44. Trở mặt
Nhoáng cái nửa tháng trôi qua, trong thời gian này còn đón một cái Tết mà Từ Thế Kế vẫn chưa xuất viện. Biệt thự nhà họ Từ vắng vẻ đìu hiu, một tuần Từ Sân cũng chỉ về hai ba buổi tối, còn lại đều hẹn hò với Trạm Thời Lễ ở bên ngoài.
Tối nay sau khi rời bệnh viện, Trạm Thời Lễ đưa Từ Sân về biệt thự, tiện thể lấy giấy tờ trong két sắt giúp Từ Thế Kế. Vừa vào cửa đã gặp Từ Tử Nhân, kể cả ở công ty hay ở nhà thì Từ Sân và anh ta đều không muốn nói chuyện với nhau.
Từ Tử Nhân lại hẹn một cổ đông trong công ty đi ăn tối, nửa tháng nay anh ta luôn tất bật mấy chuyện này. Từ Sân đã trình đề xuất bãi nhiệm Từ Tử Nhân, ngày mai sẽ tổ chức đại hội cổ đông bất thường. Từ Tử Nhân từng đến bệnh viện gây sự nhưng Từ Thế Kế từ chối gặp, anh ta đành gửi gắm hy vọng vào các cổ đông khác.
Hai anh em không thèm chào nhau tiếng nào, Từ Tử Nhân lạnh lùng liếc họ rồi bỏ đi một nước.
Từ Sân không thèm đếm xỉa, quay đầu bĩu môi với Trạm Thời Lễ: "Lần nào về cũng thấy cái nết của anh ta như thế này."
Trạm Thời Lễ: "Nếu khó chịu, cậu có thể dọn ra ngoài."
"Thôi." Từ Sân lắc đầu, không hứng thú với gợi ý này. Từ ngày đầu tiên đặt chân vào nhà họ Từ, cậu đã hạ quyết tâm không nhường dù chỉ một bước. Người nên chuyển đi là kẻ khác, tương lai dẫu không muốn ở đây thì cậu cũng nhất định phải có được biệt thự nhà họ Từ.
Giọng Từ Tử Khang đột ngột vang lên ở phía sau: "Nic, A Sân."
Từ Sân gật đầu với anh ta: "Hai người nói chuyện đi, em lên trước đây." Cậu âm thầm liếc Trạm Thời Lễ một cái.
Trạm Thời Lễ biết nhưng vẫn tỉnh bơ.
Từ Sân đã lên tầng, Trạm Thời Lễ hỏi Từ Tử Khang: "Sao nay về muộn vậy?"
"Qua phòng tranh." Từ Tử Khang nói nhỏ: "Cậu với A Sân thì sao? Về cùng nhau à? Hai người ăn tối chưa?"
Trạm Thời Lễ: "Ăn ở công ty rồi. Vừa đi bệnh viện, tới đây lấy giấy tờ giúp ông chủ, tiện đường đưa cậu Sân về luôn."
Từ Tử Khang gật đầu, lặng thinh giây lát rồi nhìn hắn: "Nic, đại hội cổ đông ngày mai muốn bãi nhiệm chức vụ của anh hai thật sao?"
Trạm Thời Lễ giải thích bằng giọng lạnh nhạt: "Anh cũng vào công ty được một thời gian, mọi hành vi của cậu hai anh đều thấy rõ, anh ta thật sự không còn phù hợp làm thành viên hội đồng quản trị và CEO của công ty, ông chủ cũng ngầm đồng ý việc bãi nhiệm anh ta, anh không cần mềm lòng. Hơn nữa trước đây tôi từng nói rồi, anh ta rời công ty anh mới có nhiều cơ hội hơn."
"Cơ hội gì?" Từ Tử Khang hỏi: "Hiện tại A Sân là quyền chủ tịch công ty, nếu anh hai đi Triệu Khải đều do em ấy quyết, tôi còn có thể làm gì?"
Trạm Thời Lễ nhắc anh ta: "Anh là cổ đông lớn thứ hai trong công ty, anh còn có thể làm nhiều hơn nữa. Ông chủ vẫn còn, quyền chủ tịch cũng chỉ là tạm thời, anh có thể suy nghĩ cho mình."
Nếu là trước kia chắc chắn Từ Tử Khang sẽ lại bị thuyết phục, nhưng từ khi phát hiện quan hệ giữa Trạm Thời Lễ và Từ Sân, từng câu hắn nói Từ Tử Khang đều cảm thấy là lừa gạt.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
