Chương5

Thẩm Thiên Vi há hốc miệng,

cô có chút kinh ngạc, cảm động đến nói không nên lời... Thì ra hắn làm tất cả mọi

chuyện đều là vì cô! Nụ cười từng chút từng chút một gợi lên trên khóe miệng.

Thẩm Thiên Vi với ánh mắt chu đáo, tiến lên vòng chắc hông của hắn, mấy ngày

liên tiếp nhớ nhung vào thời khắc này cô đã không còn kiềm chế được mình “Thiên Dục, chị rất nhớ em.”

Gió thổi lướt qua mái

tóc của cô, Thẩm Thiên Vi khẽ vuốt gương mặt của hắn, nụ cười hiền hòa hiện

trên gương mặt Thẩm Thiên Dục.

“Tôi cũng vậy, rất nhớ

Vi Vi.”

Gần đây, cùng với truyền

thuyết “Thiên tài” thần kì, Thẩm Thiên Dục lại có thêm một danh hiệu mới, rất

phong cách, gọi là “Nháy mắt giết người”! Ý tứ cũng rất đơn giản, chỉ cần gặp

qua hắn một lần, sẽ trong nháy mắt bị vẻ đẹp tuyệt mỹ cùng phong cách ưu nhã của

hắn g**t ch*t trong nháy mắt. Không ai là không thuần phục hắn.

Theo lý mà nói, Thẩm

Thiên Dục mười sáu tuổi không thể nào đánh bại bao nhiêu đàn anh đẹp trai trong

trường, đoạt hạng nhất trong cuộc thi “Bạn muốn cùng nam sinh nào trải qua lễ

giáng sinh này” do nữ sinh toàn trường bỏ phiếu.

Nhưng dĩ nhiên tuổi tác

không phải yếu tố quyết định tất cả.

Thẩm Thiên Dục mới mười

sáu tuổi nhưng chiều cao đã đột phá 180 centimét. Thân hình cao lớn cùng với nụ

cười nho nhã và IQ cao ngất trời đã làm cho toàn thân hắn tỏa sáng lấp lánh.

Bạn tốt của Thẩm Thiên

Vi không ngừng nghĩ mà nói về sự hâm mộ của cô làm cho lỗ tai của Thẩm Thiên Vi

mau mọc vết chai. Thẩm Thiên Dục được hoan nghênh ở mức độ này cũng nằm trong dự

liệu của cô.

Nếu như mọi người được

nghe mẹ kể về chuyện của Thẩm qua thì sẽ hiểu. Cô từng nghe mẹ kể, ba đã từng

được mệnh danh là “Đệ nhất nam sinh” trong trường khi còn đi học... Cho nên

Thiên Dục được yêu mến như vậy cũng không phải là chuyện khác thường. Huống chi

hắn thông minh như thế, toàn bộ giáo sư khoa pháp luật đều đem hắn trở thành bảo

bối!

“Vi Vi, cậu thật tốt số

nha, có một em trai tài giỏi như vậy” Tạ Tiểu hâm mộ nói, chỉ là cô cũng thật

tò mò “Nhưng tại sao cậu không phải là thiên tài?”

Thẩm Thiên Vi biết rõ bạn

tốt không có ý gì nhưng cô cũng có chút buồn lòng, cô cố gắng làm bộ như thờ ơ

nói: “Ai quy định em trai là thiên tài thì chị gái nhất định phải là thiên tài

chứ?”

“Cũng đúng.” Tạ Tiểu

đơn thuần không suy nghĩ nữa chỉ là gật đầu một cái, cô quay lại hỏi “Đúng rồi,

lễ Giáng Sinh sắp tới, cậu muốn làm gì?”

“Lễ Giáng Sinh... Mình

còn chưa hỏi ý kiến của Thiên Dục!” Thẩm Thiên Vi suy nghĩ một chút rồi trả lời.

“Trời ạ!” Tạ tiểu rất

không vui nói “Mình hỏi cậu muốn làm gì chứ không hỏi Thẩm Thiên Dục muốn làm

gì?”

“Vậy có cái gì khác

nhau sao?” Thẩm Thiên Vi không hiểu, lễ Giáng Sinh nào cô cũng ở chung với

Thiên Dục. Hỏi cô muốn làm gì không phải là muốn hỏi Thiên Dục muốn làm gì sao?

“Đương nhiên là có khác

nhau!” Tạ Tiểu bức xúc nói: “Lễ Giáng Sinh là thời gian để các đôi tình nhân ở

bên nhau, cậu đừng nói với mình là cậu tính bốn năm đại học này không quen bạn

trai nha. Vi Vi! Cậu có biết là toàn bộ nam sinh khoa pháp luật đều thích cậu

không? Toàn trường có biết bao nhiêu nam sinh thích cậu, muốn theo đuổi cậu.”

“Mình không biết!” Thẩm

Thiên Vi giật mình, huống chi cô cũng thật sự không có nghĩ về việc quen bạn

trai “Mình không thể ném Thiên Dục sang một bên trong lễ giáng sinh được.”

“Trời, những câu này mà

để những kẻ thích cậu nghe được chắc những kẻ đó tức hộc máu! Huống chi, Thẩm

Thiên Dục không có cậu cũng sẽ không chết, phải không?” Tạ Tiểu liếc mắt “Hắn

là người mà toàn thể nữ sinh trong trường đều ao ước ở cùng trong đêm giáng

sinh này, vậy mà cậu sợ hắn cô đơn sao? Chẳng lẽ cậu tính cả đời này đón lễ

giáng sinh với hắn à?”

Thẩm Thiên Vi cứng họng,

cô vô cùng buồn bực, ngực thật là khó chịu giống như có cái gì muốn xông ra

ngoài vậy.

Cô muốn phản bác lại

nhưng lại phát hiện mình không có lý lẽ nào có thể dùng được nên chỉ lầm bầm

nói: “Mình không thể cùng Thiên Dục trải qua đêm giáng sinh sao?”

“Dĩ nhiên là không thể.”

Tạ Tiểu giễu cợt nói: “Khó trách tất cả mọi người nói cậu và Thẩm Thiên Dục có

quan hệ tốt quá mức bình thường, nếu như hai người không phải là chị em thì người

ta còn hoài nghi cậu có tình cảm “luyến em trai” đó! Cậu bảo vệ hắn như thế chẳng

lẽ còn coi hắn là đứa bé hay sao? Con trai nhà người ta mười ba tuổi thì đã

không còn là xử nam rồi? Mà em trai cậu cũng đã mười sáu rồi”(Nguyệt: má ơi, 13

tuổi cũng làm được à. Mở rộng tầm mắt)

Nghe lời bạn tốt nói, mặt

Thẩm Thiên Vi trắng bệch.

Cô vẫn luôn cho rằng

làm như thế là bảo vệ Thiên Dục, chẳng lẽ lại không đúng? Hơn nữa còn là sai lầm!

Luyến em trai? Cô có sao... Đúng vậy, cô đã từng hoài nghi mình như vậy... Chỉ

cần nhìn Thiên Dục, lòng cô sẽ không còn được bình thường. Hơn nữa gần đây biểu

hiện đó càng ngày càng rõ ràng... Bọn họ không giống chị em sao? Cả người ngoài

còn cảm thấy như vậy sao...

“Vi Vi, cậu có khỏe

không? Có nơi nào không thoải mái sao? Sắc mặt cậu tái nhợt quá!” Tạ Tiểu nhìn

Thẩm Thiên Vi, vẻ mặt có chút bận tâm.

“Mình không sao, chỉ là

đột nhiên có chút choáng váng, mình về nhà trước...Bái bai.”

“Này, Vi Vi...”

Tạ Tiểu còn có việc cần

nói với cô nhưng Thẩm Thiên Vi đã nhanh chóng biến mất.

Thân hình cao lớn lười

biếng đứng khoanh tay dựa nghiêng ở cạnh cửa phòng bếp, đôi mắt sâu lắng mang

theo nụ cười hài hước nhìn tới người đang đứng trước kệ bếp... Đó dường như là

một cô gái xinh đẹp đang ngẩng người.

Một lúc sau, Thẩm Thiên

Dục cảm thấy nếu không lên tiếng nhắc nhở thì bữa ăn tối của hắn có thể sẽ biến

mất vì vậy hắn mới tốt bụng dịu dàng nói: “Vi Vi, tôi không muốn ăn cá khét

nha!”

“A” Đột nhiên có tiếng nói

vang lên làm Thẩm Thiên Vi giật mình. Cô nhìn về phía cửa nơi Thẩm Thiên Dục

đang đứng rồi mới nhìn đến chảo cá trên bếp. Lúc này cô mới phản ứng kịp, tay

chân luống cuốn dời chảo đi “Nguy rồi, nguy rồi! A... Nóng quá.”

Thân hình lười biếng giống

như tia chớp chạy đến bên cạnh cô. Nhìn cô không cẩn thận bị phỏng đỏ mu bàn

tay, một tia ảm đạm hiện lên trong mắt hắn. Thẩm Thiên Dục nâng tay cô lên,

nhanh chóng thả vào phía dưới vòi nước, giọng nói có chút trầm thấp: “Sao lại

không cẩn thận như vậy?”

“... Thật xin lỗi.” Thẩm

Thiên Vi cụp mi mắt xuống, ảo não nói.

“Tại sao phải xin lỗi

chứ?” Thẩm Thiên Dục ngước mắt nhìn cô, khôi phục lại nụ cười dịu dàng, chỉ là

có chút tức giận nói: “Tôi chỉ là muốn tốt cho Vi Vi thôi, sao Vi Vi càng lớn

càng hậu đậu thế!”

Càng lớn càng hậu đậu...

Thẩm Thiên Vi cảm thấy

mình càng thêm thất bại, bởi vì cô quả thật không có lý lẽ nào để phản bác lời

nói của Thiên Dục! Kể từ khi cùng hắn học đại học, có một số việc từ từ thay đổi.

Ví dụ như: cô có một em

trai vừa cao to vừa đẹp trai. Hắn xử lý tất cả mọi chuyện vụn vặt trong nhà một

cách thuận buồm xuôi gió giống như muốn chứng minh việc trong nhà không thể thiếu

đàn ông. Hơn nữa hắn cũng không che giấu năng lực thực sự của mình trước mặt

cô.

Hắn không còn quăng

sách vở lung tung hại cô phải dọn dẹp...

Hắn cũng sẽ thỉnh thoảng

đem một ít vật kỳ quái về nhà lắp ráp. Cô xem không hiểu nhưng cũng biết những

thứ đó có giá trị không nhỏ, thậm chí còn có chút nguy hiểm! Nhưng hắn không có

một chút ý nghĩ che dấu ngược lại giống như là cố ý để cho cô biết, hắn đối với

cô rất thẳng thắn, không còn giấu giếm bất cứ việc gì.

Đúng vậy, cô đều biết

nhưng vẫn cảm thấy rất thất bại.

Trước kia là cô một mực

chăm sóc hắn. Cô vẫn cho là mình rất tài giỏi, cô sẽ là người mà hắn lệ thuộc

vào cả cuộc đời này... Kết quả lại giống như hắn nói, cô càng lớn càng hậu đậu.

Không biết từ lúc nào, hai người đã đổi chỗ cho nhau biến thành hắn luôn là người

chăm sóc cô... Cô rốt cuộc là một người chị gái như thế nào đây?

“Thiên Dục, thật xin lỗi.”

Nhìn bộ dạng mất mát của

Thẩm Thiên Vi, Thẩm Thiên Dục hếch mày ngài lên “Câu “Thật xin lỗi” biến thành

câu cửa miệng của Vi Vi từ khi nào vậy?””

“Nói lung tung.” Thẩm

Thiên Vi cười rộ lên, cô rút tay về “Chị không sao...Em ra ngoài trước đi, chị

sẽ nhanh chóng mang thức ăn ngon lên cho em.”

“Tay Vi Vi như vậy mà

còn muốn làm sao?” Thẩm Thiên Dục không đồng ý đẩy Thẩm Thiên Vi ra ngoài “Tôi

làm cho.”

“Em làm?” Thẩm Thiên Vi

giật mình “Em biết làm thức ăn sao?”

Không phải cả việc làm

cơm cũng giành với cô chứ? Cho tới bây giờ việc cô có thể làm ba bữa cơm cho hắn

làm cho cô rất tự hào. Chẳng lẽ niềm an ủi còn sót lại này cũng sẽ biến mất

sao?

“Tôi không biết!” Thẩm

Thiên Dục thẩn thờ lắc đầu một cái “Nhìn sách dạy nấu ăn chắc cũng có thể làm

được chứ?”

Thẩm Thiên Vi vội vàng

nói “Tay chị không sao mà, chỉ bị hồng một chút xíu mà thôi.” Nguy hiểm thật,

cô sợ nghe hắn nói “Thật ra thì làm món ăn cũng là sở trường của tôi”

“Không được!” Thẩm

Thiên Dục càng thêm cố chấp, một vòng tay rắn chắc vòng qua eo nhỏ của cô, đẩy

cô ra ngoài phòng khách “Vậy tối nay chúng ta gọi đồ ăn bên ngoài đi.”

“Không được, đồ ăn bên

ngoài không tốt cho sức khỏe...”

“Vậy chẳng lẽ nhịn đói

sao?” Thẩm Thiên Dục tức giận trách móc.

Thẩm Thiên Vi nghe vậy,

cuối cùng đầu hàng, bất đắc dĩ gật đầu: “Được rồi, vậy tối nay gọi đồ ăn bên

ngoài đi”

Thế là Thẩm Thiên Dục

thắng lợi cười he he gọi điện thoại kêu đồ ăn, sau đó lấy ra cái hộp cứu thương

bôi thuốc cho cô.

Thẩm Thiên Vi ngồi trên

ghế sa lon nhìn Thẩm Thiên Dục cẩn thận từng li từng tí dùng bông băng và thuốc

trắng tiêu viêm giảm đau bôi trên mu bàn tay của cô, khuôn mặt tuấn tú vô tình

khiến tim cô đập rộn lên...

Loại cảm giác không

bình thường này mấy năm nay thường xuyên xuất hiện, gần như đã thành chuyện

bình thường như cơm bữa. Khi nhìn hắn, cô thỉnh thoảng mặt hồng tai đỏ, tim đập

rộn lên...

Cô vẫn không dám đối mặt

với sự thật này, cô luôn nghĩ, có lẽ là do Thẩm Thiên Dục quá đẹp trai nên cô mới

có sự thay đổi này. Nhưng lời bạn tốt nói lại khiến cô đăm chiêu suy nghĩ.

Chẳng lẽ cô có tình cảm

không bình thường với Thiên Dục sao? Không thể nào, hắn là em trai của cô nha!

Nhưng mà, hai người bọn họ cũng không phải là chị em ruột... Không, cô chăm sóc

hắn từ nhỏ đến lớn, hắn so với em trai ruột thịt còn thân thiết hơn! Cô tuyệt đối

không thể suy nghĩ cổ quái như vậy được, cô phải ngăn cản mình lại!

Đôi mắt rũ thấp xuống,

hô hấp nóng rực của cô không khỏi khiến khóe môi của Thẩm Thiên Dục cong lên, nụ

cười ác ma tràn ra vậy mà vừa ngẩng đầu “Vi Vi...”

“Thiên Dục, chị có lời

muốn nói với em.” Thẩm Thiên Vi hít thở sâu một hơi, cắt đứt câu nói của Thẩm

Thiên Dục.

“Được, Vi Vi nói đi.” Hắn

lơ đễnh nở nụ cười.

Hai tay Thẩm Thiên Vi nắm

chặt lấy vạt áo, ánh mắt dao động nhỏ giọng nói: “Mấy ngày nữa vào lễ Giáng

Sinh chị có thể không đi cùng với em.”

Lần đầu tiên, lời nói của

cô không nằm trong dự đoán của hắn. Thẩm Thiên Dục ý vị sâu xa ném ra một câu

nói không có vẻ gì là để tâm: “Vi Vi có hẹn với ai sao?”

“Ừ, cùng một anh lớp

trên.” Thẩm Thiên Vi cố gắng ép tầm mắt của mình chống lại hắn nhưng lại có một

sự run rẩy trong lời nói. Cô vẫn luôn không biết có nên đồng ý với lời hẹn của

anh ấy hay không nhưng bây giờ cô cảm thấy mình phải đồng ý!

Tạ Tiểu nói không sai,

cô nên quen bạn trai. Có như vậy mới không sinh ra cảm giác quái lạ với Thiên Dục...

Nhất định là trong cuộc sống của cô từ trước đến giờ chỉ có mình Thiên Dục mới

sinh ra ảo giác này, mới có thể hỗn loạn như vậy. Cô tuyệt đối không thể làm

chuyện khiến Thiên Dục mất mặt được.

“Anh nào? Sao tôi chưa

từng nghe Vi Vi đề cập tới” Thẩm Thiên Dục cười nhưng nụ cười của hắn làm nhiệt

độ từ từ rớt xuống.

“Là một anh học ngành

xây dựng, anh ấy tên là Thanh Trạm còn là hội phó hội học sinh...” Cô cố ý làm

bộ như buông lỏng. Thẩm Thiên Dục lười biếng ngước mắt nhìn thẳng cô. Một khắc

kia, cô phát hiện hắn có chút xa lạ... Không, là cực kỳ xa lạ, xa lạ đến nỗi

khiến cô có chút sợ hãi.

Nhưng một giây kế tiếp,

hơi thở băng hàn liền biến mất nhanh đến nỗi khiến Thẩm Thiên Vi nghĩ tất cả chỉ

là ảo giác. Thẩm Thiên Dục cười vui vẻ nói: “Tôi đâu phải đang điều tra lai lịch

của người kia? Ha ha, đi chơi vui vẻ nha”

Thẩm Thiên Vi thở phào

nhẹ nhõm xoa xoa tóc hắn cười lên: “Chị còn sợ em tức giận, sợ em nói chị bỏ em

lại một mình đi chơi lễ Giáng Sinh.”

“Làm sao có thể chứ? Vi

Vi có cuộc sống của riêng mình, không cần phải lãng phí thời gian trên người

tôi” Lời của hắn rất nhẹ, rất khéo léo nhưng lại như một cây đao c*m v** trong

ngực cô.

Cô sững sờ mở miệng “Thiên Dục...” Là cô nghe lầm ư, hắn đang châm chọc cô sao?

“Hả?” Tròng mắt đen đều

là sự vô tội, Thẩm Thiên Dục nhếch môi cười khiến Thẩm Thiên Vi càng có cảm

giác tội lỗi “Nhưng ra ngoài hẹn hò cũng không được quên quà giáng sinh của tôi

đó nha!”

“... Ừ.” Tâm tình của hắn

thay đổi nhanh đến nỗi khiến cô không còn kịp suy nghĩ gì nữa chỉ có thể gật đầu

một cái.

Tiếng chuông cửa đột

nhiên vang lên, Thẩm Thiên Dục mừng rỡ nói: “Có thể là người đưa thức ăn tới!

Đói quá à, Vi Vi mau đi mở cửa đi.”

Hắn làm nũng y hệt như

xưa khiến Thẩm Thiên Vi cuối cùng cũng có một chút cảm giác, mặc dù chỉ là một

chút xíu lại làm cho cô vô cùng vui vẻ, cô đứng dậy: “Được, đợi chút nha.”

Ngay khi cô xoay người

rời đi. Trong nháy mắt, tròng mắt đen thâm thúy kia trở nên âm hiểm kinh người,

bén nhọn, lạnh lùng, trong hơi thở có chút tư vị khát máu... Hắn đang tức giận

sao? Không, là cuồng nộ! Cô dám ở trước mặt hắn nói muốn hẹn hò với người đàn

ông khác, muốn bỏ mặc hắn...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.