43. Xin lỗi

Trạm Thời Lễ bế Từ Sân về phòng ngủ, cuộc hẹn giống như yêu đương vụng trộm khiến cả hai đều hơi gấp gáp.

Từ Sân vươn tay cởi khuy áo sơ mi giúp Trạm Thời Lễ, Trạm Thời Lễ mơn trớn từ môi, khuôn cằm, cần cổ đến yết hầu cậu, vừa hôn vừa cắn. Cuối cùng có vẻ là chê Từ Sân quá chậm, hắn chụp tay cậu, hơi chống người dậy cởi vội áo ném xuống sàn.

Từ Sân phì cười, hai tay đặt trên vai hắn vuốt ve xuống lồng ngực, âu yếm không rời ra được.

Trạm Thời Lễ hít thở nặng nề, nhanh chóng lột sạch Từ Sân. Từ Sân rất phối hợp, những lúc thế này cậu luôn chủ động và nhiệt tình, mặc sức Trạm Thời Lễ đòi hỏi tùy thích.

Trần truồng đối diện nhau, Trạm Thời Lễ dồn toàn bộ sức nặng lên người bên dưới, nắm tay cậu hôn sâu.

Từ Sân ôm má Trạm Thời Lễ, hỏi hắn giữa những tiếng hổn hển: "Nic, lên giường với tôi sướng không?"

Trạm Thời Lễ nhấc một chân cậu banh ra, giọng khàn đặc: "Cậu nói xem?"

"Tôi là cậu chủ, anh là trợ lý, tôi cho phép anh chịch tôi, sướng không?" Từ Sân khăng khăng hỏi.

"Cậu nhiều câu hỏi thế? Chẳng lẽ tôi hầu hạ cậu chủ không sướng?" Trạm Thời Lễ bóp dọc cẳng chân tới mắt cá chân cậu, đâm hết sức.

Cơ thể Từ Sân nảy lên lại bị Trạm Thời Lễ kéo về, tiếng thở dốc không kìm được lan tràn. Trạm Thời Lễ cảm nhận bên dưới thít chặt, gắng sức nhẫn nại rồi lôi Từ Sân vào mưa rền gió dữ.

Từ Sân vừa sướng vừa khó chịu, trong tầm nhìn không ngừng chao đảo là đôi mắt đen láy của Trạm Thời Lễ, chứa đựng ham muốn nhưng cũng kiềm chế. Người như hắn tràn đầy thú tính, hung dữ mà giảo hoạt, khó kiểm soát nhất.

Nhưng cậu thích.

Từ Sân cười rạng rỡ, túm cổ Trạm Thời Lễ chủ động trao môi hôn.

Gần mười giờ, Trạm Thời Lễ lấy bừa một chiếc quần dài trong tủ mặc lên người, ra ngoài chuẩn bị bữa tối đã muộn.

Từ Sân đi theo, chăm chú ngắm tấm lưng trần nhẵn nhụi của hắn, vai rộng eo thon, cơ lưng mướt mồ hôi mỏng, mạnh mẽ và cũng rất gợi cảm.

Ngón tay cậu chậm rãi miết dọc rãnh lưng.

Trạm Thời Lễ không buồn ngoái đầu: "Muốn nhanh được ăn thì ngoan ngoãn."

Từ Sân cười khẽ, mở rèm chắn sáng nhìn ra ngoài trời. Biển đêm yên ả phản chiếu ảnh ngược của thành phố phồn hoa, nơi cầu cảng này còn tĩnh lặng hơn nữa, thi thoảng có vài con thuyền sáng đèn, chẳng hay ai cũng ở đây tận hưởng đêm vui như họ.

Cậu muốn pha cà phê nhưng cuối cùng lại thành sữa, Trạm Thời Lễ liếc cậu, chắc chắn cậu không lén uống cà phê mới quay đi.

"Thật ra tôi muốn hút thuốc." Từ Sân tựa vào bàn đảo bếp, nói với hắn: "Nếu không cứ cảm thấy nhạt miệng."

Trạm Thời Lễ chẳng ngước mắt: "Không được."

"Nic, anh thật sự ngang ngược lắm đấy." Từ Sân càu nhàu: "Đây là thuyền của tôi, tôi thích làm gì thì làm."

Trạm Thời Lễ lặp lại: "Không được."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

5 / 5 (1 lượt đánh giá)