Chương 2
3
“Bánh sầu riêng phô mai số 23 gói mang về xong rồi!”
“Của tôi, của tôi!”
Tôi liếc nhìn tờ hóa đơn rồi vội đưa tay nhận lấy.
Trên tay tôi treo đầy những túi nhựa đựng đủ loại đồ ăn vặt: đậu phụ thối, bánh sầu riêng phô mai, xiên thịt cừu nướng… còn có cả một ly trà sữa.
Đây đều là những thứ trước kia Chu Hạo không cho tôi ăn, anh ta nói đậu phụ thối, sầu riêng, bún ốc có mùi quá khó chịu, đồ nướng thì nhiều dầu nhiều muối, trà sữa lại nhiều đường, tất cả đều là đồ ăn rác.
Tôi đã chiều theo anh ta suốt ba năm.
Từ khi tôi cai những món này, bạn bè xung quanh đều nghĩ rằng tôi định trở thành một blogger chuyên về đồ ăn lành mạnh.
Tôi nhớ đến lời Hứa Thu từng cau mày nói với tôi hôm đó, cô ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi khịt mũi “Giang Khương, cậu vẫn còn là cậu sao?”
Tôi cúi đầu kiểm tra lại đồ đạc, tất cả đều đã mua đủ rồi.
Sau đó tôi vui vẻ ngẩng đầu, chuẩn bị đi ra khỏi con ngõ.
“Á! Đệch.”
Tôi không cẩn thận giẫm phải một que xiên nướng, trượt chân. Tôi hét lên một tiếng, trơ mắt nhìn chiếc bánh sầu riêng phô mai mà mình phải xếp hàng nửa tiếng mới mua được bay khỏi hộp. Vỏ bánh và phần nhân tách ra, đập thẳng vào ngực một người khác.
Đang giữa mùa hè, chiếc bánh sầu riêng vẫn còn bốc hơi nóng. Người đối diện mặc sơ mi, phần nhân sầu riêng dính đầy trên người chàng trai kia.
Tôi luống cuống lấy một gói khăn giấy vừa mua từ trong túi ra, rút một tờ rồi lau ngực cho anh “Xin lỗi, xin lỗi!”
“Không sao.”
Giọng anh trầm thấp, dễ nghe.
Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm.
“Có sao, có sao chứ! Bị bỏng nhất định phải xử lý cẩn thận. Anh đi theo tôi.”
Tôi kéo áo anh, vòng qua mấy khúc ngoặt, đi đến trước cửa một nhà dân.
Ở đó có một vòi nước, tôi vặn vòi, hứng một vốc nước rồi nhìn anh.
Anh chỉ cau mày nhìn tôi, không nói gì.
“Anh còn đứng ngây ra làm gì, cởi áo đi!”
Tôi hơi sốt ruột, nhưng ngay lập tức nhận ra giọng mình không được ổn lắm, vội vàng xin lỗi “Xin lỗi, tôi không có ý… khụ, tôi không có ý gì khác. Sau khi bị bỏng cần dùng nước sạch xối trong 10 đến 15 phút.”
Anh lần lượt cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, cơ bụng thấp thoáng hiện ra.
“Cảm ơn.”
Hu hu hu, tôi thèm quá đi mất.
Tôi có tội, người ta cảm ơn tôi mà trong đầu tôi còn nghĩ bậy về cơ thể người ta.
Vết bỏng nằm ở ngực, đã bắt đầu đỏ lên. Vì không tiện dùng nước xối trực tiếp, tôi chỉ có thể dùng tay hứng nước, từng chút từng chút làm ướt vùng ngực của anh.
Điện thoại vang lên, có lẽ Chu Hạo đang nhắn tin giục tôi.
“Hay là anh tự đến bệnh viện xử lý đi? Tôi để lại thông tin liên lạc cho anh, tiền thuốc men tôi sẽ trả…”
Tôi thử thăm dò.
“Cô có giấy tờ tùy thân không?”
Anh cắt ngang lời tôi.
Tôi sững người một chút, vội mở túi đeo chéo tìm kiếm.
Ch/ết rồi, ví đựng thẻ tôi để quên trên kệ giày mất rồi.
Tôi mất tự nhiên sờ mũi “À… căn cước công dân được không?”
“Được.”
Anh gật đầu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đưa căn cước cho anh, rồi để lại số điện thoại, sau đó vội vàng bước ra ngoài.
Tôi đang định gọi điện cho Chu Hạo báo rằng mình vẫn ổn thì mở điện thoại ra, lại nhìn thấy một tin nhắn.
[Chúc hai người đính hôn vui vẻ.]
Còn có một bức ảnh.
Chu Hạo nằm bên cạnh một người phụ nữ, trên chiếc giường với ga trải trắng tinh, trông chói mắt đến mức khó chịu.
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Tôi mở trang cá nhân của Từ Phong.
[Chào mừng Tiểu Duyệt về nhà.]
Trong ảnh là một nhóm bạn đang vây quanh một cô gái, giống như đang nâng cô ta lên giữa những vì sao.
Chu Hạo cũng ở đó, ánh mắt anh ta nhìn cô ta, thực sự không thể nói là trong sáng.
Cô gái trong bức ảnh chính là người trong bài đăng của Từ Phong.
Tôi như đã hiểu ra điều gì, khẽ “ồ” một tiếng.
Thế là mọi chuyện đều có lời giải thích rồi, tất cả đều đã có dấu vết từ trước.
Tôi không thể sánh với ánh trăng sáng trong tuổi thanh xuân của anh ta, điều đó cũng rất bình thường.
Không phải lỗi của tôi, mà là lỗi của anh ta.
Tôi quay đầu lại, người đàn ông lúc nãy vẫn đang đứng phía sau.
Tôi mỉm cười gọi “Đi thôi, tôi đưa anh đến bệnh viện.”
Anh nghi hoặc nhìn tôi “Cô khóc à?”
“Hả?”
Tôi đưa tay lau mắt “Không có mà.”
“Vừa rồi chẳng phải cô đang rất vội sao? Nếu có việc gấp thì cứ đi trước đi.”
Anh cũng khá tâm lý.
“Không cần đâu, không phải chuyện gì quan trọng.”
Tôi cười, tỏ vẻ vô cùng thoải mái.
4
Tôi ngồi trên ghế ở khoa cấp cứu chờ đợi, đồng thời gọi điện cho quản lý sảnh của khách sạn.
“Alô cô Giang, xin chào.”
Đầu dây bên kia vẫn giữ giọng điệu vô cùng lịch sự.
“Bây giờ tôi muốn hủy đặt tiệc, được không?”
Tôi vừa cạy móng tay vừa hỏi.
Có vẻ anh ta hơi khó xử “Cô Giang, nếu hủy vào lúc này thì tiền đặt cọc sẽ không được hoàn lại. Hơn nữa, thiệp mời của cô chắc cũng đã gửi đi rồi, cô chắc chắn muốn hủy sao?”
Tôi im lặng.
Chẳng lẽ chỉ vì một phút bốc đồng, vì sĩ diện của bản thân mà tôi lại khiến bố mẹ và họ hàng mất mặt sao?
Tôi cúi đầu suy nghĩ một lúc, ngược lại càng trở nên kiên định “Tôi nhớ trước đây anh từng nói tầng ba có một sảnh lớn và hai sảnh nhỏ, hai sảnh nhỏ thông với nhau đúng không?”
“Đúng vậy, nhưng sảnh nhỏ đã được đặt cho ngày mai rồi, là một cặp đôi chuẩn bị kết hôn.”
“Tôi muốn đặt một sảnh nhỏ. Đồ uống và thực đơn vẫn giữ nguyên, chỉ cần một nửa số bàn. Tôi có thể miễn phí nhường sảnh lớn cho họ.”
Tôi tính toán số người rồi nói.
“Được, tôi sẽ gọi điện hỏi họ ngay.”
Sau khi cúp máy, tôi chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi rã rời.
Bên cạnh có người ngồi xuống.
Tôi nghiêng đầu nhìn, là anh.
“Xử lý xong chưa?”
Tôi liếc về phía ngực anh.
“Bác sĩ nói may mà cô dùng nước mát xử lý kịp thời, cảm ơn cô.”
Ánh mắt anh vô cùng nghiêm túc.
“Không có gì. Vậy căn cước của tôi…”
“Bác sĩ nói ba ngày nữa cần quay lại tái khám.”
Tôi còn chưa nói hết câu đã bị anh ngắt lời.
Tôi thở dài, người này trông có vẻ cảnh giác thật đấy.
“Được thôi, vậy ba ngày nữa anh đi tái khám thì gọi cho tôi. Tôi sẽ thanh toán toàn bộ chi phí cho anh.”
Anh gật đầu.
Điện thoại lại reo, là quản lý sảnh gọi đến.
“Alô cô Giang, phía bên kia đã đồng ý rồi, hơn nữa còn rất cảm ơn cô, nhất quyết muốn tặng thêm cho cô một món ăn mỗi bàn.”
Tôi suy nghĩ một chút, hiện tại mỗi bàn có tổng cộng mười một món, mang ý nghĩa “vạn dặm chọn một”, số mười hai cũng là một con số may mắn.
“Vậy thì cho món trứng xào hẹ đi.”
“Hả? Cô hoàn toàn có thể đổi sang món khác mà, trứng xào hẹ…”
Anh ta muốn nói lại thôi.
“Không cần, cứ món này. Bây giờ tôi sẽ liên hệ người đến khách sạn sửa lại trang trí. À đúng rồi, nhớ khóa cánh cửa thông giữa hai sảnh nhỏ lại, khóa cho thật kỹ.”
Tôi nhấn mạnh từng chữ “Ngoài tôi ra, không ai được mở cánh cửa đó cho đến khi tiệc kết thúc.”
Tôi cứ gọi món hẹ mà Chu Hạo ghét nhất đấy.
Tôi thích ăn hẹ, tôi không muốn giả vờ làm một phiên bản khác của chính mình nữa.
“Vâng.”
Người đàn ông bên cạnh vẫn luôn nhìn tôi chằm chằm.
Sau khi tôi cúp điện thoại, anh mới từ từ lên tiếng “Tiệc à? Cô tổ chức lễ trưởng thành năm mười tám tuổi sao?”
Câu nói ấy kết hợp với vẻ mặt hết sức bình thản của anh khiến tôi cười đến mức suýt tắt thở “Năm nay tôi hai mươi sáu tuổi rồi, anh trai à. Chẳng phải anh đang cầm căn cước của tôi sao?”
Anh lấy căn cước của tôi từ trong túi ra, cẩn thận nhìn một lượt “Đúng thật.”
“Ngày mai tôi đính hôn.”
Tôi nhẹ nhõm nói.
“Vậy bây giờ cô…”
Anh nhìn tôi đầy nghi hoặc.
“Hủy rồi, nhà trai ngoại tình.”
Tôi cười nói “Ngay vừa nãy.”
Anh suy nghĩ một lúc, rồi nghiêm túc nói “Xin chia buồn.”
Tôi lại cười đến mức phát ra tiếng như heo kêu.
Một người yêu cũ đạt chuẩn thì nên giống như đã ch/ết rồi, từ nay không ai quấy rầy ai.
Anh nói đúng.
Tôi sẽ “để tang” cho mối tình này.
5
Lúc tôi về đến nhà lúc mười một giờ, Chu Hạo không có ở đó.
Tôi bỏ thêm tiền thuê một chiếc xe chuyển nhà, mua rất nhiều thùng carton cỡ lớn rồi lần lượt xếp từng món đồ của mình vào.
Một giờ sáng, cuối cùng cũng thu dọn xong.
Tôi nhìn căn nhà trống rỗng, tháo chìa khóa xuống rồi đặt dưới tấm thảm chùi chân.
Tạm biệt, người yêu cũ ch/ết tiệt.
Tạm biệt, tôi của ngày trước đã mù quáng.
Hai năm trước, bố mẹ đã mua cho tôi một căn nhà trong thành phố. Nhà rất gần công ty, giao thông cũng thuận tiện, sau này dù tôi có đổi việc thì vẫn có thể cho thuê.
Tôi cảm ơn người chuyển nhà, dùng chìa khóa mở cửa.
Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc tôi rời đi, nhưng sạch sẽ không một hạt bụi.
Cứ cách một tuần, mẹ lại đến giúp tôi dọn dẹp.
Tôi nằm trên sofa, một mình rơi nước mắt.
Cô đơn, bất an, áy náy… tất cả cùng lúc ùa lên trong lòng.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là kiểu con gái ngoan ngoãn. Thành tích tốt, không yêu sớm, lại có rất nhiều sở thích.
Tôi đã thi lấy chứng chỉ piano và violin, luôn là “con nhà người ta” trong miệng bố mẹ.
Tôi thuận lợi tốt nghiệp đại học, thi cao học, sau khi tốt nghiệp thì bắt đầu đi làm.
Cho đến khi gặp Chu Hạo, tôi cãi nhau rất lớn với bố mẹ, một mình chuyển ra ngoài thuê nhà.
Sau đó tôi sống chung với Chu Hạo, bố mẹ tìm đến tận cửa, Chu Hạo quỳ trước mặt họ, vừa khóc vừa đảm bảo “Chú, dì, cháu nhất định sẽ đối xử tốt với Giang Khương cả đời.”
Bây giờ tôi mới hiểu, đó chẳng qua là nước mắt cá sấu.
Tôi biết điểm yếu lớn nhất của bố mẹ mình chính là mềm lòng, nên cuối cùng họ đồng ý cho chúng tôi ở bên nhau.
Sau đó, mọi chuyện diễn ra thuận theo lẽ tự nhiên, bố mẹ mua nhà cho tôi, hai bên gia đình gặp mặt, bàn bạc và chốt chuyện đính hôn.
Tôi lau nước mắt, gọi điện thoại.
“Alô, mẹ.”
“Sao giờ này còn gọi điện? Có chuyện gì à?”
Giọng mẹ ở đầu dây bên kia hơi khàn.
Nước mắt tôi lại không thể kìm được, cứ thế tuôn xuống.
“Mẹ, con nhớ mẹ.”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
