Chương7

“Đúng vậy, anh điên rồi.”

Tròng mắt đen trầm xuống “Ở trước mặt em, anh vẫn giả dạng làm một đứa em trai

ngoan ngoãn! Anh sợ mình sẽ hù dọa em, sợ em trốn tránh anh, cho nên anh... Muốn

đợi đến một ngày có thể nắm chặt toàn bộ tâm tư của em, để em có can đảm đối mặt

với tình cảm của chúng ta! Nhưng kết quả thì sao? Em trốn tránh anh còn cùng

người khác đi hẹn hò... Nói cho anh biết, em đã không còn yêu anh, không còn muốn

ở bên cạnh anh nữa rồi phải không?”

“Không phải...” Thẩm

Thiên Vi hốt hoảng lên tiếng. Cô làm sao có thể không yêu quý hắn, không muốn ở

bên cạnh hắn chứ? Cô yêu quý hắn, yêu đến nỗi lòng cũng đau đớn nhưng... Đây chẳng

qua là tình cảm chị gái đối với em trai thôi, không phải sao?

“Thiên Dục, chị rất yêu

quý em, bởi vì em là em trai của chị!”

“Em có thể gạt anh nhưng

em có thể lừa gạt lòng mình sao?” Thẩm Thiên Dục trầm giọng, tròng mắt đen nheo

lại “Thẩm Thiên Vi, em hãy suy nghĩ nguyên nhân tại sao em muốn trốn tránh

anh... Là bởi vì em phát hiện, em yêu anh!”

Đó không phải là tình cảm

của một người chị gái đối với em trai, cho tới bây giờ đều không phải! Không có

một người chị gái nào sẽ viết tràn ngập trên giấy trắng tên tuổi của em trai

mình, càng không có chị gái sẽ vì trốn tránh tình cảm của mình đối với em trai

mà lựa chọn cùng người khác hẹn hò.”

“Không nên nói nữa!” Thẩm

Thiên Vi mất khống chế thét chói tai, cô ngồi sững sờ trên mặt đất tuyệt vọng

khóc lớn.

Cô không cần nghe nữa!

Lời của hắn giống như là mũi dao mở ra vỏ ngoài chắc chắn, phơi bày tất cả sự

thật bị chôn dấu. Cô không thể nghe, cũng không muốn nghe! Tất cả không phải

như thế, tất cả đều là hắn đang nói bậy!

“Không phải vậy, chị

không yêu em! Không phải cái loại tình yêu đó, không phải, không phải, không phải!”

Cô phát điên mất. Thẩm

Thiên Dục suy nghĩ trong lòng. Nói hắn không đau lòng là gạt người nhưng hắn vẫn

như cũ cho việc mình làm là đúng.

Không có một nhát trí mạng,

cô làm sao có thể nhìn thẳng vào tình cảm này? Hắn ngồi xổm xuống, ngón tay dài

nâng cằm cô lên, ép cô nhìn mình: “Anh nhẫn nhịn đủ rồi, anh không chịu nổi khi

em rời khỏi anh càng không nhịn được khi em ở bên cạnh người đàn ông khác! Thẩm

Thiên Vi, em nhất định chỉ có thể là của anh... Bắt đầu từ bây giờ, em tốt nhất

nên chuẩn bị tâm lý!”

“Thiên Dục...” Thẩm

Thiên Vi vô lực lắc đầu, cô vịn vào cánh tay hắn “Chúng ta không thể làm như vậy.”

“Chỉ cần anh muốn,

không có việc là không thể, anh sẽ không để cho em né tránh anh, tuyệt đối sẽ

không!” Môi của hắn bá đạo đặt lên môi cô, mà cô chỉ có thể mặc cho hơi thở của

hắn che mất không còn đường để lui.

“Renggggg...” Tiếng

chuông mười hai giờ vang lên, cho thấy đêm giáng sinh đã qua. Tất cả ảo ảnh tốt

đẹp đều tan thành mây khói. Trở lại thế giới hiện thực, tất cả yêu hận rối rắm

bắt đầu đan xen vào nhau...

“A, thật không nghĩ tới,

việc cậu làm lại trở thành công cốc rồi.” m thanh lười biếng mang theo giọng

nói trêu chọc vang lên. Từ một gốc cây rậm rạp, gần như có thể nhìn thấy chủ

nhân của tiếng nói ấy đang nhàn nhã nằm trên cây, nhắm mắt nghĩ ngơi.

Ánh nắng buổi trưa quá

chói chang cho nên bóng cây đại thụ trở thành nơi lý tưởng nhất trong sân trường.

“Dục khốn kiếp, cậu

cũng quá vô dụng rồi? Cậu có biết là tôi đã cá cậu ít nhất cũng sống qua mùa hè

này! Hiện tại thì tốt rồi, hại tôi thua thê thảm!” Từ bóng cây kia vang lên một

giọng nói hấp dẫn đang rất tức giận. Hiển nhiên, người nọ vô cùng bất mãn, ý tứ

đùa giỡn trong đó cũng rất rõ ràng.

Dưới tàng cây, Thẩm

Thiên Dục đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bộ dáng hết sức thanh thản. Đối với câu nói

vừa rồi, hắn chỉ lười biếng thờ ơ, môi mỏng hừ lạnh: “Bây giờ có phải là tôi

nên nói câu “Xin lỗi vì đã phá hỏng cuộc vui của các cậu” không?”

“Không cần như vậy.”

Hai người trên cây trăm miệng một lời.

Chậc chậc, bọn họ còn

không muốn đắc tội với cái người vô cùng âm hiểm xảo trá kia nha!

Chỉ chốc lát sau, một hồi

gió nhẹ thổi qua, bên người Thẩm Thiên Dục bỗng dưng xuất hiện hai thiếu niên

tuấn tú xinh đẹp, tốc độ nhanh đến nỗi làm người ta không còn kịp nháy mắt.

Bọn họ xem ra so với Thẩm

Thiên Dục nhỏ hơn 1~2 tuổi, bộ dáng tuấn tú, đẹp trai đến nỗi khiến mọi người

không bỏ qua được vả lại còn có phong cách khác nhau. Thật may, đây là nơi ít

người qua lại, bằng không, đối với vẻ đẹp trước mắt nhất định Thẩm Thiên Dục

sau này càng ngày càng có nhiều người tới làm phiền.

Hai người, mỗi người một

bên tách ra ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thiên Dục.

Khóe môi Mạc Lân nâng

lên nụ cười vô cùng dịu dàng, ánh mắt gian xảo nhìn Thẩm Thiên Dục: “Phản ứng của

cô ấy nhất định rất thú vị?”

Còn không phải do người

nào đó ban tặng sao... Thẩm Thiên Dục không nhịn được liếc mắt.

Không sai! Thú vị, rất

thú vị! Giống như hắn suy đoán, phản ứng của cô cùng những gì hắn nghĩ không hề

khác nhau! Kể từ đêm đó, cô không những né hắn mà còn tránh hắn... Điều làm hắn

buồn bực chính là, cô vẫn như cũ lo chu toàn ba bữa ăn bày trên bàn hơn nữa còn

viết giấy nhắc nhở hắn ăn cơm.

Rốt cuộc là sao đây? Ý

là, hắn không có cô sẽ đói chết phải không? Ý là, trừ cho hắn no bụng, chuyện

gì cũng không liên quan đến cô phải không? Cũng tốt, hắn cho cô mấy ngày để điều

chỉnh lại tâm trạng... Dù sao hắn cũng đã bắt đầu, sau này cũng không có lý do

để dừng lại!

“Chậc chậc, hắn cười,

bình thường nụ cười như thế xuất hiện chứng tỏ không có chuyện tốt xảy ra!”

Duke chớp chớp mắt to vô tội, ánh mắt sáng quắc bn r bốn phía.

Mạc Lân đồng ý gật đầu,

hắn cùng Duke vô cùng vui sướng, cố ý đem người khác làm thành bánh quy kẹp

nhân kẹp chặt hơn: “Dục, cậu rốt cuộc muốn làm gì? Nói một chút nghe coi!”

Chân mày Thẩm Thiên Dục

nhíu lại “Nhẹ nhàng” đẩy hai người bên cạnh ra: “Này, thời tiết rất nóng, không

cần dính chặt như thế có được không? Nếu như tôi hôn mê hai cậu sẽ chịu trách

nhiệm chứ?”

Thôi đi, người này lạnh

nóng đều khống chế rất tốt, làm sao có chuyện đột nhiên ngất xỉu chứ!

Mạc Lân bĩu bĩu môi, lấy

lòng nói: “Này này, có phải là anh em hay không? Làm gì mà phân biệt như thế,

chẳng qua chỉ là một cái ôm thôi mà!”

“Thế nào, lần này lại

cùng đám người kì lạ kia đánh cuộc cái gì hả?” Tròng mắt đen của Thẩm Thiên Dục

đảo một cái, lộ ra nụ cười.

Đó, vừa cười!

Duke cố làm ra vẻ không

hiểu, nhún nhún vai: “Không hiểu cậu đang nói cái gì?”

“Không hiểu sao?” Thẩm

Thiên Dục tiếp tục cười híp mắt “Chẳng phải lần này Boss cũng đến tham dự sao?”

... Cái gì cũng biết,

không phải là quá kinh người sao?

Mạc Lân cùng Duke liếc

mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời nắm cánh tay Thẩm Thiên dục nói: “Chúng tôi là

lo lắng cho cậu nha! Chúng tôi đối với lòng của chính mình rất thành thật,

chúng tôi rất yêu thương cậu, tình yêu của chúng tôi giống như nước sông cuồn

cuộn...”

“Có thể câm miệng rồi?”

Người này! Vẫn là như vậy,

mỗi lần đều dội một gáo nước lạnh vào tình cảm của bọn họ.

Đang lúc Mạc Lân cùng

Duke muốn bắt tay quậy phá một phen thì đôi mắt tinh anh của bọn họ đột nhiên

nhìn thấy có hai bóng người đang đi qua. Duke lên tiếng: “A, đó có phải là Vi

Vi không?”

Tròng mắt đen của Thẩm

Thiên Dục nhẹ giơ lên. Hắn theo tầm mắt của bọn họ nhìn lại, hai bóng dáng kia

có hóa thành tro thì hắn cũng nhận ra được.

Bóng dáng người nữ

chính là “chị gái” thân ái của hắn – Thẩm Thiên Vi, còn người nam? Trong kí ức

của Thẩm Thiên Dục, hắn chính là người Vi Vi đã bỏ lại đứa “em trai” yêu quý của

mình mà hẹn hò vào đêm giáng sinh – Thanh Trạm.

Hơi thở lạnh lẽo tản ra

dưới ánh mắt trời, môi mỏng nâng lên một góc bốn mươi lăm độ... Không tệ, đêm

giáng sinh còn chưa được thỏa mãn, chuẩn bị nối lại tình cảm sao?

Mạc Lân cùng Duke không

còn ý trêu đùa, đáy mắt đều là vẻ đồng tình.

Xem ra Vi Vi đáng yêu

nên tự cầu phúc cho mình đi...

“Xoạt” Một tiếng động

nhỏ vang lên, dòng nước nóng trắng xóa từ vòi hoa sen phun ra.

Đứng ở dưới vòi hoa

sen, Thẩm Thiên Vi khép hờ hai mắt nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn khiến nước chảy

thẳng tắp vào mặt. Sau đó chảy xuống thân hình uyển chuyển trắng nõn nà... Toàn

thân bị ướt đẫm nhưng cô không quan tâm đến mà vẫn ngẩn ngơ như cũ. Thành thật

mà nói, cho tới bây giờ cô vẫn không biết làm sao đối mặt với những thay đổi giữa

cô và Thiên Dục... Ngực thật là đau, kể từ ngày đó đến nay vẫn không hề giảm bớt.

Mà đầu của cô càng thêm hỗn loạn, làm sao chỉ trong một đêm mà tất cả đều thay

đổi như vậy?

Thiên Dục là đứa em

trai mà cô thích nhất, hắn tại sao lại nói yêu cô, nói chưa bao giờ xem cô như

chị gái.

Có phải là Thiên Dục

nghĩ sai rồi không? Hắn vẫn lệ thuộc vào cô nên mới có thể nhầm lẫn đem loại

tình cảm này thành tình yêu nam nữ.

Có thể chỉ cần đợi hắn

nghĩ thông, tất cả mọi chuyện sẽ trở lại quỹ đạo vốn có.

Nhưng...

Thẩm Thiên Vi nhẹ nhàng

chậm chạp mở mắt, đôi mắt của cô thoáng qua tia tuyệt vọng, dòng nước ấm áp lướt

qua gương mặt làm cô không biết đó là nước nóng hay là nước mắt... Trong lòng

thoáng có ý nghĩ muốn níu lấy, chìm sâu vào thứ tình cảm này. Ý nghỉ đó làm cô có

chút xấu hổ.

Cô rốt cuộc còn phải trốn

tránh hắn đến lúc nào đây? Hay là giống như Thiên Dục nói, là cô một mực lừa

mình dối người sao!

Nếu như sai lầm không

phải là Thiên Dục, vậy nguyên nhân đều là tại cô!

Tình cảm của cô đối với

Thiên Dục bất tri bất giác thay đổi không một dấu vết... Lệ thuộc vào hắn rõ

ràng chính là cô. Cô lại tự cho là mình đang chăm sóc hắn, yêu thương hắn. Cô

luôn cảm thấy hắn cần mình nhưng thực ra là cô đang hưởng thụ tình cảm của hắn

đối với cô.

Đúng vậy, có người chị

gái nào sẽ viết đầy trên giấy trắng tên tuổi của em trai mình chứ? Từ rất lâu rồi

cô đã có thói quen chỉ cần ngẩng người liền vừa viết tên Thiên Dục vừa nghĩ đến

bộ dáng của hắn... Trước kia cô không hiểu cảm giác tim đập rộn lên là cảm giác

gì nhưng bây giờ, cuối cùng cũng tìm được đáp án.

Cô yêu Thiên Dục, dùng

cả sinh mạng để yêu hắn! Cô chưa từng nghĩ tới việc lập gia đình, rời khỏi hắn.

Trong tiềm thức cô đã nhận định sẽ sống cùng hắn cả đời... Việc này có thể xem

là gì? Cô đã sớm phát hiện có gì đó khác thường nên mới phải trốn tránh hắn,

cùng hẹn hò với người khác... Nhưng cuối cùng, kết quả lại là thất bại thảm hại.

Cô không thể khống chế được lòng mình! Chỉ cần ở trước mặt hắn, cô sẽ gục ngã,

sẽ mất kiềm chế, sẽ không chịu nổi hắn nói nặng lời dù chỉ là một chữ.

Nhưng chuyện này là

không đúng! Cho dù bọn họ không phải là chị em ruột nhưng trên danh nghĩa là

như vậy. Nếu như ba mẹ biết giữa bọn họ phát sinh tình cảm quái dị này, nhất định

sẽ tức điên lên? Không có ba mẹ, làm sao có cô bây giờ? Cô không thể ít kỷ như

thế, cô cũng không muốn nhìn thấy sự thất vọng trong mắt họ.

Rời khỏi Thiên Dục sao?

Không được, cô không làm được. Nhưng ai có thể nói cho cô biết cô nên làm gì

đây?

Đột nhiên Thẩm Thiên Vi

không thể hô hấp được. Trong lúc cô run lẩy bẩy, bị những ý nghĩ đáng sợ quấn

quanh trong đầu ngột thở muốn xỉu thì một cánh tay xuất hiện vòng chắc eo nhỏ

nhắn của cô, đem thn th tr*n tr** ôm vào trong ngực.

Hơi thở quen thuộc tản

ra làm thần trí mơ hồ của Thẩm Thiên Vi lập tức tỉnh lại. Cô kêu khẽ một tiếng,

máu trong người dường như chạy ngược lại, vừa ngẩng đầu, cô đã nhìn thấy gương

mặt xinh đẹp làm cô đau lòng... Há mồm muốn nói gì đó nhưng người trước mắt đã

đem tất cả lý trí của Thẩm Thiên Vi đánh nát.

Hắn cũng như cô, toàn

thân tr*n tr**ng!

“Em khóc sao?” Thẩm

Thiên Dục vẫn không nhúc nhích, từ trên cao nhìn xuống cái người không an phận

giùng giằng trong ngực mình. Ngón tay thon dài trắng nõn nâng lên chạm vào

gương mặt cô.

“Không, đó là nước

nóng.” Thẩm Thiên Vi phản bác.

“Em nói dối.” Hắn không

chút lưu tình phá vỡ lời nói dối của cô, Thẩm Thiên Dục câu môi mỏng hôn lên

gương mặt của cô, lưỡi dài l**m láp, cái này rõ ràng không phải là nước nóng,

thật sự là cô đang khóc.

Hắn thừa nhận hắn im lặng

không một tiếng động đi vào phòng tắm không phải là một sự trùng hợp mà là bởi

vì hắn tức giận, muốn trừng phạt cô không chịu đối mặt thực tế, còn một lần lại

một lần khiêu chiến sự chịu đựng của hắn ở chung với người đàn ông khác, nhưng

khi thấy cô yếu ớt đứng dưới vòi hoa sen thì lòng hắn lại dao động... Không phải

là hắn ép cô quá mức đó chứ? Nhưng không ép, cô sẽ đối mặt với thực tế sao?

“Thiên Dục, chị van cầu

em không cần như vậy.” Hắn đụng chạm vào người khiến Thẩm Thiên Vi hèn nhát

khóc ầm lên, nụ hôn cùng nhiệt độ thân thể của hắn nhanh chóng làm cho tim cô đập

mạnh “Chúng ta không thể như vậy.”

“Tại sao không thể?” Thẩm

Thiên Dục cau mày, hắn thật sự rất ghét nghe cô nói mấy câu này.

Lấy hai tay cô bắt chéo

với nhau ở phía sau, hắn nghiêng người đè lên cô, lui mấy bước về sau, cô liền

bị áp chế ở bên đài đá cẩm thạch.

“A...” Thẩm Thiên Vi khẽ

rên một tiếng, lúc này cô mới phát hiện giọng nói của mình rất ám muội, tim đập

mạnh và loạn nhịp dường như muốn ngừng lại. Cô ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó nhìn

đến tròng mắt rực lửa nóng bỏng hơn ngày thường...

Trong lúc nhất thời, mặt

của cô thậm chí là toàn thân cũng nhạy cảm ửng hồng. Đó là một loại phản ứng

theo bản năng, bởi vì cô cảm nhận được chống đỡ ở dưới bụng là th* cng rn

nóng bỏng kia...

Cô không phải đứa trẻ

hai ba tuổi nên dĩ nhiên biết đó là cái gì! Cảm giác xấu hổ khi nếm thử tnh dc

như núi lửa hoạt động phụt ra đột nhiên cuốn lấy cô.

...

Không có dây dưa cùng

h**n **, nhưng không có ai biết, sẽ có chuyện gì xảy ra sau đó.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.