66. Nhượng bộ

Nụ hôn của Trạm Thời Lễ nóng bỏng và lộn xộn, hơi thở quấn quýt giữa răng môi.

Môi dưới bị cắn đau nhói, vị máu lẫn trong nước bọt xuôi xuống gốc lưỡi làm Từ Sân khó chịu vô cùng, lông mày nhíu chặt theo bản năng, nhưng Trạm Thời Lễ bóp cằm bắt cậu há miệng, đầu lưỡi ướt át nóng rực cuốn sạch oxy của cậu.

Răng va vào nhau phát ra tiếng kêu khẽ, lưỡi chồng lên lưỡi đưa đẩy dây dưa, cọ xát nơi vòm miệng nhạy cảm, kích thích Từ Sân đến mức yết hầu trượt lên xuống liên tục, cảm giác ngạt thở khiến màng nhĩ ong ong, nước bọt không kịp nuốt tràn khỏi khóe môi, lại bị Trạm Thời Lễ lấy ngón cái lau đi.

Cà vạt của Trạm Thời Lễ rơi trên xương quai xanh cậu, quét tới quét lui theo cử chỉ triển miền.

Mùi nước hoa ô tô quanh quẩn chóp mũi, hệt một ám chỉ mập mờ. Tất cả đều dồn ép Từ Sân chẳng còn chỗ lánh thân.

Cậu túm tóc Trạm Thời Lễ cố gắng vùng ra, nhưng hắn lại giữ gáy cậu đè về trước. Chóp mũi chạm nhau, tiếng nước nhóp nhép lẫn tiếng thở nặng nề vang vọng trong không gian chật hẹp.

Tiếng rên bật ra từ cổ họng Từ Sân cũng bị Trạm Thời Lễ ngấu nghiến nuốt chửng.

"Cút..."

Cậu run giọng, đầu gối tì lên xương hông Trạm Thời Lễ, bị hắn bấu eo ôm sát hơn.

Từ Sân cáu kỉnh cắn lưỡi hắn, vị máu lan tràn trong khoang miệng cả hai.

Trạm Thời Lễ nhìn sâu vào mắt cậu, giữa nhịp thở dồn dập, màu máu ửng đến đuôi mắt tan thành sắc đỏ lộng lẫy vô ngần, nhưng sự phẫn nộ lẫn đề phòng trong đó tựa lưỡi dao lạnh lùng sắc bén.

Nếu chỉ muốn chọc tức Từ Sân thì hắn đã thành công, nhưng đấy không phải mục đích ban đầu của hắn.

Từ Sân chưa bao giờ là người hắn có thể kiểm soát hay sai khiến, rõ ràng hắn đã biết từ lâu.

Trạm Thời Lễ lơi lỏng tay.

Hắn vỗ nhẹ lên eo Từ Sân, giọng lại dịu dàng trầm ấm: "Ngồi sang kia đi."

Từ Sân chưa thôi thở dốc, hàng rào gai nhọn vô hình mọc tua tủa khắp người.

Trạm Thời Lễ dỗ dành: "Ngồi sang bên kia, tôi đưa cậu về."

Từ Sân chỉ chăm chăm lườm hắn, như thể cảm thấy lời hắn nói hoàn toàn không đáng tin.

Trạm Thời Lễ nghiêng đầu ra hiệu: "Có về không?"

Thấy Từ Sân không phản hồi, hắn ghé sát lại: "Hay cậu vẫn muốn đến chỗ tôi? Đi nhé?"

Trong xe im lìm, chốc lát sau Từ Sân quay ngoắt đi, bỏ sang ghế phụ lái.

Xe lăn bánh, Từ Sân dựa vào ghế không nói không rằng, thi thoảng có ánh sáng bên ngoài hắt qua gò má cậu, thoắt sáng thoắt tối che đi cảm xúc nơi đáy mắt.

Trạm Thời Lễ gợi chuyện: "Đám người kia nhắm vào cậu, chắc hẳn là Mã Thủ Lương muốn trả thù. Tôi từng nhắc cậu rồi, gây thù chuốc oán quá nhiều không phải chuyện tốt."

Từ Sân không tiếp lời, chẳng muốn bàn về vấn đề này. Trạm Thời Lễ bèn im lặng lái xe.

Điện thoại thình lình đổ chuông, màn hình hiển thị người gọi là thư ký của cậu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

5 / 5 (1 lượt đánh giá)