02. Đồ chơi
Tám giờ, Từ Sân bắt taxi ra ngoài.
Ngang qua cao ốc Triệu Khải ở Trung Hoàn, tài xế taxi vui vẻ kể mấy ngày nay mua cổ phiếu của Triệu Khải lại kiếm được một khoản, định cuối tuần đưa vợ con đi Trường Châu ăn hải sản.
Từ Sân ngồi ở ghế sau ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời đèn đuốc sáng trưng, ngón tay gõ nhẹ tay vịn cửa xe, thầm tặc lưỡi.
Hai mươi phút sau Từ Sân xuống xe đi vào quán bar, liên tục từ chối hai cô nàng lại bắt chuyện, có đàn em nhìn thấy cậu từ xa bèn vẫy tay gọi: "Anh Sân ơi ở đây!"
Cậu được dẫn tới phòng riêng nằm cuối hành lang, đàn em vừa mở cửa vừa báo với cậu: "Anh Paul đợi anh lâu lắm rồi, anh mau vào đi."
Nhìn đôi nam nữ ôm hôn thắm thiết trên sô pha trước mặt, Từ Sân hào hứng tựa lên vách tường cạnh cửa xem một lúc, mãi lâu sau đối phương mới nghiêng đầu trông thấy cậu, vỗ eo cô em trong lòng rồi cười mắng: "Thằng này đến cũng không nói tiếng nào, cứ đứng đấy mà xem."
"Vừa đến." Bấy giờ Từ Sân mới đi sang ngồi cạnh họ.
Thái Lập Hào ném thuốc lá cho cậu, ra hiệu cô em kia: "Đây là anh em của anh, gọi anh Sân đi, châm thuốc cho cậu ấy."
"Anh Sân~" Cô em õng ẹo sáp qua châm thuốc cho Từ Sân.
Từ Sân khẽ hếch cằm, nhắc nhở Thái Lập Hào: "Chỗ công cộng cấm hút thuốc đấy, không sợ bị điều tra à?"
"Địa bàn riêng, đâu ra lắm quy tắc thế." Thái Lập Hào không để ý: "Mày bớt đi."
Từ Sân cười, liếc cô em trang điểm đậm đến mức không nhìn ra gương mặt thật, kệ người ta ân cần châm thuốc giúp mình.
Thái Lập Hào bảo cô em đi ra, phòng riêng chỉ còn hai người họ. Anh ta dựa vào sô pha hỏi Từ Sân: "Về nhà ông già mấy ngày rồi, cảm thấy thế nào?"
Từ Sân kẹp điếu thuốc ở tay nhưng không hút mấy, búng tàn thuốc vào gạt tàn, đánh giá đúng trọng tâm: "Bề ngoài đẹp mã, bên trong thối nát."
"Tất cả mọi người?"
"Gần gần thế."
Thái Lập Hào hớn hở: "Đám nhà giàu trên đỉnh núi đều như thế, chỉ quan tâm thể diện, sau lưng thì đức tính nào cũng có, quen rồi là ổn."
Từ Sân: "Sau này lăn lộn ở đây, nhờ anh Paul chăm sóc thằng em này."
Thái Lập Hào xua tay ra chiều có gì đâu: "Anh em ta là ai, không cần nói mấy chuyện ấy."
Từ Sân cảm ơn, Thái Lập Hào và cậu là anh em kết nghĩa, song cảm ơn thì vẫn phải cảm ơn.
Ngày xưa, trước khi mẹ cậu chết đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm nhờ một chú họ hàng xa đưa cậu đi New York. Khi ấy cậu mới chín tuổi, trở thành dân nhập cư bất hợp pháp, kiếm sống bằng nghề rửa bát ở phố người Hoa. Năm mười bốn tuổi, cậu tình cờ cứu bố con Thái Lập Hào bấy giờ thất thế trong một trận chiến giữa các băng đảng đường phố, nhận làm bố nuôi anh nuôi, sau đó bố con Thái Lập Hào về Hồng Kông chờ thời trỗi dậy, tài trợ cho cậu đi học ở bên đấy mới có ngày hôm nay.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
