03. Sợ tối
Lái xe đi được một đoạn, Trạm Thời Lễ hỏi: "Giờ đưa cậu về nhà à?"
Từ Sân nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ xe: "Đi hóng gió."
Trạm Thời Lễ nhìn đường phía trước, nói chuyện phiếm với cậu: "Về nhà mấy ngày đã quen chưa?"
Từ Sân liếc hắn: "Tôi tưởng anh Trạm không quan tâm chuyện này."
Trạm Thời Lễ đáp: "Vừa nãy còn gọi là Nic mà?"
"Nic." Từ Sân sửa xưng hô: "Anh không giống tôi tưởng tượng lắm."
Trạm Thời Lễ không quay đầu: "Không giống chỗ nào?"
"Thấy anh cả tôi nhảy lầu, hình như anh không hoảng hốt chút nào." Từ Sân nói: "Cũng không gọi điện cho bố tôi."
Trạm Thời Lễ: "Cậu cũng vậy thôi."
Từ Sân khẽ lắc đầu: "Tôi khác chứ, tôi mới biết anh ta được hai ngày, giống người xa lạ hơn."
"Không cần tôi gọi." Trạm Thời Lễ nói: "Phía cảnh sát sẽ thông báo ngay, tôi cũng không muốn dây vào rắc rối."
Từ Sân cười nhẹ: "Anh không hỏi tôi vì sao ban nãy lại trùng hợp ở đấy à?"
Trạm Thời Lễ thuận miệng hỏi: "Vì sao?"
Từ Sân: "Hẹn bạn đi bar uống rượu."
Trạm Thời Lễ gật gù, không tò mò.
Từ Sân đổi đề tài: "Nic, anh làm trợ lý cho bố tôi bao lâu rồi?"
Trạm Thời Lễ bấm xi nhan: "Chưa lâu, năm ngoái mới được thuyên chuyển đến chỗ ông chủ."
"Thế thì anh rất giỏi, trẻ thế này đã có thể đi theo bố tôi, chắc chắn ông ấy rất tin tưởng anh." Từ Sân như có điều ám chỉ: "Chắc chắn ông ấy không biết anh đã lén lút làm gì."
Xe dừng chờ đèn đỏ, Trạm Thời Lễ nghiêng đầu nhìn qua, bình tĩnh hỏi: "Tôi đã lén lút làm gì?"
Từ Sân nhìn lại hắn, thầm nghĩ tên này cười trông đẹp hơn, lúc hắn mỉm cười nhìn người khác ánh mắt sâu thẳm như thể tình tứ lắm.
Cậu hỏi ngược lại: "Anh nói xem?"
Trạm Thời Lễ không phản ứng: "Không biết."
Từ Sân chẳng buồn nói, cười quay mặt đi.
Một tiếng sau ở nhà gọi điện cho Từ Sâm báo xảy ra chuyện, giục cậu mau về, Trạm Thời Lễ cũng gần như cùng lúc nhận được tin nhắn thông báo tới nhà họ Từ.
"Đúng là không cần anh gọi điện, chưa gì họ đã biết rồi." Cúp máy, Từ Sân nói như đang đùa.
Trạm Thời Lễ nhắc nhở: "Đã có cảnh sát tới nhà, chắc sẽ lấy lời khai của tất cả mọi người, cậu nghĩ sẵn phải nói gì đi."
Từ Sân hỏi hắn: "Nic, anh đang quan tâm tôi à?"
Trạm Thời Lễ: "Tôi là người tìm cậu về, tôi có trách nhiệm chăm sóc cậu."
Từ Sâm quay sang hắn: "Tôi còn tưởng anh quên mình từng nói gì rồi."
Trạm Thời Lễ khựng lại, hắn biết Từ Sân nhắc đến lần ở New York, hắn hứa sẽ giúp cậu giải quyết rắc rối thì cậu mới chịu nhận danh thiếp trở về đây.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
