04. Dã tâm

"Sợ tối?"

Trạm Thời Lễ lặp lại hai chữ ấy bằng giọng điệu nghi vấn, rõ ràng là không tin.

"Đúng vậy, sợ tối." Từ Sân ngày càng áp sát, nhìn thẳng mắt hắn: "Anh có thể an ủi cả tôi không?"

Hơi thở quấn quýt vài giây, Từ Sân đặt một tay lên vai Trạm Thời Lễ, lòng bàn tay vuốt ve nhè nhẹ như đang ám chỉ điều gì.

Trạm Thời Lễ cũng túm chặt cổ tay cậu. Rồi khi Từ Sân không kịp trở tay, Trạm Thời Lễ nắm eo cậu bế lên đảo bếp sau lưng họ.

Từ Sân ngửa ra sau lại bị Trạm Thời Lễ giữ eo kéo về. Hắn chống hai tay bên người cậu, khom lưng nhìn vào mắt cậu: "Vui không?"

Không thể nghe ra cảm xúc trong giọng hắn, Từ Sân chỉ cảm nhận được ánh mắt nóng rực, im lặng chốc lát mới đáp: "Anh cảm thấy tôi đang chơi với anh?"

Trạm Thời Lễ: "Không phải sao? Biết quan hệ giữa tôi với anh ta mà vẫn thế này?"

"Không được à?" Từ Sâm thầm thì: "Anh dịu dàng với anh ba tôi như thế, tôi ghen tị với anh ấy. Tôi cũng rất tò mò, rốt cuộc anh thích anh ấy ở điểm nào?"

Trạm Thời Lễ im lặng rồi cất tiếng nhẹ tênh: "Miễn bình luận."

Từ Sân cụp mắt không hỏi nữa, nghiêng người ngửi cổ Trạm Thời Lễ. Từ lần gặp nhau đầu tiên cậu đã cảm thấy mùi trên người Trạm Thời lễ rất đặc biệt và dễ chịu, có lẽ là nước hoa Cologne, có thể là sữa tắm hoặc dầu gội, vả chăng chỉ là mùi thơm của bột giặt, hương cỏ cây thoang thoảng lẫn mùi nắng vô thức cuốn hút người ta.

Nhưng hiện giờ nó đã dính mùi của người khác, đúng người cậu chẳng những không thích mà còn ghét.

Từ Sân nhắm mắt, duỗi tay đẩy hắn ra.

Trạm Thời Lễ hơi lảo đảo, đứng vững lại mới trông thấy ánh mắt cậu rất lạnh lùng.

Từ Sân đã nhảy xuống giữ khoảng cách với hắn, thái độ và giọng điệu trở về như bình thường: "Muộn lắm rồi, anh Trạm về đi thôi."

Trạm Thời Lễ nhìn cậu hai giây, cũng không nói thêm gì nữa, chúc ngủ ngon rồi ra về.

Từ Sân dõi mắt theo bóng dáng hắn, đứng một mình cho đêm tối ăn mòn từng chút một, đột nhiên bật ngọn đèn nhỏ cạnh đảo bếp.

Cậu xoè bàn tay áp vào mặt bàn đảo bếp lạnh ngắt, cảm nhận sự kích thích lên dây thần kinh. Ngẩn ngơ thoáng chốc, cậu xỏ hai tay vào túi rồi xoay người lên tầng.

*

Buổi sáng khi Từ Sân ngủ dậy, Thái Lập Hào nhắn tin nói sáng sớm cảnh sát đã tới khách sạn điều tra, anh ta không nộp băng ghi hình, tiếp theo có tin tức gì mới sẽ báo với cậu sau.

Nhắn lại xong Từ Sân mới xuống tầng ăn sáng, người trong nhà đều đông đủ, hôm nay là thứ bảy nhưng không ai còn tâm trạng đi chơi.

Phóng viên vây chặt bên ngoài biệt thự, cái chết của Từ Tử Kiệt hiện đang là tin tức lớn được cả thành phố bàn luận sôi nổi, giới truyền thông đều muốn tranh tin nội bộ sốt dẻo.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

5 / 5 (1 lượt đánh giá)