39. Thánh thần

Đầu giờ chiều, Trạm Thời Lễ lái xe tới biệt thự nhà họ Từ. Lúc đỗ xe có tiếng đàn láng máng, hắn hạ kính yên lặng lắng nghe một lát mới mở cửa xuống xe.

Đi dọc con đường nhỏ ở vườn hoa sau nhà, quả nhiên người đang chơi piano trước cửa sổ sát đất là Từ Sân. Cậu nhắm mắt lướt ngón tay trên phím đàn, tiếng đàn trong trẻo thanh thoát khác hẳn lần trước Trạm Thời Lễ nghe được.

Nắng chiều nhảy nhót trên người cậu, tựa như thánh thần hạ phàm.

Trạm Thời Lễ đứng mãi bên cạnh cho tới khi Từ Sân dừng lại, nheo mắt trông về phía hắn.

"Anh đến rồi."

Trạm Thời Lễ hỏi: "Hôm nay đàn bài gì?"

Từ Sân nhìn hắn: "Golden hour, hay không?"

Trạm Thời Lễ gật đầu nghiêm túc: "Rất hay."

Từ Sân cười rạng rỡ, ánh nắng chảy tràn vào đôi mắt cậu: "Anh thích là được."

Trạm Thời Lễ tới báo cáo công việc với Từ Thế Kế, tối qua Từ Thế Kế trằn trọc không yên giấc nên giờ vẫn đang ngủ trưa, quản gia bảo hắn ngồi chờ trong phòng khách.

Tần Tố mặc áo choàng ngủ đầy biếng nhác xuất hiện ở đầu cầu thang tầng hai, cất tiếng gọi hắn: "Nic, lên đây chờ đi."

Trạm Thời Lễ nhìn lên, ánh mắt người phụ nữ này như cái móc câu, mỉm cười nói xong thì trở vào phòng.

Trạm Thời Lễ liếc đồng hồ đeo tay, đoạn đi lên tầng.

Phòng của Từ Thế Kế và Tần Tố rất rộng, ở giữa là khu vực tiếp khách, hai bên là phòng ngủ, phòng vệ sinh và thay đồ. Phòng ngủ đóng cửa, Tần Tố dựa vào sô pha uống cà phê, ra hiệu Trạm Thời Lễ ngồi.

Trên người cô ta vẫn là chiếc áo ngủ lỏng lẻo, mái tóc dài vén sang một bên khoe cần cổ trắng nõn nà cùng bờ vai và xương quai xanh lấp ló.

"Cà phê không? Tôi mới pha."

Trạm Thời Lễ bình tĩnh, không từ chối lời mời của cô ta.

Tần Tố gợi chuyện, giọng nhu mì nói một đằng ám chỉ một nẻo. Trạm Thời Lễ lấy nhu thắng cương, vừa không quá lạnh nhạt vừa không phản ứng lại lời ve vãn của cô ta.

Khi cốc cà phê gần cạn, Tần Tố nói phải chuẩn bị để tham gia hoạt động của hội phụ nữ, dặn Trạm Thời Lễ cứ tự nhiên, còn mình đứng dậy đi vào phòng thay đồ.

Điện thoại rung, Trạm Thời Lễ đeo tai nghe.

"Anh vào phòng bố tôi hả? Hình như ông ấy chưa dậy?" Từ Sân cười như không cười: "Chỉ có anh với mẹ nhỏ của tôi ở trong phòng làm gì?"

Trạm Thời Lễ "ừ" lấy lệ, không hứng nói chuyện.

Từ Sân nghe giọng điệu của hắn thì hiểu ngay: "Bố tôi ở đấy mà cô ta cũng dám dụ dỗ anh?"

Trạm Thời Lễ: "Bình thường."

Từ Sân hỏi: "Anh thì sao? Đang tận hưởng lắm phải không?"

Trạm Thời Lễ từ chối trả lời những câu hỏi vô nghĩa.

Mấy phút sau, phòng thay đồ vẳng ra tiếng gọi khẽ của phụ nữ: "Nic, giúp tôi với."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

5 / 5 (1 lượt đánh giá)