Chương6

Vi Vi, tôi không muốn

hù dọa em, thật sự... Nhưng mà tại sao Vi Vi không nghe lời, muốn ép tôi sao?

Hắn vẫn muốn từ từ nắm

lấy lòng cô để cho cô không thể chạy trốn nhưng tất cả chỉ là uổng công. Thiên

tài IQ 200 thì sao chứ! Hắn lại không có biện pháp để cô đối mặt với tình cảm của

hắn.

Thẩm Thiên Vi, em trốn

không thoát đâu!

“Thật xin lỗi.” Thẩm

Thiên Vi nhìn về người bên cạnh nói câu xin lỗi thứ n trong đêm giáng sinh này.

Cô quả thật muốn tìm cái động để trốn vào... Cô đang làm gì thế này? Đi ăn bữa

tối ngẩng người, xem chiếu phim ngẩng người, đi trên đường cũng ngẩng người, cuối

cùng lại bỏ mặc đối tượng hẹn hò ở phía sau... Trên thế giới này chắc không có

người nào vô duyên hơn cô!

Nhìn gương mặt tuyệt mỹ

của Thẩm Thiên Vi, hai gò má đỏ bừng nói tiếng xin lỗi, Thanh Trạm cười “Hì hì”

một tiếng: “Em thật sự rất đáng yêu.”

“Anh không có tức giận

sao?” Thẩm Thiên Vi cẩn thận ngước mắt hỏi.

“Hắc, anh không có nhỏ

nhen như thế” Thanh Trạm cười cười “Chỉ là tối nay em cứ thẫn thờ, có tâm sự

sao?”

Có, đương nhiên là

có...

Khuôn mặt Thẩm Thiên Vi

phảng phất sự cô đơn, đáy mắt chớm buồn.

Lòng của cô không có ở

đây. Tâm tình của cô, trừ Thiên Dục ra không còn người nào khác. Cô cứ như vậy

đi ra ngoài, không biết Thiên Dục sẽ làm gì trong đêm Giáng Sinh này? Là cô đơn

ở nhà hay là... Cũng hẹn hò với ai rồi? Mặc kệ là trường hợp nào, Thẩm Thiên Vi

cảm thấy thật khó chịu.

“Vi Vi” Cô mất hồn khiến

Thanh Trạm không nhịn được lên tiếng hỏi thăm.

“Hả?” Thẩm Thiên Vi chớp

chớp đôi mắt to, ý thức được mình lại mất hồn, ảo não nói: “Xin lỗi...”

“Thật xin lỗi?” Thanh

Trạm hơi trách móc cười “Em rất thích nói câu “thật xin lỗi” sao... Anh không

phải trách em, nếu như có tâm sự không ngại nói ra để cho anh cùng chia sẻ.”

Nhìn đàn anh tuấn tú

chăm sóc cô một cách tỉ mỉ, trong lòng Thẩm Thiên Vi vô cùng áy náy, ngầm thở

dài. Nhưng phiền não của cô không có người nào có thể giải quyết được cho nên

cô chỉ có thể cảm kích cười cười: “Cám ơn anh, em không có tâm sự gì cả...Anh

quả thật là người tốt.”

“Anh là người tốt sao?”

Thanh Trạm trêu ghẹo nói.

“Đúng vậy.”

“Vậy... Thẩm Thiên Vi,

chúng ta có thể thử qua lại với nhau không?”

Thẩm Thiên Vi trợn to mắt

đẹp nhìn Thanh Trạm, hắn đột nhiên tỏ tình giống như là bom nổ dưới nước. Trong

nháy mắt cô không có chút năng lực phản ứng.

“Thôi.” Một hồi lâu,

Thanh Trạm mới vỗ vỗ đầu nhỏ của cô, bất đắc dĩ nở nụ cười “Sớm biết em sẽ phản

ứng như thế này rồi! Thật đáng tiếc, anh thật sự thích em nhưng khi nghĩ tới việc

anh không phải là người em thích thì...”

“Thật xin lỗi...”

“Lại nữa” Thanh Trạm

không chịu nổi, lắc đầu một cái, cười cười “Không làm người yêu thì làm bạn bè

cũng tốt... Nhưng quan trọng nhất là anh không muốn nghe em nói xin lỗi nữa!

Người em ở chỗ này nhưng hồn không biết bay tới đâu rồi... Có tâm sự gì hãy mau

đi giải quyết đi! Đừng lãng phí thời gian, lễ Giáng Sinh vẫn còn một tiếng nữa

đó.”

Cô nhìn đồng hồ đeo

tay, đã mười một giờ, Thẩm Thiên Vi khẽ nâng đầu nhìn về phía Thanh Trạm, cẩn

thận từng li từng tí hỏi: “Em thật sự có thể đi trước sao?” Nói thật, lòng của

cô đã sớm không ở nơi này rồi.

“Không nên hỏi anh, hỏi

trái tim của em đó! Có phải em có một số việc muốn làm không?” Thanh Trạm nhíu

mày khích lệ.

“Em biết rồi! Tối nay rất

xin lỗi anh, vậy em đi trước...” Thẩm Thiên Vi nói xong liền túm lấy áo khoác vọt

tới ven đường cản xe taxi lại.

Nhìn xe taxi rời đi,

Thanh Trạm luồn tay vào túi quần, hắn thở dài cười cười. Thật là một cô gái

đáng yêu... Nhưng rất rõ ràng, trong lòng cô đã có người khác cũng không còn chỗ

cho bất kỳ ai.

Chỉ là, chính cô cũng

không biết điều đó.

Thẩm Thiên Vi đứng trước

cửa chính thở hổn hển, tay run run móc chìa khóa ra.

Bây giờ cô chỉ muốn mau

chóng về nhà, nhìn thấy hắn.

Đêm giáng sinh qua

nhanh quá, cô muốn trước khi đến mười hai giờ có thể tặng quà cho Thiên Dục!

“Cạch” Tiếng cửa mở ra,

phòng vừa tối vừa lạnh làm cho Thẩm Thiên Vi bỗng nhiên sửng sốt ngây người đứng

tại chỗ. Trong lòng cô có chút sợ hãi lên tiếng: “Thiên Dục, em có ở nhà

không?”

Không có người trả lời

cô, giống như không có ai ở nhà.

Lòng ngực cô căng lên,

đả kích này làm Thẩm Thiên Vi có chút lảo đảo muốn ngã, lòng của cô gần như rơi

xuống đáy vực sâu.

Nhưng ngay lúc này, một

bóng đen chợt vụt qua nhanh đến nỗi làm cô không kịp phản ứng. Cửa chính ở phía

sau cô liền bị đóng lại một cách thô bạo còn cô thì bị ôm vào một lồng ngực ấm

áp. Ôm chặt đến nỗi làm cô phát đau. Lưng của cô thì chống lên cửa chính.

Hơi thở nóng rực bá đạo

tới gần, đôi môi nóng bỏng không cho Thẩm Thiên Vi bất kỳ cơ hội nào hung hăng

đặt lên môi cô... Đầu óc Thẩm Thiên Vi “choang” một tiếng, trong nháy mắt hoàn

toàn chết lặng.

Lúc đầu, môi của cô chỉ

là bị hắn dùng sức m*t, ma sát, tiếp theo không hề phòng bị răng cô liền dễ

dàng bị cạy mở. Hắn tiến quân thần tốc, môi lưỡi cực nóng tùy ý ở trong miệng

cô càn quét, cuồn cuộn quấn lấy lưỡi của cô mập mờ quấn quít giống như là muốn

một ngụm nuốt cô vào bụng...

Nụ hôn mỗi lúc một sâu

hơn. Người đè lên người cô dường như cảm thấy còn chưa đủ cho nên càng dùng lực

đè ép cô xuống. Phía sau cô là cánh cửa lạnh lẽo mà lồng ngực của người trước mặt

nóng bỏng kiên cố vây chặt cô. Một khắc kia, toàn thân cô như bị đóng băng, cô

biết rõ ràng những gì đang xảy ra nhưng chỉ có thể nhìn mình trầm luân vào. Thẩm

Thiên Vi cảm thấy mình bị cắn nuốt...

Giống như trải qua một

thế kỷ, Thẩm Thiên Vi mới được người phía trên từ từ buông ra.

Nghe cô kịch liệt th* d*c,

hắn mới ở bên tai cô nhẹ nhàng cất lên thanh âm mê dại trí mạng nhất.

“Hẹn hò vui không? Thẩm

Thiên Vi.”

Một câu nói đơn giản lại

có thể khiến đầu óc trống rỗng của cô đã sớm rời khỏi thế giới này từ từ quay lại.

Trong bóng tối đưa tay

cũng không thấy được năm ngón. Cô nghe được tiếng tim mình đập liên hồi như trống

đánh.

Nếu như không phải là

trên môi khẽ tê dại đau đớn còn có hơi thở nóng rực chân thực như thế của người

trước mặt thì hẳn cô sẽ cho rằng mình đang nằm mộng, lễ Noel “Alice's

Adventures in Wonderland”.

Thẩm Thiên Vi giật mình

ngẩng đầu, có chút mờ mịt chần chờ vươn tay ra muốn biết người trước mặt có tồn

tại hay không? Vậy mà, đang lúc đầu ngón tay chưa kịp chạm đến trong nháy máy

cô khiếp sợ rụt tay lại, hít vào thở ra một hơi, lên tiếng hỏi “Thiên Dục?”

Nhìn cô sợ hãi như một

con thỏ trắng nhỏ. Trong bóng tối, Thẩm Thiên Dục nâng lên nụ cười gian xảo...

Hắn không hề che giấu ý tứ của mình, giọng nói hấp dẫn chân thật từ bên môi bật

ra: “Là anh.”

Thẩm Thiên Vi trợn to

hai mắt, hàm răng vừa dùng lực liền nếm thấy mùi máu tanh trong miệng. Toàn

thân cô run rẩy, muốn động đậy nhưng lại cứng ngắc không nhúc nhích được.

Là Thiên Dục! Thật sự

là Thiên Dục! Nhưng là, trời ơi... Bọn họ vừa làm cái gì? Hôn nhau? Hai người

thực sự đã hôn nhau! Là hắn hôn cô, hắn làm sao có thể hôn cô?

“Thiên Dục, buông chị

ra, mau buông chị ra!” Thẩm Thiên Vi không biết phải làm sao, cô giãy giụa,

trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.

“Nhưng làm sao đây? Anh

không muốn buông em ra một chút nào.” Đúng vậy, hắn biết cô bị dọa sợ nhưng cho

dù biết rõ hắn cũng không muốn giả bộ làm em trai yếu đuối nữa.

Hắn cho là bằng những

biểu hiện của mình thì cô có thể hiểu được tình cảm của hắn. Cuối cùng cô sẽ

không ra ngoài hẹn hò, nhưng hắn sai lầm rồi, thật sự cô đã đi... Trong cơ thể

trào dâng một cảm giác khó chịu, hắn không thể nhẫn nại được nữa rồi! Người phụ

nữ này là của một mình Thẩm Thiên Dục, hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai

chạm vào!

“Em đang đùa giỡn chị

có phải không?” Thẩm Thiên Vi bị hắn đè thật chặt ở trong ngực, cô níu lấy quần

áo của hắn, trong đêm tối cố hết sức ngẩng đầu lên muốn nhìn rõ hắn “Thiên Dục...

Nói cho chị biết, em là đang đóng kịch phải không?”

“Không.” Một giây kế tiếp,

Thẩm Thiên Dục liền tàn nhẫn nói ra đáp án.

Tròng mắt đen lạnh lùng

hàm chứa lửa nóng, hô hấp của Thẩm Thiên Dục càng ngày càng nặng nề, hắn dần dần

đến gần cô. Trong bóng đêm, cô có thể thấy rõ gương mặt quen thuộc của hắn thậm

chí là hàng lông mi thật dài, hắn nói: “Không phải đùa giỡn cũng không phải

đóng kịch, chẳng lẽ biểu hiện vừa rồi của anh... Còn chưa đủ để cho em hiểu

sao?”

Hô hấp của Thẩm Thiên

Vi gần như ngưng lại, cô lưu luyến đôi môi ấy, sự cọ sát nóng bỏng ấy làm cô

không còn chút sức lực nào để đẩy hắn ra. Cô muốn nếm thử mùi vị của đôi môi ấy

một lần nữa. Giọng nói của cô chứa đựng sự không thể tin nổi vang lên: “Thiên Dục,

chị là chị gái của em!”

“Thật sao? Em thật sự

là chị gái của anh sao?” Lời của cô vừa dứt, hắn đã cuồng bạo tức giận gầm nhẹ

ra tiếng, tròng mắt đen thoáng qua bén nhọn, hắn nhìn cô, môi mỏng mở ra, lạnh

lùng, tàn nhẫn hỏi lại lần nữa “Nói đi! Nói cho anh biết, em thật sự là chị gái

của anh sao?”

Thẩm Thiên Vi như bị

sét đánh trúng, cô hít sâu một hơi, muốn lùi lại nhưng cô phát hiện mình không

có đường để chạy. Trước mắt là một Thẩm Thiên dục hoàn toàn xa lạ. Từ trên người

hắn, cô không thể tìm được một chút dấu vết nào về Thiên Dục thân quen của

cô...

Cô thật sự hiểu hắn

sao? Nhiều năm như thế, hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, cô thật sự không biết?

“Em, em biết cái gì

sao?” Thẩm Thiên Vi sợ hãi hỏi.

“Em cảm thấy anh biết

cái gì?” Thẩm Thiên Dục hỏi ngược lại, không sai, hắn biết cô không phải là chị

gái ruột của hắn. Tất cả mọi người không cố ý giấu giếm chuyện này thì làm sao

hắn không biết được.

Thì ra là hắn đã biết.

Toàn thân Thẩm Thiên Vi

như bị rút cạn sức lực, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nước mắt từ từ rơi xuống.

Lòng của cô rất đau,

đau đến tê dại, chính cô cũng không hiểu tại sao lại có thể đau đến vậy... Giống

như một bí mật bị chính mình dùng cả đời để che dấu thế mà cuối cùng lại bị

phơi bày. Cô không thể đối mặt với sự thật này.

Tại sao không thể đối mặt?

Thẩm Thiên Vi tự hỏi bản thân.

Đúng, bởi vì cô sợ, thật

sự rất sợ...

Cô rơi nước mắt làm cho

sự tức giận của hắn biến mất trong nháy mắt. Ngón tay dài trắng nõn lau đi nước

mắt trên gương mặt cô: “Không được, anh không cho phép em khóc trước mặt anh!”

“Tại sao, tại sao?” Thẩm

Thiên Vi cắn môi, không muốn khóc thành tiếng nhưng giọng nói khàn khàn đã bán

đứng cô. Cô mở mắt ra nhìn Thẩm Thiên Dục, nước mắt không ngừng chảy xuống: “Tại

sao em đối với chị tàn nhẫn như vậy? Chị biết chị không phải là chị gái của em,

nhưng vậy thì thế nào? Không phải chị vẫn luôn coi em là em trai yêu quý nhất của

chị sao! Thiên Dục, chị không muốn có bất kỳ sự thay đổi nào, em biết không? Chị

không muốn mất đi em! Chị thật sự rất sợ... Nếu như chị không phải là chị gái của

em thì chị, có thể là ai? Chị làm sao có thể thoải mái ở bên cạnh yêu thương em

đây? Nhưng em, tại sao lại nói cho chị biết... Ô ô... tại sao em lại nói ra vào

lúc này chứ.”

Tiếng nói thảm thiết của

cô khiến Thẩm Thiên Dục cau mày, lòng hắn thật đau đớn. Thẩm Thiên Dục ôm cô

vào trong ngực, vô cùng nghiêm túc nói: “Tại sao em lại ép mình phải suy nghĩ

như thế? Ai nói với em trừ làm chị gái của anh ra thì không còn sự lựa chọn nào

khác?”

“Sự thật chính là như vậy

mà!” Thẩm Thiên Vi nằm khóc trong ngực của hắn, quá nhiều việc đã xảy ra trong

tối nay, cô hoàn toàn mất đi khả năng suy đoán chỉ có thể hèn nhát ỷ lại nói “Từ

nhỏ đến lớn, đây vẫn là điều chị nhận thức, chị không muốn có bất kỳ thay đổi

nào, chị muốn chăm sóc em, thương yêu em thì nhất định phải làm chị gái của

em!”

“Em sai lầm rồi.” Tròng

mắt đen khẽ chớp, giọng nói chậm rãi mà kiên định vang lên “Trừ làm chị gái, em

còn có thể là người yêu của anh, anh yêu em... Vi Vi.”

“Cái gì?” Thẩm Thiên Vi

kinh ngạc ngẩng mặt lên, đôi mắt to xinh đẹp ngân ngấn nước mắt nhìn Thẩm Thiên

dục, miệng cô lắp bắp run rẩy, cho là mình nghe nhầm “Em mới vừa nói cái gì?”

“Anh chưa từng coi em

là chị gái, Thẩm Thiên Vi, em có hiểu không?”

Thẩm Thiên Dục cuồng

nhiệt bày tỏ tình yêu của mình. Cô chợt lắc đầu, sợ hãi kêu lên, nhân lúc Thẩm

Thiên Dục không để ý đẩy hắn ra, tránh xa khỏi lồng ngực hắn: “Không, không phải

vậy! Thiên Dục, chị không hiểu em đang nói cái gì cả!”

“Em hiểu.” Thẩm Thiên Dục

cũng không tới gần cô hơn nữa chỉ là đưa tay mở đèn ở phòng khách. Một giây

sau, phòng khách sáng bừng lên, hắn nhìn nước mắt của cô rơi đầy mặt, đau lòng

nói: “Em không cần phải lừa mình dối người nữa... Em hiểu anh đang nói gì.”

“Chị không hiểu!” Thẩm

Thiên Vi thét chói tai “Chị là chị gái của em!”

“Em không phải! Em có

bao giờ nghe anh gọi một tiếng “Chị gái” chưa?” Thẩm Thiên Dục đứng tại chỗ,

ánh mắt khóa chặt cô “Anh vô số lần nói với em, em là “Vi Vi”, đối với anh mà

nói, em chỉ là “Thẩm Thiên Vi””.

Thẩm Thiên Vi mê muội...

Cô nhìn hắn từ từ từng bước từng bước tới gần mình, từ trên cao nhìn xuống dịu

dàng nói: “Anh yêu em, từ đầu đến cuối anh đều xem em là người phụ nữ anh yêu.”

“... Thẩm Thiên Dục, em

nhất định là điên rồi.” Thẩm Thiên Vi lùi lại mấy bước, kinh hoảng lắc đầu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.