thể kêu thành tiếng. Người phụ nữ kia lại van xin thay cô ấy: “Đốc công, đốc công, ông đánh cô ấy cũng được, nhưng đừng giẫm lên tay của cô ấy, trước đây cô ấy vẽ tranh, tay hỏng rồi sẽ không vẽ được nữa…”

Hóa ra cô ấy còn biết vẽ tranh?

Rốt cuộc Vưu Hồng cũng rơi một giọt nước mắt trong vũng bùn. Cô ấy gần như quên hết những ngày ở Thương vụ Ấn thư quán… Ban Mỹ thuật, ký túc xá Ban Biên dịch, còn có nỗi ghen tị về tầng bốn của thư viện… Những quá khứ kia giống như chuyện đã xảy ra từ kiếp trước.

“Vẽ tranh? Cô ấy còn muốn vẽ tranh sao? Chịu đựng qua năm năm trước đã!”

Mu bàn tay lại đau thấu xương, một giây cuối cùng trước khi mất đi ý thức, Vưu Hồng cảm thấy mình thật may mắn, cô ấy hy vọng mình có thể chết đi. Sau khi thấy cô ấy bị đánh mà không còn phản ứng, đốc công tức giận đá vào ngực cô ấy.

“Bất tỉnh thật rồi! Không tính tiền công tuần này cho cô ấy!”

Vào giấc mộng đẹp, trong mộng không đau. Tiếc là cuối cùng cô ấy lại phải tỉnh giấc… Sao không chết đi chứ?

Vưu Hồng tỉnh giấc giữa đêm, đó là chuyện rất hiếm thấy, bình thường cô ấy mệt đến mức vừa nằm xuống sàn đã chìm vào giấc ngủ, rất ít khi tỉnh giấc giữa đêm. Cái làm cô ấy bất ngờ là vẫn còn mấy cô gái đang thức trong khu ký túc xá của nhà xưởng.

Xưởng dệt này có hơn hai ngàn công nhân làm việc theo chế độ nô lệ, do ba mươi đốc công trông coi như quản heo. Các cô gái đều không biết chữ, có người nói giọng địa phương, thậm chí người khác còn không hiểu được. Họ chỉ làm việc, bình thường rất ít khi giao lưu với nhau… Cái gì có thể khiến họ thức dậy lúc nửa đêm chứ?

Vưu Hồng chật vật ngồi dậy, đi qua chỗ mấy cô gái đang tụ lại với nhau.

Họ đang khóc, tất cả đều vây quanh một quyển sách nhỏ, mượn ánh trăng vừa đọc vừa sụt sùi. Một người nhìn thấy Vưu Hồng đã tỉnh giấc, họ đều biết Vưu Hồng từng đi học trước khi vào đây, vậy là họ lặng lẽ đi đến gần, nói với cô ấy “Vưu Hồng, cô mau xem quyển sách trẻ con này đi, dạo này mấy cô gái trong xưởng đang truyền nhau xem. Cô tập trung đọc thì sẽ không cảm thấy đau đớn nữa.”

Vưu Hồng nhìn lướt qua, không còn sức lực giơ tay, cô ấy chỉ hỏi: “Cái gì thế?”

“Là chúng ta.” Một cô gái khác cũng cẩn thận nhích qua, ngồi dậy giữa nhóm mấy cô gái đang ngủ mê man.

“Là một quyển sách trẻ con không có chữ, chỉ có tranh. Sách vẽ một cô gái bị ba mẹ bán vào xưởng dệt, làm việc ngày đêm, ngày nào cũng bị đánh, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, không phải đây là chúng ta sao…”

Vưu Hồng chật vật nhổm dậy, nhận lấy quyển sách.

Đây không phải là sách trẻ con mà là truyện tranh, trước khi vào nhà máy, cô ấy đã nhìn thấy trên mấy sạp hàng, lúc đó cô ấy cảm thấy đây là một môn nghệ thuật rất thấp kém, cô ấy xem thường, cho nên lúc Vu Mạn Di muốn mua, cô ấy còn kéo Vu Mạn Di đi.

Nhưng môn nghệ thuật thấp kém này là dễ hiểu nhất với mấy cô gái không biết chữ. Vưu Hồng lật hai trang đầu tiên, nhìn kỹ dưới ánh trăng, hai mắt cô ấy mở to.

Đây là…

Đây là phong cách vẽ tranh của Vu Mạn Di! Là một tay cô ấy dạy ra, mắng ra, ép Vu Mạn Di vẽ ra phong cách riêng của mình!

Đồ ngốc không có tài năng thiên bẩm, vẽ xấu hoắc, vừa vội vừa gấp, nhưng nét vẽ lại đầy ắp chân tình. Vưu Hồng vội vàng lật thêm hai trang, nghe cô gái đưa quyển truyện tranh này nói với cô ấy “Nhưng vẫn chưa hết đâu, quyển sách này là do một công nhân nữ mang từ ngoài vào đây, mới có tập một thôi. Vưu Hồng, cô có học, hay là cô nhìn giúp chúng tôi xem trang cuối có ý nghĩa gì? Có phải nó nói tập hai còn có nội dung khác?”

Vưu Hồng ngước mắt nhìn cô ấy, lại vội vàng lật đến trang cuối cùng.

Cô ấy không ngẩng đầu, giống hệt như một linh hồn phiêu bạt bên ngoài thân thể, nghe thấy chính mình hỏi: “Cô nghĩ trang cuối cùng này có ý nghĩa gì?”

“Chúng tôi đoán…” Cô gái kia rụt rè nói, “Hình như trang cuối nói chúng ta sinh ra không phải để sống cuộc sống thế này… Chúng ta sinh ra không phải để làm trâu làm ngựa, bị đánh, chịu đói trong xưởng dệt này, chúng ta còn có thể sống khác đi. Nhưng mà… Chúng ta thật sự có thể sống khác đi sao?”

Được rồi, được rồi Vu Mạn Di.

Vưu Hồng ngẩng đầu, hai mắt ngấn nước, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: “Vậy chúng ta chờ đi, có lẽ tập hai sẽ cho chúng ta biết liệu chúng ta có thể sống khác đi không.”

Tháng tư, tháng tư nhanh chóng qua đi.

Ngày đó Vưu Hồng bị đánh đập quá tàn nhẫn, mấy ngày sau ăn cơm đều ho ra máu, nhưng cô ấy vẫn chịu đựng. Cô ấy có dự cảm Vu Mạn Di sắp làm gì đó.

Trong tháng tư, mấy quyển truyện tranh tập một được truyền tới truyền lui trong nhóm nữ công nhân nô lệ, có lẽ cũng được truyền tới truyền lui trong nhóm công nhân nữ ở các nhà máy khác.

Đêm trước ngày một tháng năm, rốt cuộc tập hai cũng được truyền vào xưởng dệt.

Có lẽ đám đốc công cũng thấy có gì đó kỳ lạ, bọn họ phát hiện ánh mắt của các công nhân nữ chất chứa sự phản kháng và oán hận, còn có người phẫn nộ. Nhưng họ không dám lên tiếng, họ chỉ phẫn nộ trong im lặng.

Sự phẫn nộ âm thầm này tích tụ vào ban ngày, lên men trong bức tường đỏ cao ngất của nhà máy, lên men lúc từng người bị đánh.

Ban đêm trong nhà xưởng, tập hai của truyện tranh lại được chuyền tay trong âm thầm, rốt cuộc cũng đến tay của Vưu Hồng…

Đúng là như vậy, tranh vẽ trong tập hai thật sự mở ra một cuộc đời mới. Hóa ra họ không nhất định phải lao động không biết ngày đêm trong xưởng dệt, không nhất định phải bị đánh, không nhất định phải chen chúc bên thùng nước rửa chén để ăn cơm thừa.

Hóa ra rất nhiều công nhân bên ngoài xưởng dệt đã đứng lên. Hóa ra tiếng hô hào vượt qua bức tường cao là của các công nhân giống như họ… Họ còn tưởng chỉ có học sinh, sinh viên mới tham gia các hoạt động này!

Tập hai vẽ ra rất nhiều viễn cảnh tốt đẹp, là những hình ảnh mà nhóm công nhân nữ này chưa từng tưởng tượng ra, bởi vì đó là những thứ mà họ chưa từng nhìn thấy. Trong nhà xưởng có hai ngàn công nhân nô lệ, sao phải e ngại ba mươi tên đốc công… Đúng rồi, họ có gậy sắt, có sức lực, còn có hai ngàn người!

Không cần ngôn từ, không cần biết chữ, những hình ảnh đơn giản mà lại mạnh mẽ truyền đạt tất cả mọi thông tin.

Họ bị lừa vào đây, đám đốc công và cha mẹ họ miêu tả nhà xưởng không đúng thực tế. Họ không đòi hỏi nhiều, chỉ muốn sống như con người. Rốt cuộc nhóm công nhân nô lệ này cũng hiểu tại sao cuộc đình công lại diễn ra!

Không khí trong xưởng vừa ngột ngạt vừa kỳ lạ, ngày càng nhiều công nhân nữ không nghe lời, bị đánh cũng cắn răng không lên tiếng. Người người kìm nén lửa giận trong lòng, che giấu khao khát được sống một cuộc đời mà mình xứng đáng.

Dường như Vưu Hồng đã lấy lại khái niệm về thời gian, thậm chí mỗi ngày đi ngang qua văn phòng, cô ấy còn để ý đến lịch treo tường qua khung cửa sổ.

Tháng năm, rốt cuộc đợt đình công đầu tiên cũng đến. Tiếng công nhân hô hào vang vọng bên ngoài bức tường đỏ, âm thanh đó truyền vào tai Vưu Hồng, k*ch th*ch thần kinh của cô ấy. Rất nhiều công nhân nữ nghe được, họ lần lượt ngừng công việc, ngầng đầu nhìn ra ngoài như mấy con cừu non.

Đốc công lập tức phát hiện có gì đó không đúng, ông ấy cầm cây gậy sắt dưới đất lên, bắt đầu đi tuần, thấy người nào phân tâm, ông ấy lại đập mạnh gậy sắt lên lưng người đó.

Ngày đó họ làm việc ngoài bãi đất trống, không bị nhốt trong xưởng kín, đám đốc công ý thức được đây là một sai lầm rất lớn. Một tên đốc công gõ gậy sắt một hồi, phát hiện công nhân nữ ngẩng đầu càng lúc càng nhiều, ông ấy ra lệnh: “Quay lại, tất cả quay lại vào xưởng!”

Không ai nhúc nhích.

Tiếng hô khẩu hiệu ngoài bức tường mỗi lúc một lớn, một tiếng kêu chói tai vang lên trong đám đông. Vưu Hồng vội vàng quay đầu, thấy đốc công kéo một công nhân nữ không nghe lời đến bức tường, dùng dây thừng trói cổ tay cô ấy lại, treo cô ấy lên!

Ông ấy rút thắt lưng ra, hét lớn: “Các người nhìn nữa đi! Sẽ giống như cô ấy!”

Rất nhiều người trong số họ từng bị treo lên và bị đánh, Vưu Hồng cũng không phải là ngoại lệ, cổ tay của cô ấy còn lưu lại vết thương vì buổi chiều hôm đó bị treo lên. Tự dưng cô ấy ù tai, đột nhiên cảm thấy tức giận, cảm giác bản thân mình như một chiếc nồi áp suất, sự oán hận cùng lửa giận bị đè nén đến cực hạn trong nỗi đau hàng ngày.

Cô ấy đột ngột nhảy lên chiếc bàn đang phơi vải, kêu lên một tiếng chói tai mà người ta chưa từng nghe qua: “Ông thả cô ấy xuống!”

Tất cả công nhân nữ đều quay đầu nhìn cô ấy.

Đám đốc công phản ứng kịch liệt hơn, họ nhìn nhau, lập tức rút thắt lưng ra, cầm gậy sắt, đi đến chiếc bàn mà Vưu Hồng vừa nhảy lên. Chỉ cần đi đến gần Vưu Hồng, họ có thể b*p ch*t cô ấy như b*p ch*t một con kiến.

Nhưng mà họ không đến được.

Vô số truyền đơn bay vút vào từ bên ngoài bức tường cao như được bắn qua. Có tờ có chữ, có tờ không có chữ, chỉ to bằng một quyển truyện tranh, ba cạnh mịn màng, một cạnh thô ráp, giống như một trang sách bị xé ra.

Rất nhiều người nhận ra cô gái trên truyền đơn chính là cô gái trong truyện tranh. Cô ấy cầm một con dao nhọn, đâm xuyên qua trang giấy.

“Không được nhặt lên! Không ai được nhặt lên!”

“Ai cúi người thì tao đánh hết!”

“Có phải bọn mày… Mẹ kiếp!”

Không ai để ý đến công việc nữa, thậm chí không người nào buồn nhặt truyền đơn. Đám đốc công lùi lại một bước, thấy trong mắt nhóm công nhân nô lệ bị họ đánh đập, ngược đãi, làm nhục đều tràn đầy lửa giận.

Có người nâng ghế, có người cầm lấy con thoi trên bàn, có người giơ kéo, có người nhặt gậy sắt không ai để ý trên mặt đất, thậm chí có người còn cầm kim may giữa mấy đầu ngón tay.

Có lẽ trên đời này không có dao nhọn, bởi vì mọi thứ trên đời này đều có thể trở thành dao nhọn. Hai ngàn người, hai ngàn công nhân nô lệ, trước mặt họ, ba mươi tên đốc công cầm gậy sắt chỉ có thể lùi lại, không thể làm gì khác.

“Rốt cuộc bọn mày muốn làm gì?” Cuối cùng cũng có một tên đốc công can đảm hét to.

Dưới ánh mặt trời chói mắt, truyền đơn tung bay trong gió. Khẩu hiệu vang lên bên ngoài nhà máy, công nhân nam, công nhân nữ, công nhân Thượng Hải, công nhân ngoại tỉnh, tất cả đều hòa vào làn sóng này.

“Chúng tôi muốn làm con người!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.