36. Sóng lòng
Mở cửa vào nhà, chưa kịp bật đèn Từ Sân đã bị Trạm Thời Lễ bế bổng đè lên tường, trao nụ hôn nóng bỏng. Từ Sân phối hợp hé môi, Trạm Thời Lễ cắn môi cậu như trừng phạt, lưỡi càn lướt khắp khoang miệng vừa thô bạo vừa mãnh liệt, cuốn lưỡi của cậu hoành hành không ngơi nghỉ.
Lưng Từ Sân áp lên tường, chân lơ lửng tay ôm cổ Trạm Thời Lễ, chỉ có thể dựa dẫm hết vào con người này.
Đến khi không thể hít thở, bàn tay Từ Sân trượt khỏi đuôi tóc Trạm Thời Lễ, nghiêng đầu hổn hển: "Vào trong đi, chẳng lẽ anh muốn làm ở đây?"
Ánh mắt u ám của Trạm Thời Lễ nhìn đăm đăm đôi mắt tươi cười nhuốm đầy ham muốn của Từ Sân, im lặng giây lát rồi bế thẳng cậu vào phòng khách.
Từ Sân bị lẳng xuống sô pha cười khanh khách không ngừng, Trạm Thời Lễ tháo cà vạt của mình trói hai tay cậu, thắt một nút chết.
Từ Sân sốt ruột hỏi: "Làm gì?"
"Im miệng." Trạm Thời Lễ quát, nụ hôn lại tiếp tục. Từ Sân ngoan ngoãn nghe lời, mặc hắn muốn sao cũng được.
Tiếng rên đứt quãng cao vút lẫn trong tiếng thở dốc, cơ thể bị mở ra hết cỡ, cẳng chân quấn trên eo Trạm Thời Lễ khẽ run rẩy, Từ Sân lạc lối giữa cơn sóng triều cuồn cuộn.
Làm xong, Trạm Thời Lễ mặc quần dài đi bật đèn phòng khách.
Từ Sân nằm sấp trên sô pha không còn sức ngọ nguậy, chăn mỏng đắp ngang eo, lưng trần mướt mải mồ hôi rải rác những vết hằn nông sâu đủ cả, toàn bộ là kiệt tác của Trạm Thời Lễ.
Trạm Thời Lễ quay lại sô pha cởi cà vạt cho Từ Sân, ấn ngón tay lên lưng cậu. Từ Sân nhắm mắt xuýt xoa: "Đau, sao anh dã man thế, vẫn giận à?"
Chó sói cắn nuốt con mồi như thế nào thì vừa nãy Trạm Thời Lễ chịch cậu y như thế. Nhất là lần thứ hai đi vào từ phía sau, khi bị cắn gáy Từ Sân có ảo giác điểm yếu của mình nằm trong miệng Trạm Thời Lễ, hưng phấn và kích thích quá mức làm đến tận giờ này cậu vẫn cảm thấy cơ bắp co giật, không cựa quậy nổi dù là đầu ngón chân.
"Đau thật?" Trạm Thời Lễ hỏi giọng nhẹ nhàng.
Từ Sân hơi cáu: "Anh tự mình thử là biết."
Trạm Thời Lễ ấn dọc xương sống của cậu để nghe những tiếng rên không thành điệu, thong thả chòng ghẹo người ta tới khi chuông điện thoại reo. Điện thoại của Trạm Thời Lễ đổ chuông, ban nãy đã kêu mấy lần mà hắn không thèm để ý.
"Anh không nghe thì tắt nguồn đi, cố tình như thế làm anh ta gọi mãi, vui không?"
Từ Sân mở mắt lườm hắn: "Hay là anh cũng đang đùa giỡn anh ta?"
Trạm Thời Lễ hờ hững liếc cái tên "Từ Tử Khang" trên màn hình: "Tôi không nghe, chắc chắn anh ta sẽ hốt hoảng bất an, gọi điện liên tục, cậu thích xem anh ta khó chịu còn gì?"
Từ Sân hơi bất ngờ: "Nic, anh giúp tôi đùa giỡn anh ta thật á?"
Trạm Thời Lễ luồn tay vào mái tóc ướt mồ hôi của cậu: "Hài lòng chưa?"
Từ Sân cười tươi tắn: "Trẻ con."
Khi điện thoại lại đổ chuông lần nữa, cuối cùng Trạm Thời Lễ cũng nghe. Từ Tử Khang lo lắng hỏi hắn sao mãi không bắt máy, tăng ca xong chưa, Trạm Thời Lễ trả lời không tập trung: "Vừa về nhà, điện thoại tắt chuông không nghe thấy, xin lỗi."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
