Chương4

Không biết trải qua bao

lâu, Thẩm Thiên Dục sợ mình sẽ dọa sợ cô nên lên tiếng: “Vi Vi thật là nặng

nha.”

“A” Thẩm Thiên Vi bừng

tỉnh vội vàng từ trên người hắn nhảy xuống, miệng đắng lưỡi khô cô không cách

nào hô hấp được, vội vàng lè lưỡi “Chị không có nặng.”

Thẩm Thiên Dục cười ha

hả từ trên giường ngồi dậy, vô cùng bình tĩnh tự nhiên đi qua: “Còn không mở bức

thư ra xem đi!”

“Đúng ha.” Lực chú ý của

Thẩm Thiên Vi bỗng chốc bị dời đi, cô vội vàng mở bức thư lấy giấy thông báo ra

xem một cách cẩn thận.

Cô nhanh chóng xem xong

nội dung trong thư, nụ cười cũng chầm chậm dâng lên ở khóe miệng cuối cùng bộc

phát ra ngoài, cô vui sướng thét chói tai xoay người ôm lấy Thẩm Thiên Dục nói “Thiên Dục, chị thi đậu rồi! Ha ha, chị thi đậu rồi!”

Nụ cười dần dần ngưng tụ

trong mắt đen, hắn mở miệng nói “Chúc mừng Vi Vi.”

Thẩm Thiên Vi buông hắn

ra, gương mặt xinh đẹp y hệt búp bê tràn đầy hưng phấn sáng rỡ: “Chị thật là

vui! Trước đó còn sợ năng lực của mình không đủ chứ.”

“Vi Vi thật sự vui vẻ

như vậy sao?” Thẩm Thiên Dục đột nhiên bày ra một bộ mặt suy sụp.

“Có chuyện gì vậy?” Nụ

cười của Thẩm Thiên Vi đông cứng lại, giống như việc hắn không vui so với sự

vui sướng của cô bây giờ quan trọng hơn nhiều: “Em... Không vui khi chị thi đậu

đại học sao?”

“Không phải!” Thẩm

Thiên Dục bĩu môi, đáng thương nói “Vi Vi thi đậu đại học sẽ phải rời nhà, rời

đi tôi, tôi sẽ rất nhớ Vi Vi, vậy mà Vi Vi còn vui vẻ như thế... Vi Vi đúng là

không thương tôi nha.”

“Thiên Dục...” nhìn bộ

dạng đáng thương của hắn, Thẩm Thiên Vi cũng không vui nổi “Chị không có ý này,

em đừng nghĩ như thế.”

Thẩm Thiên Dục nói xong

liền xoay người đưa lưng về phía Thẩm Thiên Vi, bả vai còn run run lên giống

như đang khóc.

“Thiên Dục.” Người bây

giờ thật sự khóc lại là Thẩm Thiên Vi, cô vội vã muốn đến an ủi hắn, cô nắm

cánh tay hắn thật chặt, nước mắt lã chã rơi xuống: “Không nên như vậy. Nếu như

em khóc thì chị rất đau lòng, rất khổ sở, em đừng khóc nữa, có được không?”

Hắn không chịu xoay người,

nước mắt của cô liền đổ rào rào nhỏ xuống cánh tay của hắn. Thẩm Thiên Dục giật

mình xoay người lại, nhìn vẻ mặt khóc đến thê lương của cô, hắn đau lòng nói “Vi Vi... Tôi là đùa với Vi Vi thôi, đừng có khóc, thật xin lỗi mà!”

Thẩm Thiên Dục nhìn chằm

chằm mắt to của cô đang rơi lệ. Khi cô phát hiện hắn chỉ là đóng kịch, cô lại

khóc lớn hơn giống như người nên khóc là cô mới phải: “Thiên Dục, có phải chị

là một người chị gái rất vô dụng không, ô ô.”

“Tại sao lại nói như vậy?”

Thẩm Thiên Dục đưa tay lau đi nước mắt của cô lại phát hiện nó không cách nào

ngừng được... Hỏng bét, đúng là chữa ngựa lành thành ngựa què mà.

“Chị vẫn cảm thấy em rất

lệ thuộc vào chị nhưng thật ra thì ngược lại, chị không bỏ em được. Vừa nghĩ tới

phải rời khỏi nhà, không thấy được em, lòng của chị rất là đau.”

“Đứa ngốc.”

“... Thẩm Thiên Dục.”

Thẩm Thiên Vi hít hít chóp mũi, “Không thể nói chị mình là đứa ngốc.”

“Ngu ngốc.”

“Ngu ngốc cũng không được.”

“Đâu đại học nên vui vẻ

mới đúng, tôi không phải là đứa bé, tôi biết cách chăm sóc mình mà.” Thẩm Thiên

Dục thật biết điều khéo léo nói, sau đó cố ý nhắc nhở cô “Còn không mau cầm thư

thông báo cho ba, mẹ. Bọn họ nhất định cũng rất muốn biết.”

“Đúng nha!” Thẩm Thiên

Vi liền vội vàng gật đầu, nước mắt còn chưa khô liền đứng dậy chạy ra ngoài cửa

“Em chờ chị.”

Nhìn cô rời phòng, khéo

môi của Thẩm Thiên Dục mới cong lên từ từ đi tới bàn đọc sách. Hắn nhìn sang sọt

giấy vụn bên cạnh, đem tờ giấy trắng bị vò nát nhặt lên xem, nụ cười trên môi

càng sâu hơn, càng ngày càng sâu gần như không dừng lại được.

Thật ra thì từ vô dụng

không chỉ dành cho mình Vi Vi, chỉ là... hắn sẽ làm cho nó tốt lên.

“Vi Vi, Vi Vi... Thẩm

Thiên Vi!”

Bị kêu réo liên tục, Thẩm

Thiên Vi mới từ trong mộng bừng tỉnh, cái ót bị bạn đánh một cái rõ đau: “Sao cậu

ngồi ngẩng người ra vậy?”

“Mình có sao?” Thẩm

Thiên Vi phủ phủ cái ót bị chụp đau, mắc cỡ cười lên.

Cô ngồi trên cỏ khẽ

nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mặt trời thật chói mắt, cô chỉ có thể mở hé mắt

ra một tí... Bây giờ đã là tháng chín, tất cả trường học đều đã tựu trường, mà

bây giờ cô đang ở trong một đám sinh viên mơ mộng về cuộc sống đại học nhưng

sao tất cả đều như một giấc mơ, cô có cảm giác mọi thứ không có thật. Có phải

do cô không yên lòng hay không?

Cô còn nhớ rõ ngày cô

xách hành lý ra khỏi nhà. Cô đặc biệt chọn lúc Thiên Dục không có ở nhà. Bởi vì

cô sợ mình sẽ khóc ầm lên cho nên chỉ nói lời tạm biệt với ba mẹ. Nhưng vừa rời

đi cô liền hối hận, cô rõ ràng là muốn gặp Thiên Dục, tại sao phải trốn tránh

như thế?

Tựu trường đã một tuần

lễ nhưng cô có chút buồn bực không vui. Cô không có tò mò về trường học mới,

không có tâm tình đi chơi với bạn bè càng không có quan tâm đến việc tìm người

yêu lý tưởng. Cô chỉ là một mực rối rắm không biết có nên gọi điện thoại cho

Thiên Dục hay không? Vấn đề này khiến cô thật là đau đầu, cô suy nghĩ cả ngày lẫn

đêm, càng nghĩ càng đau lòng đến nỗi khóc ầm lên.

Cô rất nhớ hắn, cho dù

chỉ nghe được giọng nói của hắn cũng thật tốt.

Giọng nói của Thiên Dục...

Hình như có chút trầm thấp mang theo hương vị hấp dẫn. Cô không nhớ rõ giọng

nói của hắn bắt đầu thay đổi từ khi nào. Tóm lại, cô chính là thích giọng nói của

Thiên Dục, chỉ cần nghe được hắn nói chuyện, cô sẽ yên tâm. Nhưng bây giờ, cô lại

sợ vừa nghe đến tiếng nói của hắn cô sẽ bật khóc.

“Có rồi, có rồi!” Tạ Tiểu

chỉ vào một khoảng trống trên sân cỏ đặt mông ngồi xuống: “Cậu đang nghĩ gì thế?

Mặt đỏ quá trời luôn kìa!”

“Mình, mình nào có!” Thẩm

Thiên Vi thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi, cô chỉ là đang suy nghĩ về Thiên dục

thôi mà.

“Ha ha, cậu có phải thầm

mến anh nào hay không?” Tạ Tiểu cố ý giễu cợt.

“Cậu ít nói bậy đi!” Thẩm

Thiên Vi tức giận đẩy Tạ Tiểu một cái. Sau khi lên đại học, cô rất nhanh liền

quen biết được một người bạn tốt, không nghĩ tới cũng là bạn xấu: “Cậu tìm mình

làm gì?”

“Đúng rồi, đúng rồi,

thiếu chút nữa là quên mất.” Tạ Tiểu cười nói “Hắc hắc, nghe nói khoa pháp luật

của trường chúng ta có một thiên tài mới tới, hơn nữa là một siêu cấp vô địch đẹp

trai!”

“Tại sao lại gọi hắn là

thiên tài?” Thẩm Thiên Vi tương đối hiếu kỳ.

“Bởi vì hắn mới mười

sáu tuổi nha! Hắn thông qua một loạt khảo nghiệm liền được đặt cách trúng tuyển.

Hơn nữa trường học còn miễn bốn năm học phí còn thêm học bổng cho hắn, giống

như là sợ hắn chạy mất vậy! Các khoa khi nghe nói chuyện này đều giành nhau muốn

tranh hắn về cho khoa của mình... Nhưng khoa chúng ta may mắn nhất bởi vì hắn

chọn khoa pháp luật nha, ha ha.”

Nghe Tạ Tiểu nói văng

nước miếng, Thẩm Thiên Vi cũng có chút tò mò: “Thật lợi hại như vậy sao?”

“Đúng vậy, Đúng vậy,

nghe mọi người nói lát nữa hắn cũng tới lớp chúng ta để học đấy, vậy là chúng

ta có thể thấy mặt hắn rồi, thật là nôn nóng quá đi.” Tạ Tiểu kéo tay Thẩm

Thiên Vi “Đi đi đi, nhanh đi giành chỗ nào.”

Thẩm Thiên Vi bất đắc

dĩ cười một tiếng: “Cậu có nóng lòng quá không đó?”

“Không đâu không đâu

còn phải hết sức khẩn cấp nữa mới đúng!” Tạ Tiểu kéo cô chạy vào trường, quẹo

trái quẹo phải “Bởi vì chuyện này, tất cả mọi người đã sớm chạy đi giành chỗ ngồi

rồi, chúng ta không tìm vị trí tốt thì làm sao có thể nhìn rõ hắn đây?”

Chạy một hơi, thở hồng

hộc, mắt thấy sắp đến phòng học, Thẩm Thiên Vi mới nghĩ đến một điều: “Cậu nói

cái gã thiên tài gì đó tên gì vậy?”

“Để mình suy nghĩ một

chút nha.” Tạ Tiểu vừa chạy vừa suy nghĩ “A, Cái gã đó với cậu rất giống nhau

đó, Vi Vi”

Rất giống cô sao?

Thẩm Thiên Vi sững sờ,

sau đó nghe bạn tốt nói: “Thiên Dục, tên hắn là Thẩm Thiên Dục.”

Khi Tạ Tiểu dứt lời

cũng là lúc bọn họ đặt chân tới cửa phòng học. Phòng học rộng lớn đã sớm ngồi

chật kín người. Thẩm Thiên Vi đưa mắt nhìn lên bục giảng, cô thấy giáo viên

cùng với một thiếu niên cao to đẹp trai đang đứng cùng nhau.

Thẩm Thiên Vi không khỏi

hoài nghi mình nghe nhầm, đồng thời cũng hoài nghi mình bị hoa mắt. Tất cả mọi

việc diễn ra trước mắt có chút không chân thật... Bởi vì cô thấy hắn.

Giống như là cảm nhận

được sự tồn tại của cô, hắn nhẹ nhàng quay đầu, tầm mắt rơi vào trên người cô,

nụ cười ở trên môi như ẩn như hiện, hắn nói “Hello, tôi là Thẩm Thiên Dục.”

Cô tức giận sao? Đúng vậy,

bộ dáng của cô thoạt nhìn là rất tức giận, không sai được.

Cô quả thật là đang rất

tức giận. So với tức giận, cô còn có chút ảo não, phải... Quả thật cô cảm thấy

mình là siêu cấp vô địch đại ngu ngốc.

Thẩm Thiên Dục là một

thiên tài IQ 200, 200 đó!

Đó là một khái niệm mà

Thẩm Thiên Vi chỉ có thể đơn giản phân tích. Đó là một người với chỉ số IQ ở

con số gấp hai lần người bình thường nhưng điều quan trọng không phải là Thẩm

Thiên Dục thông minh bao nhiêu. Mà là, em trai Thẩm Thiên Dục của cô thông minh

đạt tới trình độ không phải là người nữa rồi!

Không sai, “Em trai của

cô”, người sống với cô suốt 16 năm vậy mà cô không biết hắn là một thiên tài.

Cô quả thật là ngu ngốc mà.

Cho dù cô không tin là

Thẩm Thiên Dục lừa gạt cô, giấu giếm IQ của mình. Nhưng cô vẫn bận tâm, có phải

mỗi lần khi cô lo lắng hắn có thi tốt không? Có thể thuận lợi học hành hay

không? Thì Thiên Dục đang cười nhạo cô...

Thẩm Thiên Vi, cái người

này thật ngu ngốc, tôi thông minh là gấp hai lần Vi Vi đó!

Không, cô không thể suy

nghĩ như vậy, Thiên Dục của cô không phải là người như thế! Nhưng tại sao hắn

không nói với cô chuyện hắn sẽ tới đây? Thậm chí ngay cả việc hắn tới đây học

cũng thế.

Cô còn vì việc phải rời

xa hắn mà đau lòng, đùa giỡn cô như vậy vui vẻ lắm sao?

Đúng, cô không tức giận,

không tức giận với Thiên Dục! Cô chỉ là giận chính mình, tức đến không muốn nói

chuyện với hắn!

“Vi Vi, Vi Vi tính

không nói chuyện với tôi sao?” Thẩm Thiên Dục đi theo phía sau cô, bộ dạng có

chút đáng thương. Người trước mắt hình như không muốn để ý đến hắn. Thẩm Thiên

Dục nhướng mày, hắn phát hiện lần này hắn hành động quá tùy tiện.

Hắm tưởng rằng khi đến

đây có thể cùng cô vui vẻ ở bên nhau nhưng cô dường như rất tức giận.

Chẳng lẽ tất cả mọi việc

hắn làm lại bị hủy trong chốc lát? Nếu như vậy thì hắn cũng phải làm một chút

gì đó bù đắp lại...

Thẩm Thiên Dục nở ra một

nụ cười lạnh lẽo khiến người ngoài không rét mà run. Giống như mẹ hắn nói, hắn

vĩnh viễn biết làm sao mới có thể lợi dụng địa vị của hắn trong lòng cô. Thế là

giọng nói có chút yếu đuối của hắn ở sau lưng Thẩm Thiên Vi vang lên “Tôi làm

thủ tục nhập học cả một ngày trời, chưa được ăn cơm nữa, tôi đói bụng đến đau dạ

dày rồi này, Vi Vi thật sự không để ý tới tôi sao?”

Chưa đến một giây, người

đằng trước bỗng dưng dừng bước, xoay người, gương mặt nhỏ nhắn y hệt búp bê có

chút lo lắng, cô dùng đôi mắt to của mình quan sát hắn, giọng nói cũng bỗng

dưng nhu hòa xuống “Dạ dày rất đau sao?”

“Ừ.” Thẩm Thiên Dục cắn

môi mỏng, gật đầu một cái, hắn làm bộ như một đứa trẻ yếu ớt.

“Chị đi mua chút thức

ăn, em ở đây chờ chị.”

Nhanh tay bắt lấy Thẩm

Thiên Vi, Thẩm Thiên Dục hơi làm nũng nói “Vậy Vi Vi không được giận tôi nữa.”

Hiện tại Thẩm Thiên Vi

đâu có rãnh rỗi giận hắn. Nghe hắn nói đau dạ dày, cô liền hoảng sợ: “Đừng có

quậy nữa! Chị sẽ nhanh chóng quay về.”

“Không cần.” Hắn cầm

tay cô giãy giũa “Trừ phi Vi Vi không giận tôi nữa.”

“Thiên tài cũng biết lợi

dụng quá ha” Thẩm Thiên Vi tức giận nói.

“... Vi Vi quả nhiên là

đang tức giận.” Thẩm Thiên Dục bất đắc dĩ bĩu môi.

Một lúc sau, Thẩm Thiên

Vi mới xoay người ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Chẳng lẽ nói với chị em là thiên tài

rất khó sao? Đột nhiên sự thật đặt ở trước mắt, chị không biết phải làm sao đối

mặt với nó... Chị cảm thấy ở trước mặt em chị thật ngu ngốc.”

Thẩm Thiên Dục nghiêm

túc nhìn cô, hỏi: “Trả lời tôi một vấn đề.”

“Hả, vấn đề gì?”

“Đối với Vi Vi mà nói,

tôi là thiên tài quan trọng như vậy sao? Hay tôi là Thẩm Thiên Dục mới quan trọng?”

“Dĩ nhiên...” Thẩm

Thiên Vi đang muốn trả lời thì cô trợn to mắt, cứng họng. Trong phút chốc, cô

đã hiểu ý tứ của hắn. Hắn có phải là thiên tài hay không đối với cô mà nói đúng

là không quan trọng. Cô chỉ biết hắn là Thiên Dục, là em trai mà cô yêu quý nhất.

Biết nút thắt trong

lòng cô đã được mở, Thẩm Thiên Dục mới ngoan ngoãn nói “Tôi biết, mặc kệ đối với

người ngoài tôi là thần thánh như thế nào nhưng đối với Vi Vi mà nói đều không

quan trọng, không phải sao? Vi Vi vẫn sẽ thương yêu tôi như cũ, cho nên tôi

không cần thiết phải nói cho Vi Vi biết tôi là một thiên tài... Nếu nói ra mới

là chuyện buồn cười!”

Thẩm Thiên Vi thở dài,

xoa xoa mái tóc đen của hắn: “Đúng rồi, nhưng em cũng đánh giá quá cao năng lực

chịu đựng của trái tim chị”

“Trái tim của Vi Vi

cùng trái tim của tôi đều là cốt thép, mẹ nói như vậy đấy.” Thẩm Thiên Dục trêu

ghẹo.

“Nói bậy.” Thẩm Thiên

Vi bật cười lúc này mới phát hiện ra từ khi nhập học tới bây giờ đây là lần đầu

tiên cô cảm thấy vui vẻ như vậy. Cô vỗ vào ngực hắn, hỏi: “Vậy tại sao em chịu

công khai bí mật này? Hay là em muốn chạy tới đây dọa mọi người?”

Thẩm Thiên Dục nhìn cô,

đôi mắt đen tràn ngập vẻ nghiêm túc khiến thân nhiệt Thẩm Thiên Vi đột nhiên

tăng cao. Cái loại cảm giác này làm cho tim cô đập không đúng nhịp “Rốt cuộc là

vì nguyên nhân gì?”

“Bởi vì Vi Vi.”

“Chị?”

“Vi Vi không thể nào rời

xa tôi được, khi đó Vi Vi sẽ nhớ tôi, không nhìn thấy tôi Vi Vi sẽ khóc.” (Nguyệt anh này tự tin gớm)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.